पहली 200 पंक्तियाँ।
Xin chào.
Cho tôi bóng cỡ 10 và một đường băng nhé.
Xin lỗi. Chúng tôi đóng cửa rồi.
Nhưng ông ta vẫn chơi.
Ông Prohaszka chơi khi muốn. Đã thỏa thuận trước với chủ ở đây rồi.
Tôi ném nhờ vài quả được chứ?
Muốn thì ông tự đi mà hỏi.
Tôi quay lại ngay.
Xin lỗi.
Tôi đang tự hỏi liệu mình có thể chơi cùng ông vài ván được không?
- Tôi chơi một mình thôi. Không phiền chứ? - Không hề.
Này...xin lỗi.
Nhưng tôi thực sự muốn ném vài quả bóng mà.
Đuổi thằng này cút xéo khỏi mắt tao.
Này, thôi nào.
Whoa, whoa. Hey!
Anh phản ứng tiêu cực quá đấy.
Mmm.
Tôi yêu cái mùi này quá.
Kim loại và dầu.
Tươi mới, chưa bắn bao giờ.
Cầm thử đi.
Súng này có vẻ được đấy.
Không sợ bị kẹt đạn.
Anh bạn à.
Nhìn nó này.
Hàng này là đỉnh nhất đấy.
Tôi cam đoan bé yêu này sẽ không kẹt đạn, còn không tên tôi không còn là Turk Barrett nữa.
Đây là cách hắn thương lượng đấy hả?
Cảnh sát đang đến, thưa cô. Hãy bình tĩnh.
Hello?
Thấy hắn chưa? Hắn ở đâu?
Thấy hắn rồi. Ở ngay kia.
Cấm nhúc nhích.
Ở yên đó.
Giơ hai tay lên!
Bị giết chết, Victor 23...
Tôi muốn gọi luật sư.
Con là con của Jack Murdock phải không?
Được rồi. Xưng tội đi.
Mọi thứ con nói trong bí tích giải tội
sẽ là bí mật giữa hai ta.
Con có thể đã giết mười người. Ta cũng không nói cho ai biết đâu.
Như vậy công bằng với cha chứ?
Nó là thế mà.
- Con phải trở lại làm việc thôi. - Ừ, ta cũng vậy.
Nhưng con có muốn uống một tách một cafe trước không?
Phòng Thương mại có quyên góp một máy pha espresso hảo hạng
để gặp gỡ này nọ.
Ta sẽ làm cho con chút latte nếu con thích.
Có lẽ để đợt khác vậy.
Hình như con nhiều suy tư hơn lần trước con đến đây,
Con chắc chắn không muốn chút latte đó chứ?
Hãy chăm sóc bản thân mình, thưa Cha.
Tưởng ông quên tôi rồi chứ Urich.
Làm gì có.
Ai mà biết được.
Trí nhớ của con người ngày nay không được tốt lắm.
Ngày trước, tôi không thể đợi để ngắm cảnh này.
Tôi và các con trai, lá xe vào các tối thứ sáu.
Như các vị vua của lâu đài.
Vua không có xác ở trong rương.
Nói điều đó với Macbeth ấy.
Sao ông ta lại chuyển đến Florida?
Ông có nghe tin gì về Rigoletto không?
Nghe nói ông ta nghỉ hưu rồi.
Nghỉ rồi, nhưng là yên nghỉ.
- Có người bảo ông thế à? - Ông biết luật rồi đấy.
- Là bọn người Nga à? - Luật lệ.
Ông nói trước... rồi sau đó có thể tôi sẽ đáp lời sau.
Luật trước giờ vẫn thế.
Bọn người Nga đang bị gây khó dễ.
Dạo này có người hay đánh chúng ác liệt lắm.
Hầu hết toàn là quanh các bến tàu.
Không phải Rigoletto như ông nghĩ đâu.
Vậy chúng ta đang tìm kiếm ai?
Ông nói thử xem.
Tôi không biết.
Bên tôi đang lùng hắn đây.
Báo cáo cảnh sát bị thay đổi, dữ liệu công cộng cũng thế.
Nhưng tôi biết có biến ngay khi nó xuất hiện trước mắt.
Một kẻ mới nhập cuộc chơi chăng?
Ngày trước, nếu ông giết một người, ông gửi hoa cho vợ hắn.
Còn giờ họ gửi vợ hắn lên trời với hắn.
Ông biết gì đó đúng không?
Đúng vậy.
Florida mùa này rất đẹp.
Các luật lệ.
Không còn luật lệ nào cả, Benny. Không còn cái nào nữa.
Thế thôi hả?
Tôi chỉ biết có thế thôi?
Ông biết đấy, khi tôi đi để làm công chuyện
tờ báo nào cũng gán tên tôi vào những chuyện vớ vẩn.
Ông là người duy nhất làm điều đó...
mà không nhắc gì tới con tôi.
Tôi luôn biết ơn điều đó.
Vậy cho tôi thứ gì đi.
Cái tên...bất cứ thứ gì.
Hãy từ bỏ chuyện này đi, Benny.
Những cuộc chiến chỉ khiến anh đổ máu mà thôi.
Cô biết chuyện "Ra ngoài quẩy thâu đêm nào" rồi chứ?
Ừ.
Lần tới chúng ta bỏ qua phần lươn nhé?
Đồng ý.
