Les 200 premières lignes.
Tóm Tắt Penny Dreadful...
- Bọn chúng đã đến đây! - Bình tĩnh nào.
Tôi không thể sống như thế này được nữa.
Ở đây cô luôn được an toàn.
London đang gặp nguy hiểm bởi những tên sát nhân.
Những nạn nhân ở nhà trọ bị bắn sao?
Không một người nào.
Tôi có thể giúp được gì?
Vụ lần này ở Mariner's Inn khác với những lần trước.
Vẫn còn người sống sót.
Tôi có thể nói rằng tôi chưa từng gặp một người phụ nữ nào như bà.
Ngài không biết được đâu.
Anh yêu em vì con người em chứ không phải vì trang phục của em.
Tôi ngồi uống cà phê cùng bạn mình.
Anh ấy đang yêu một người,
dù tôi chẳng rõ chính anh ấy có biết điều đó hay không.
Khi cô ấy chạm vào tay anh.
Và trên mặt anh... hiện lên một sự bình yên.
Nó có thể giết chết ta, cái chạm đó...
lấp đầy tim ta bằng sự thương xót của đối phương.
Ta không biết mình bị làm sao nữa. Ta phải âu yếm em.
Điều quan trọng nhất...
là phải có máu thịt của kẻ thù.
Nuốt sống tất cả... để cướp đi sức mạnh của họ.
Tóc cháu. Vậy là chúng đã đạt được mục đích.
Đúng thế. Chúng sẽ thực hiện tà thuật.
Búp bê Voodoo.
Phụ đề được thực hiện bởi Động Phim - Cave Subbing Team
+ PENNY DREADFUL - TRUYỆN KINH DỊ ANH QUỐC + .: Phần 2 Tập 6: Glorious Horrors :.
Phụ đề được thực hiện bởi Động Phim - Cave Subbing Team
+ PENNY DREADFUL - TRUYỆN KINH DỊ ANH QUỐC + .: Phần 2 Tập 6: Glorious Horrors :.
Chào buổi sáng.
Anh thích trứng được làm như thế nào?
Ngủ ngon nhé cưng.
Ngài sẽ có một ngày cực kỳ khó khăn đấy.
- Chào buổi sáng. - Oh.
Chúa ơi!
Anh không được nhìn thấy em lúc chưa trang điểm.
Buổi sáng nhìn em kinh lắm.
Ngày hôm nay chúng ta sẽ làm gì đây?
Em phải về nhà và thay đồ.
Anh có phiền nếu em mang ít đồ ở đây không?
Không hề.
Vậy sau đó chúng ta sẽ đi mua sắm chứ?
Em thích đến đâu?
Burlington Arcade hay Bond Street?
Hai chỗ đó đông người lắm.
Có lẽ chúng ta nên thận trọng một chút.
Anathema.
Trong ngôi nhà này, chúng ta xem trọng sự dị biệt.
Chúng ta đi đầu, và cả thế giới phải làm theo.
Triết lý của anh liều lĩnh quá đấy.
Nhưng rất thú vị mà.
Sự hào hứng với những điều bị cấm đoán ấy?
Không gì có thể sánh được.
Thật ra thì...
anh sẽ tổ chức một buổi vũ hội.
Mời tất cả mọi người.
Để họ trầm trồ trước sự đặc biệt của chúng ta.
Dorian...
Em xứng đáng có được một buổi ra mắt long trọng.
Chào buổi sáng! Thật là một ngày đẹp trời, đúng không?
Ngài Malcolm, bọn cháu cần nói chuyện với ngài.
Trước tiên, cháu phải thấy được vẻ đẹp của ngày hôm nay đã.
Có lẽ ngài nên ngồi xuống đi.
Chuyện gì thế?
Sao ngài không đến đây và ngồi nói chuyện với cháu?
Vanessa, có chuyện gì vậy?
Ông Boyd đến gặp ngài.
- Luật sư của ta à? - Vâng.
Thưa ngài...
một chuyện kinh khủng vừa mới xảy ra.
Là gì thế?
Cháu thật sự rất tiếc...
nhưng vợ ngài đã mất rồi.
Gladys?
Cháu thật sự rất tiếc.
Bà ấy chết như thế nào?
Lúc này chuyện đó không quan trọng.
Như thế nào?
Bà ấy đã tự sát.
Gladys đã làm thế sao? Không giống bà ấy chút nào.
Nếu bọn cháu có thể giúp được gì...
Bà ấy tự sát bằng cách nào?
- Cháu thật sự không nghĩ là... - Bà ấy tự rạch cổ.
Ở đâu?
- "Ở đâu?" - Bà ấy tự sát ở đâu?
Có vẻ như là trong phòng ngủ...
ở căn nhà tại miền quê.
Oh, ta hiểu rồi.
Vậy thì ta phải thay thảm trải sàn thôi.
Chúc mọi người buổi sáng tốt lành.
Dĩ nhiên là tôi không thể đúc khuôn cho những vết xước được,
mà phải tự mình làm lấy.
Nhưng tôi sẽ khiến chúng thật sống động.
Rất ấn tượng.
Phải rồi.
