Les 200 premières lignes.
Trước đó trên DOOM PATROL ...
Khoảng bao lâu ông ấy thường đến thăm họ?
Niles à? Không quá thường xuyên.
Vậy ông ta chỉ bỏ rơi họ vậy sao? Như những món đồ chơi bị hỏng?
Sao ông ấy lại có thể muốn gửi tôi đến đây?
Sao ông ấy lại cũng có thể muốn bỏ rơi tôi luôn chứ?
Vì tôi nghĩ điều mà Mr. Nobody thực sự muốn là các bạn sẽ bỏ cuộc.
Đó là lý do hắn bảo cô đến đây.
Để được thấy chuyện đã xảy ra với những ai dám đối đầu với hắn.
Cyborg thậm chí đã không nhận ra rằng
cậu ta đang để khẩu pháo của mình lên đạn.
Tạm biệt, Victor Stone.
Bố đã kích hoạt chế độ riêng tư của con.
Bố sẽ không nghe nữa.
Suốt 60 năm qua, tôi đã quyết định rằng Rita Farr là một kẻ
xứng đáng bị trừng phạt.
Rita Farr là một kẻ trống rỗng và xấu xí. Tôi không muốn mình như vậy nữa.
Tôi thấy từng con người tôi từng yêu thương. Bị thiêu rụi.
Anh có bao giờ thử nói chuyện này với Spirit chưa?
Có lẽ anh nên thử làm điều đó.
Tôi chỉ nghĩ là anh nên được có cơ hội hiểu con gái mình hơn.
Bump!
=== Tập 1x07 - Therapy Patrol === --- Patrol Tư Vấn Tâm Lý ---
Nghe này, tất cả chúng ta đều muốn tìm Sếp.
Để làm điều đó chúng ta cần phải đối đầu với Mr. Nobody.
Và tôi nghĩ tất cả chúng ta đều đồng ý rằng nếu cả đám không lấy lại tinh thần
ngay tại đây, ngay lúc này, Mr. Nobody sẽ đụ chúng ta be bét.
Hắn sẽ đụ vô não chúng ta, hắn sẽ đụ vô tim chúng ta,
hắn sẽ đụ luôn tâm hồn chúng ta.
Tôi thì không biết tâm hồn mấy người có cái quỷ ma gì ở trỏng,
và tôi không phán xét gì đâu,
nhưng tôi muốn giữ trinh tiết cho tâm hồn của mình.
Đóe luôn? Đóe ai trong mấy người có vấn đề gì thật luôn?
Không ai có điều gì muốn giải tỏa sao?
Địt mẹ, thật là khó xử.
Nó ở ngay đây. Rồi, con hào hứng chứ?
Xin giữ yên lặng.
- Yên lặng. - Vâng ạ.
Chết tiệt, Frankie, đã bảo là không cho ai vào
cho đến khi chúng ta chụp xong mớ ảnh bìa này.
Vâng, thưa cô Singer, chỉ là,
đây là người chiến thắng cuộc thi sắc đẹp ở Hạt Cooke.
"Gặp được con là vinh hạnh của cô."
Rất vui được gặp. Hãy gọi tôi là Ethel.
Chúng tôi rất biết ơn. Chúng tôi là fan cuồng đó.
Ôi, đúng đấy, đặc biệt là con bé. Cô là thần tượng là nó đó.
Con bé đang trên đường trở thành một ngôi sao.
Thật vậy sao?
Nó đã tham gia những lớp khiêu vũ, luyện thanh và diễn xuất
ngay từ khi nó mới cất tiếng nói đầu tiên.
Ôi, chà, đó là một khởi đầu. Vậy còn việc học?
Không, tôi không để lũ trẻ khác làm nó phân tâm.
Nó cần xây dựng hình ảnh cho tương lai.
- Lại đây. - Đi đi con.
Với khuôn mặt như thế thì có thể đấy.
Con tên gì, bé con?
- Tên con là... - Uh-uh.
Tên sân khấu, con yêu.
Con là Rita Farr.
Chào buổi sáng, Rita. Họp team, 15 phút nữa.
HIỆN TẠI - 8:55 AM Chúng ta tiếp tục tìm kiếm Sếp.
HIỆN TẠI - 8:55 AM
Tôi xuống ngay.
Người đang hít thở là mình.
Người đang hít thở là mình.
Mĩ đẹ.
Mình chỉ cần phải bình tâm lại.
Người đang hít thở là Rita Farr.
Người đang hít thở là Rita Farr.
Tạm vậy.
Chào buổi sáng, Hammerhead.
Đụ má. Cổ của bà bị ai đụ hay gì?
Địt, địt, con, mẹ.
Đuỵt!
Cứu!
Cứu tôi!
Có ai không? Có ai nghe thấy tôi không?
Đĩ mẹ cuộc đời!
Mình còn phải chịu đựng bao nhiêu sự nhục nhã nữa đây?
Trầy trượt trong ống cống như lũ chuột thối.
Đĩ mẹ, làm ơn đừng có chuột. Làm ơn luôn.
Người đang hít thở là mình.
Người đang có tay--
là mình.
Người có hai tay là mình.
Người đã quá chán việc cứ bị
hình ảnh của một đứa bé đáng sợ ném vào mặt là mình.