Này, cô nghĩ sao nếu ta treo một tấm biển trên cửa?
- Anh có một cái rồi mà. - Biển thật cơ.
Anh nên kiếm một vài khách hàng trước đã.
Một tấm biển nhỏ thôi. Tốn gì cơ chứ?
Frank, anh còn khó có khả năng để trả tiền cho tôi mà.
Tôi tưởng cô làm việc không công?
Tôi làm thế... một ngày thôi.
- Này...cậu có biết cô ấy không hẳn miễn phí không? - Chào.
Chúa ơi. Mắt cậu sao vậy?
- Anh ổn chứ? - Tôi ổn.
Chỉ là không chú ý đêm qua thôi. Lỗi của tôi ấy mà.
Cậu cần một chú chó đấy.
- Không cần đâu. - Sao cơ?
Cậu không thích chó à? Ai lại không thích chó cơ chứ?
Tôi...tôi thích chó.
Mọi người đều thích chó mà.
Có phải tiếng gõ cửa không?
Có ai đó ngoài cửa.
Cửa của chúng ta á?
Phải.
Karen?
Phải rồi.
Được thôi.
Xin chào.
Các anh có tiếp khách không hẹn trước không?
Tôi đại điện cho một tập đoàn
có những mối quan tâm đa dạng về khu vực tư nhân,
cả trong lẫn ngoài nước.
Đôi khi, chúng tôi tìm kiếm những nơi có tiềm năng hứa hẹn để đặt tiền trả trước.
- Tiền trả trước? - Mmm.
Tại sao anh lại tiếp cận chúng tôi?
Tại sao không phải một công ty lớn hơn, anh...?
Liên Minh Đầu Tư Toàn Cầu là cơ quan của tôi.
Tôi không hỏi điều ấy.
Đó là cái tên duy nhất liên quan đến cuộc nói chuyện này, anh Murdock.
Oh.
Vậy tại sao lại là chúng tôi?
Rõ ràng là các công ty lớn hơn không có khả năng mang lại sự chú ý thực tiễn
mà chúng tôi tự hào ở Nelson và Murdock.
Câu hỏi hợp lý đấy.
Tôi ở đây là bởi cơ quan tôi hoạt động kinh doanh lớn ở Hell's Kitchen.
Chẳng ai có thể biết rõ hơn hai người địa phương
tốt nghiệp từ trường Đại học Luật Columbia,
có học lực khá và xuất sắc cả.
"Xuất sắc" là từ chính trị đấy.
Hai anh bắt đầu công việc làm ăn ngay tại đây ở sân sau
mặc dù cả hai anh được một đề nghị rất hấp dẫn
từ Landman và Zack ở Manhattan nơi hai người thực tập.
Anh xong bài tập về nhà rồi đấy.
Ông chủ tôi không trông vọng gì hơn.
Vậy thứ lỗi vì tôi đã thẳng thừng từ chối nhé.
"Thẳng thừng" là từ mạnh đấy.
Tôi thấy nó mới mẻ trong công việc của tôi đấy.
Vậy công việc đó chính xác là gì?
Cộng sự của tôi muốn nói là... chúng tôi vẫn đang hành nghề
nên chúng tôi rất kén chọn khách hàng của mình.
Tôi đảm bảo với hai anh, những gì ông chủ tôi muốn là
hai anh vẫn tiếp tục là những người luật sư tốt
có đạo đức, tử tế.
Và vì vậy, không có gì hơn ngoài
những kĩ năng đặc biệt và sự thận trọng của hai anh...
sẽ được đền bù thỏa đáng.
Uh-huh.
Đúng là... đúng là thỏa đáng.
Cộng sự của anh có vẻ không tin chắc lắm.
Như Foggy nói, chúng tôi rất kén chọn khách hàng.
Tôi tò mò về khách hàng của hai anh đấy.
Họ đều làm việc cho hai anh sau khi được giúp thoát khỏi tội giết người
hay chỉ với những người xinh đẹp thế này?
Cô...cho chúng tôi một phút được chứ?
Um...
Tôi xin lỗi. Tôi không cố ý làm phật lòng ai.
Sao anh biết về tình trạng của cô Page?
Cô ấy chưa từng bị buộc tội.
Cũng chẳng có gì trên giấy tờ hết.
Tôi có bạn bên pháp lý.
Tôi nghe rằng mình không phải người duy nhất.
Tôi nghĩ chúng ta lạc đề rồi.
Tôi hiểu mối lo ngại của anh, Murdock.
Có lẽ...anh nên xem lại một trong những vụ của chúng tôi
trước khi đưa ra quyết định?
Hãy yên tâm, không có gì đâu.
Đó là một ý kiến hay.
Matthew?
Được thôi, có hại gì đâu chứ?
Tuyệt.
Anh có...38 phút để đến phân khu 15.
Cái gì? Bây giờ á? Vụ gì ?
Những gì anh cần ở đây hết.
Cảm ơn vì đã dành thời gian.
Không. Cảm ơn anh mới phải.
Cảm ơn anh rất...
Cậu bị sao vậy?
Hắn còn chẳng cho chúng ta biết tên, Foggy.
Nếu cậu thấy những tấm séc ấy thì cũng sẽ chẳng bận tâm đâu.
- Phải, có lẽ cậu sẽ như vậy nếu không xem. - Chúng ta sắp hết thời gian rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.