Les 200 premières lignes.
Ôi Chúa ơi!
Lại nhìn áo của nó kìa! Nó luôn tử tế với cậu mà!
- Tôi ghét nó! - Khốn nạn!
- Thôi nào bạn hiền! - Chơi thôi.
- Cụng! - Cụng!
Đây là ý hay cho một chuyến đi tốt nghiệp đó.
- Tôi đã nói rồi, chỗ này đã mà! - Cậu nói đúng.
Này, cậu chưa bao giờ nói tôi biết em gái của Kelly ngon đó.
Thôi mà, lúc Kelly và tôi bắt đầu cặp với nhau hồi Đại học thì nó mới 16 tuổi thôi.
- À... - Ngoài ra, nó sống ở Luân Đôn mà.
Khoan, chẳng phải ở Anh 16 tuổi là cặp bồ rồi sao?
Cậu làm gì tôi vậy?
- Ồ... - Khốn nạn!
- Ừ, bữa tiệc chết tiệt. - Mất vui quá, khốn kiếp.
- Ồ... - Chỗ này đã quá!
- Chúa ơi! - Đi!
Ừ.
Bạn gái cậu kia kìa.
Mình thích bài này.
Chúa ơi! Nhìn thằng khốn Brock kìa!
Đúng là một thằng khốn.
Im đi, nghiêm túc nào.
Mình muốn cụng ly với hai cô gái mà mình yêu nhất trên đời.
Mình cũng yêu mấy cậu.
Chúa ơi!
- Khoan đã, uống nữa hả? - Dĩ nhiên, chúng ta đang ở châu Âu mà.
- Cậu có nghĩ Jesse hấp dẫn không? - Ồ, cậu cứ đùa với mình.
- Không đâu. - Anh ấy luôn tử tế với mình.
Ừ, anh ấy làm bạn với Kevin hồi còn học năm nhất.
Anh ấy có dự tính gì?
Anh ấy xuất thân từ một gia đình giàu nứt vách ở biển đông.
Anh ấy giàu có và dễ thương.
Mình thật sự có thể ngủ với anh ấy trong chuyến đi này đó.
- Ồ! - Cậu hư quá!
Chúa ơi!
- Chào. - Chào.
Chơi đi!
Jesse đang nói chuyện với mấy con khốn nào vậy?
Có chuyện gì vậy?
Em ghen tị nó được liếm ti tụi kia thay vì ti em à?
Chắc chắn là không rồi. Câm miệng đi.
Chúa ơi
Mấy em, anh vừa có kèo, chúng ta được mời tới bữa tiệc trong biệt thự.
DJ, nhậu, mọi thứ đều miễn phí. Ai tham gia không?
- Chơi luôn. - Em không chắc nữa, ý em là...
- Jesse, cậu quen mấy em đó hả? - Ai quan tâm, bím à?
Cậu có thấy mấy cặp bưởi đó không?
Đi thôi. Giờ ai muốn uống một ly?
- Cho em một ly. - Cụng!
Cụng!
Mẹ kiếp. Tôi nghĩ mình đã chết và lên thiên đàng mất rồi.
Này, mình cần tìm nhà vệ sinh.
Mình nghĩ đã thấy một cái ở dưới cầu thang.
Ừ, tuyệt, mình sẽ quay lại ngay.
Ừ.
- Thích bím em không? - Không.
Chết tiệt! Chúa ơi!
- Anh làm em sợ... - Xin lỗi nhé.
- Có nhiều thứ quái lạ ở đây nhỉ? - Ừ.
Có lẽ chúng ta nên quay lại thôi.
Tụi con gái cử anh đi tìm em đó.
Nhìn xem những bức tranh này cổ xưa thật.
Hẳn là những thứ này rất đáng giá. Này, anh xem kìa.
Tất cả đều có chung họ.
Anh có nghĩ họ là những thành viên trong một dòng họ không?
Có lẽ vậy, anh đâu biết.
Những gì anh biết là có một
ông bảo vệ to con đi vòng vòng
và có thể sẽ tống cổ chúng ta đi nếu biết chúng ta ở đây.
Có lẽ chúng ta nên tập chung vào bữa tiệc chính đi.
- Ý hay đó. - Đi thôi.
- Uống đi. - Được thôi.
Này, mình sẽ đi lấy rượu.
Pha chế, cho tôi hai ly.
- Dân Mỹ à? - Vâng, đúng vậy.
- Tôi thích hình xăm của cô. - Còn đó là bạn của cô à?
Ai? Anh ấy hả?
- Vâng, tôi nghĩ vậy. - Anh ấy tên gì?
Brock. Cô có muốn tôi giới thiệu...
Cái quái...
- Chà... - Anh có thích phụ nữ mạnh bạo không?
- Brock? - Có.
Tôi thích, mẹ kiếp, tôi thích chứ.
Nhìn mấy hình xăm và khuyên của cô ấy kìa.
Cô ấy là cô gái hoàn hảo. Cô ấy có thể kiểm soát được anh ấy.
Anh mong là cậu ấy nghẹt thở trong cái nhẫn của em ấy.
Nào, lũ khốn, nhảy thôi.
Chết tiệt, anh chưa từng làm chuyện gì như thế này trước đây.
Lúc ở Vilnius. Mẹ nó!
Vậy thì giờ sẽ làm nhé.
Sẵn sàng quỳ xuống ngay đây chưa?
Giờ hãy cởi áo rồi quất em mạnh bạo đi.
Mẹ kiếp.
Amy! Làm quen với Uta này. Uta, làm quen với Amy đi.
Uta, Cái tên nghe hay đó. Tụi em gặp nhau lúc nãy rồi.
Ừ, Uta nghĩa là "thuận lợi trong cuộc chiến" hoặc là con mẹ gì đó.
