Les 200 premières lignes.
Ông Vijay! Ông Vijay!
Không sao đâu.
Cứ tưởng ông ấy ra ngoài đi dạo.
Tôi gọi ông ấy từ taxi.
Có lẽ ông ấy không nghe thấy.
Nếu tôi biết ông ấy định tự sát, tôi…
Không tìm thấy xác của ông Vijay.
Chắc chắn sẽ hiện hồn về ám.
Không thấy xác thì sao họ biết nhỉ?
Bà Bakshi thấy ông ấy một mình bên bờ biển.
Rồi mấy anh đó thấy ông ấy nhảy.
Mẹ nói họ thật là lịch sự vì đã báo cho chúng ta.
Xin mời ngồi.
Ông Bathena?
Vâng?
- Mời. - À vâng.
Xin lỗi. Tôi rất xin lỗi.
Vâng.
Trước hết, xin gửi lời chia buồn chân thành tới gia đình.
Deeksha, Akhil, và Abhishek.
Là Abhimanyu, chú, không phải Abhishek.
Xin lỗi. Abhimanyu.
Vijay và tôi gặp nhau lần đầu 30 năm trước.
Ông ấy đưa vợ đến trung tâm chăm sóc ung thư của tôi.
Trong bảy năm, Anna ở lại bệnh viện của tôi.
Và Vijay và tôi trở thành bạn thân.
Thật nhiều kỷ niệm.
Tôi còn không biết bắt đầu từ đâu.
Ví dụ, chúng tôi chơi bài Rummy rất nhiều.
Điểm là 126-tất cả.
Thật ra, tôi nghĩ tôi dẫn trước từ 126 đến 125.
Nhưng sao mà cãi với người chết? Đồ gian lận!
Và Vijay không chỉ giỏi chơi bài Rummy.
Ông ta cũng là vũ công vô địch của vùng.
Ông ấy đã giành cúp Garba Night ba lần.
Nhưng có một lần, nó gây tranh cãi
vì bà Bakshi là giám khảo.
Bà thiên vị, phải không?
Thiên vị!
Cha, đợi đã, con đang xem có bỏ sót gì không.
Ồ, tất nhiên rồi.
Vijay chưa chết.
Người thắng không bao giờ chết!
Quái gì đây?
- Vijay! - Bố à?
- Ông ngoại? - Vijay!
Này! Cái quái gì thế này?
- Đã nói rồi! Ma! - Này!
Sao ảnh của tôi lại ở trên đó?
Thầy nói trên đời không có ma.
Vijay!
VIJAY 69
Chào các bạn! Chào mừng trở lại với Cô Bé Gây Sốc.
Những câu chuyện gây sốc hàng ngày!
Chà, hôm nay tôi rất háo hức.
Tuần trước, tôi đã cho các bạn xem hai con ếch kết hôn.
Nhưng hôm nay chúng ta có Vijay Mathew, người đã đến dự đám tang của mình!
Sau cánh cửa này là nơi ở của Vijay Sống Lại,
mà tôi chắc là hạnh phúc vì được sống. Sẵn sàng chưa?
Bùm!
- Đồ ngu! - Bố!
Xin lỗi.
Đồ khốn, mưu mô!
Ếch ngồi đáy giếng!
Sao tôi lại tự tử chứ?
Tôi không về nhà một ngày mà đã tụ họp cả khu phố.
Ông tổ chức buổi cầu nguyện và còn mua cả quan tài!
Đừng quay lưng lại với chúng tôi!
- Ông ở đâu cả đêm? Nói đi. - Tôi…
Cảnh sát đã tìm thi thể ông đến sáu giờ sáng.
- Tôi đi dạo. - Không có điện thoại à?
- Nó đang sạc. Bố quên mất, nhóc. - Đừng "nhóc" với con.
Tôi sẽ lấy dây đeo để treo điện thoại quanh cổ ông.
Khỏi quên.
- Bà Bakshi, làm ơn im lặng. - Gì cơ?
Sao bố lại đứng gần biển, làm thế này? Bà ấy đã thấy bố.
Đó là tư thế lặn của bố.
Nhìn xuống biển mới thức tỉnh vận động viên trong bố.
Nhìn kìa, có ảnh mà.
Rồi.
Thật nực cười!
Nhưng đó không phải mấu chốt.
Quan trọng là tại sao lại có quan tài khi chưa tìm thấy xác tôi? Tại sao?
Sao tối qua ông không về?
Đó cũng là mấu chốt.
Tôi đã uống với Kishore, trong bệnh viện.
Rồi Kishore ngủ thiếp đi.
Nên tôi đã ngất đi trong căn phòng phía sau ký túc xá.
Vậy nếu ông say xỉn, mấy cậu trai kia đã thấy ai nhảy?
Họ nói là một lão già, quần áo rách rưới, bẩn thỉu…
- Ông mới là lão già, đồ khốn. - Bố ơi!
Đợi chút nhé.
Phải, có một kẻ lang thang ở đó, mặc giẻ rách cũ nát.
- Chắc ông ta nhảy. Ừ! - Đúng. Vậy giải quyết được rồi.
Tôi nói rồi, ăn mừng thôi, tiệc tùng nào.
Họ không tìm thấy thi thể gã ăn xin?
- Đồ khốn, ông… - Thật đấy, bố! Đi thôi, Akhil.