Tôi muốn nghĩ rằng sự mù lòa của mình...
đã khiến ngón tay tôi trở nên nhạy cảm hơn...
với các sắc thái.
Để tôi chỉ cho anh.
Đến đây nào.
Đưa tay anh cho tôi.
Lạnh quá.
Tôi xin lỗi, thưa cô...
Từ trước đến giờ đã như thế rồi.
Không. Ý tôi là lạnh quá mức.
Không giống người sống chút nào.
- Xin lỗi cô. Tôi có việc phải làm. - Chờ đã!
Anh Clare...
tại sao tay anh cứ như người chết thế?
Tôi không giải thích được, thưa cô.
Trước giờ đã như thế rồi.
Vậy thì tại sao tôi lại thấy sợ?
Cô không có lý do gì phải như thế cả.
Dù cho quá khứ của anh như thế nào...
tôi biết anh là người tốt.
Nhưng tại sao tôi lại thấy sợ?
Hai đứa đây rồi!
Chúng ta còn cả núi công việc...
trước khi hiện trường án mạng mở cửa vào ngày mai đấy.
Lấy ít máu và đi theo tôi nào.
Vâng thưa ông.
Nhân tiện đây, tôi sẽ mở rộng căn hầm này...
để tạo nên một nơi thu hút khách hàng.
Thêm hiện trường vụ án nữa à?
Một thứ tinh xảo hơn nhiều.
Cần phải xây dựng một chút,
nhưng tôi đã thuê người khác làm chuyện đó,
nên cậu không cần phải lo.
Nơi thu hút đó là gì thế?
Chỉ là một chiêu lừa phỉnh khách thôi mà.
Gặp con tại bữa trưa nhé, con yêu.
Đi nào.
Cứ như ngài ấy không quan tâm vậy.
Khi ngài biết con trai mình đã chết,
tôi đã có mặt ở đó.
Như thế này không giống ngài ấy chút nào.
- Có lẽ ngài ấy cần thời gian. - Đây...
không phải là ngài ấy.
Có lẽ ngài ấy không quan tâm đến bà ta lắm.
Không phải cái chết nào cũng là bi kịch...
như chúng ta nghĩ đâu.
Bà ấy tự rạch cổ mình bằng dao cạo.
Anh Chandler.
Co khách đến tìm anh.
Chào bạn cũ.
Cậu định giới thiệu tôi với mọi người chứ?
Cho bọn tôi nói chuyện riêng.
Một nơi ở hoành tráng đấy chứ.
Rộng rãi hơn chỗ cũ nhiều...
và tôi dám nói là máu me cũng ít hơn nữa.
Đang lên kế hoạch chiến đấu à?
Ông nói tôi nghe xem.
Tôi vừa cười vì câu nói đó đấy.
Chả rõ cậu có nhìn thấy được không.
Tôi vẫn đang cố làm quen với cái nẹp này, cậu thấy đấy.
Rất khó biểu lộ cảm xúc qua lớp da dày 6mm.
Cậu sẽ không bắn tôi đúng chứ?
Cho tôi một lý do để không làm thế đi.
Thôi nào cậu bạn,
giết người máu lạnh...
ngay giữa một căn phòng sang trọng thời thượng như thế này...
với bạn cậu ở ngay bên ngoài sao?
Ông muốn gì?
- Tôi kể cậu nghe một chuyện nhé? - Không.
Không dài đâu.
Ít nhất cậu còn nợ tôi điều này mà.
Trước khi tôi trở thành thám tử ở Pinkerton...
cậu thấy đấy,
tôi từng là một kỵ binh Texas.
Từng đuổi theo một băng cướp Mexicans.
Bọn tôi dành nhiều tháng lần theo dấu vết của chúng.
Cuối cùng cũng bắt được.
Rốt cuộc thì...
bọn tôi phát ốm vì phải săn đuổi chúng...
đến nỗi không muốn lôi đầu chúng về Abilene,
nên bọn tôi đã bắn chết chúng rồi lột da đầu mang về.
Cũng đáp ứng được lệnh truy nã rồi.
Đó là bằng chứng cho nỗi sợ hãi,
mấy gã luật sư hay bảo thế.
Tôi sẽ không quay về Mỹ đâu.
Có chứ.
Hoặc có lẽ tôi sẽ bán cậu cho một gánh xiếc quái dị.
Cái trò của cậu đặc biệt lắm.
Tôi chưa từng chứng kiến lần nào, và tôi thì thấy nhiều thứ lắm rồi đấy.
Sẽ không xảy ra đánh đấm...
hay đọ súng giữa chúng ta.
Cha cậu muốn cậu lành lặn trở về,
nên cậu cứ thế mà về thôi.
Ông biết đấy...
Tôi mà thấy ông ở ngoài căn nhà này...
thì tôi sẽ giết ông ngay.
Chà...
cậu có thể thử làm vậy.
Nhưng để tôi kể một câu chuyện khác cho cậu nghe.
Khi cậu ngủ.
Khi cậu đi dạo.
Khi cậu nháy mắt.
Nếu tôi đến đây.
No comments yet. Be the first to leave one.