Tụi anh sẽ quay lại tiệm xăm của cô ấy để xem thử.
- Cô là thợ xăm à? - Tôi là học viên thôi.
Nhưng cô nên xăm từ một người thợ.
- Anh ấy nổi tiếng trên thế giới. - Thật sao? Đó là...
Amy, anh không nghĩ đó là ý hay đâu.
Tụi anh sắp rời khỏi đây...
Ừ, cô tới xăm một hình chứ?
Vâng, tuyệt quá, để tôi nói cho mấy người kia biết.
- Chờ ở đây nhé. - Đồ phá đám.
Đừng lo, chẳng thay đổi gì đâu.
Này mọi người, cô gái đó là một thợ xăm mình.
Mình sẽ tới tiệm cô ấy xăm một hình.
Mọi người muốn đến không?
Tụi anh ổn mà, tụi anh sẽ ở lại đây.
Rôi sau đó tụi anh sẽ về khách sạn.
Ừ, nghiêm túc đó.
Nhập tiệc với tụi mình đi. Ngày mai cậu xăm cũng được mà.
- Mình sẽ đi với cậu. - Amy, cô ấy quái dị.
Tiệm đó là cái bẫy du lịch moi tiền thôi. Ngoài đây có đầy.
Amy, Jesse nói đúng đó. Ở lại đây đi.
Cậu đâu có biết con khốn đó.
Đưa ngực đây.
Quay lại đây. Thôi nào.
Thôi nào.
Vào trong.
- Đó là gì thế? - Là da người.
Đừng có đụng vào cái đó.
Anh ở lại đây.
Được.
- Cô ấy cần phải tươi lên. - Ừ.
Ồ, anh biết cách làm cô ấy tươi lên mà.
Chỗ này tuyệt quá.
Amy, con nhỏ đó quái dị.
Nhưng mà nó muốn anh, tệ thật.
Em chắc chắn là vậy.
Đúng mẹ nó rồi.
Chúa ơi! Nhìn con chó này kìa, dễ thương quá đi.
Chào anh bạn.
Chào anh bạn.
Tôi thấy là cô đã quen với con quái vật.
Tôi sẽ cẩn thận nếu tôi là cô.
Đâu có, nó ngoan mà, phải không cưng?
Ừ, ngoan lắm.
Tiệm của ông tuyệt thật.
Đúng rồi, hoàn toàn tuyệt vời. Tôi thích cái hình xăm đó.
Tôi đang nghĩ sẽ xăm một hình tương tự. Nhưng mà nhìn đây.
Tyler James gốc đó.
Xăm cái hình chết tiệt này ở Hollywood trước khi ông ấy mất.
Yên nghỉ nhé!
Công việc của Tyler rất đặc biệt. Tôi biết việc đó tốt.
Giờ một trong hai người muốn xăm à?
- Kia. - Tôi xăm.
Được rồi, Uta, bé yêu, sao không cho cậu ấy xem xung quanh và khiến
- cậu ấy có cảm giác như đang ở nhà đi. - Đúng đó.
Một lúc thôi.
Cô ngồi đi.
- Áo khoác đẹp quá. - Cám ơn.
Mẹ kiếp! Bình tĩnh nào.
Mẹ kiếp! Đau bỏ mẹ!
Em đúng là con điếm điên.
Kệ mẹ.
Cô đang tìm hình xăm kiểu nào?
À, điều này nghe có vẻ ngớ ngẩn,
nhưng tôi muốn xăm một hình có liên quan đến văn hóa.
Ông biết không? Tôi mong là ông có thể hướng dẫn cho tôi.
Một thứ gì đó để nhắc nhở bản thân mình về thời khắc này trong cuộc đời tôi.
Như thế đâu phải là ngớ ngẩn.
Cuối cùng cũng có một người đến từ đất nước khác
thật sự yêu thích nền văn hóa và lịch sử.
Thật đó, cô có biết nghe điều đó thật mới mẻ như thế nào không?
Tôi có thể tưởng tượng được.
Vậy là ông tiếp nhiều khách du lịch ngớ ngẩn ở đây lắm à?
Cô sẽ không tin
có bao nhiêu hình xăm con bướm và bàn tay cầu nguyện mà tôi đã xăm đâu.
Đừng hiểu lầm, không phải đó là những hình xăm xấu.
Rồi cũng đến lúc phải xăm,
bao quát, ý cô là sống ngoài các cơ cấu
của một xã hội thông thường.
Giờ thì đây đã trở thành một ngành nghề thông thường.
Xăm mình đã phổ biến.
Tôi không biết, có lẽ đó là một điều tốt. Tốt cho công việc.
Cô biết không, nghệ thuật đối với tôi giống như một đứa bé sơ sinh.
Nó ngây thơ, không phải tranh luận phê bình chỉ trích
hay là "Chà, quả là một chiến tích đó anh bạn".
Nghệ sĩ xăm mình vĩ đại. Tôi không quan tâm.
Đây là nghệ thuật.
- Vâng. - Cô hiểu không?
Cô thật khác biệt.
- Sao? - Đây không phải là một câu hỏi.
Tôi có thể thấy được điều đó.
Cô là một giống nòi quý hiếm.
Này.
Em đi đâu rồi?
Mẹ kiếp!
Chà, chỗ này là gì vậy?
Các nghệ sĩ là những nhà sưu tầm.
Đây là giá treo cổ.
Dùng để thi hành bản án với các tù nhân ở Tây Ban Nha.
Anh có muốn xem thứ này được sử dụng như thế nào không?
Không, anh ổn mà.
Anh muốn "dùng" em thôi. Lại đây.
Anh muốn quất.
Những bản phác họa này đẹp quá.
Ừ, đẹp lắm đó.
No comments yet. Be the first to leave one.