- Rất vui được gặp lại cậu, Abhishek. - Là Abhimanyu!
- Xin lỗi. - Con yêu, chờ chút.
- Ở lại uống trà. - Chắc rồi. Gọi món samosa nữa.
Đừng làm như mọi thứ bình thường nữa.
Sao con lại giận?
Bố phải giận chứ.
Bố chưa chết mà con ngồi cạnh quan tài của bố.
Bố đừng lươn lẹo!
Sau khi mẹ qua đời, bố đã trở nên quá vô tư.
- Bố nồng nặc mùi bia, bố biết không? - Rồi, bố xin lỗi.
Bố hứa sau hôm nay, bố không nhậu nữa. Được chưa?
- Thật sao? - Ừ.
Cười lên nào.
Chín chắn lên đi!
- Con, nghe này. - Cô ấy nói đúng.
- Nhưng chào mừng trở lại. - Cảm ơn, con trai.
- Chào. - Con thương ngoại.
- Xin lỗi, cháu yêu. - Akhil!
Viju, tôi rất vui vì ông chưa chết.
Bà đang làm gì vậy, bà Bakshi? Làm ơn đi. Cảm ơn.
Vijay, tôi cũng đi nhé. Tôi thật sự mệt mỏi.
- Đừng làm thế nữa. - Lần sau tôi sẽ đợi ông chết.
Hài hước lắm.
- Đây là giấy tờ gì? - Không có gì.
- Tôi xem… - Không, việc riêng.
- Cho tôi xem! - Thôi đi!
Ngồi bên kia.
Ngồi xuống!
"Điếu văn của Vijay".
- Ông có định nói gì không? - Tên khốn quần rách phiền phức này!
Thật ra thì đừng nói gì.
Người chơi Rummy? Vũ công Garba?
Nhà vô địch tranh luận lớp 10?
Tôi chết và đây là những gì ông viết về tôi?
- Nhưng ông đâu chết. - Ông đâu biết vụ đó.
- Nhưng… - Chờ đến khi chết đi.
Xem tôi phát biểu gì khi ông chết.
Đồ bác sĩ nửa vời chết tiệt,
đồ hứng tình, quét dọn bệnh viện… Ông đi đâu vậy?
Ông cứ nghĩ ông không già,
nhưng bàng quang của tôi nhắc nhở tôi mỗi ngày rằng tôi già.
- Tôi đi tiểu đã. - Thôi đi!
Ngồi xuống đi.
Ta làm bạn bao năm qua,
ông chả biết gì về cuộc đời tôi?
- Về thành tích của tôi? - Xin lỗi.
Rồi, để sau này, cho tôi biết tôi nên nói gì đi.
- Rất nhiều! - Ví dụ?
- Ví dụ? - Ừ.
Tôi từng đoạt huy chương đồng trong giải vô địch bơi lội quốc gia.
Năm nào?
Năm 1976… Ừ.
Chà! Xin chúc mừng!
- Và? - Và…
Và Anna từng nói rằng nếu tôi tiếp tục bơi,
tôi có thể tham gia Á vận hội.
Vận động viên bơi lội tiềm năng? Chà!
- Ừ! - Tuyệt vời! Còn gì nữa không?
- Và? - Và…
Tôi vẫn còn giận, nên giờ tôi không nhớ được.
Vijay…
Điều ta mơ ước sẽ trở thành và kết cục thật sự của chúng ta.
Ai cũng có câu chuyện giống nhau.
Tôi rất vui vì ông còn sống.
Vâng.
Rồi, tạm biệt.
Nghỉ ngơi đi.
Akhil, con không há mồm đúng lúc.
Tập trung nào! Như thế này.
Xem này.
- Chà! - Bánh của anh.
- Đẹp quá! - Bánh đẹp quá.
- Bố ơi, cắt bánh nào. - Bố đang dạy nó.
- Khil! - Dạy sau đi.
Được, ra ngay.
Chúc mừng sinh nhật!
- Chúc mừng sinh nhật mẹ! - Chúc mừng sinh nhật!
- Sinh nhật vui vẻ. - Cảm ơn!
- Chúc mừng sinh nhật con. - Cảm ơn bố.
Cầu phúc.
- Bố đi đây. - Không, sinh nhật con mà.
Bố không được đi.
Gặp họ đi. Đây là Jaag và Sunny.
Jaag. Như tên chiếc xe.
- Rất vui được gặp chú. - Jaguar.
Chú ấy chuyển vào toà nhà bọn con ba tháng trước, từ Mỹ.
Hiểu rồi.
Jaag là diễn giả truyền động lực.
- Và điều hành một công ty tên là… - Ja Su It!
- Xin lỗi? - Ja Su It?
Jaag và Sunny. 39 trung tâm ở 21 quốc gia. Tuyệt nhỉ?
À! Được rồi, Ja Su It.
- Ông làm gì? - Ừ?
Tôi? Tôi đã nghỉ hưu.
Và trước đó?
Ồ, tôi là huấn luyện viên bơi lội.
- Hay quá! - Trong đội quốc gia à?
Không!
Bang?
Trong chính câu lạc bộ này.
Giống một sở thích hơn.
Ồ.
Abhimanyu và cháu gặp ở đây.
No comments yet. Be the first to leave one.