Người đã chán ghét việc bị phán xét là mình!
Người đáng phải chịu điều này là mình.
Có lẽ mình chỉ là một mớ sình lầy mà thôi.
Có lẽ mình đã luôn là một mớ sình lầy.
Có lẽ--
phương pháp thực sự là phải trở thành một mớ sình lầy bá đạo nhất có thể.
Nghĩ tôi kinh tởm sao? Tôi sẽ cho thấy thế nào là kinh tởm!
Nghĩ mấy bậc thang này có thể cản được tôi?
Bà mà muốn là nuốt gọn được cả thị trấn đấy nhé!
Mày nghĩ cái đó sẽ làm được gì tao?
Đậu xanhhhhh!
Chúa giúp chúng ta, chúng ta phải làm gì đây?
Đừng thái quá như vậy. Con trai chúng ta không có vấn đề gì cả.
Ả hiệu trưởng đó đã không ưa Larry ngay từ đầu rồi.
Gerald, nó đã bị phát hiện chơi trò bác sĩ
với Benjamin Quincy ở phía sau xích đu.
Anh thề, nếu ả đàn bà đó dám bảo con trai chúng ta đồng bóng...
Thôi, làm ơn đi, anh biết điều đó là đúng mà!
Nó có mọi dấu hiệu.
Và giờ con trai của anh sẽ khiến chúng ta bị mất vị thế ở trường,
ở nhà thờ.
Lạy Chúa, Gerald, chúng ta có thể mất tất cả.
HIỆN TẠI - 8:55 AM
Yo, Larry. Họp team, 15 phút nữa.
Mày nghĩ sao nếu chúng ta nghỉ một ngày, anh bạn?
Ngủ thêm chút.
Đừng hiểu sai ý tao.
Tao không muốn mơ mấy giấc mơ thấy khuôn mặt bị chảy sệ gớm guốc.
Có lẽ mày cũng cần nghỉ ngơi.
Vậy là có hay không?
Tao vẫn không biết mày muốn nói với tao cái gì.
Ồ, vụ này mới đây.
Tao nhớ ngày này. Đó là hôm trước vụ tai nạn.
Một trong những nơi hẹn hò của bọn tao.
Được rồi, anh bạn, có vẻ nó không giống như tra tấn,
nhưng phải sống lại một trong những sự hối hận của tao
thì cũng không khác gì địa ngục đâu.
Chúng ta làm gì ở đây?
- Có thể lần này sẽ khác. - Mục đích của điều này là gì?
Nó không thật. Nó thậm chí không chính xác.
- Chính xác? - Phải.
Mày nghĩ mày thông minh lắm sao? Tại sao các tiểu tiết đều sai hết vậy?
Chiếc xe này màu xanh dương, không phải xanh lá.
Radio lúc đó đang phát Hank Williams chứ không phải cái quái gì này.
John và tao đã hẹn gặp ngay chuyến 6:12 tới Tulsa.
Không có một đoàn tàu nào.
Larry. Có lẽ anh nên thử ở lại đây.
Giả tạo. Tất cả là giả tạo.
Thứ này là thế nào? Đây là ký ức xa xăm của tao sao?
Tao đoán mày không hề thông hiểu mọi thứ phải không?
Mày đang muốn nói với tao điều gì?
Larry?
Uh-huh.
Có lẽ anh nên ở lại đây.
Có vẻ như tao không có lựa chọn.
Anh nói anh yêu em, vậy hãy dành thời gian với em ở đây.
Cách biệt khỏi thế giới.
Được rồi, đây có thể là phút giây tranh thủ của hai ta.
Có cố gắng đấy, anh bạn. Tiếc là mày quên mất điều quan trọng rồi.
Ở một lịch sử thay thế nào mà John Bowers lại ủng hộ
việc giữ bí mật quan hệ của tụi tao?
Và ký ức không nên bị thay đổi chỉ vì tao muốn một kết cục có hậu.
Lịch sử không hề thay đổi. Tao không thay đổi.
Tao vẫn là một kẻ đạo đức giả thích kiểm soát và thao túng,
kẻ đã hủy hoại cuộc sống của mọi người khác thay vì vấn đề của chính tao.
Vãi cục cức nâu.
Đừng ngắt ngang như vậy.
Nếu chúng ta phải kẹt lại với nhau, ít ra mày hãy hiểu tao.
Được rồi. Mày có thể có ký ức của tao,
nhưng mày không hề biết sống thế này khó khăn ra sao đâu.
Những sự dối trá,
nỗi sợ hãi.
Nỗi đe dọa sợ mất đi tất cả nếu có ai đó nghi vấn tính dục của tao.
Mày có muốn hoàn chỉnh thêm cái ác mộng này không?
Thêm vào đội bay trong phòng thay đồ,
những câu chuyện đùa về người đồng tính vang vọng khắp các bức tường.
Thêm vào hai cậu bé được tìm thấy đã bị trói
và đánh đến chết ở ngoại ô Pendleton.
Mày muốn biết tại sao tao không thể đến với John?
Mày muốn biết cái gì còn thiếu trong ảo mộng này?
Đó là nội dung!
Chà.
Anh không biết em đã mong được nghe những lời đó bao lâu rồi đâu.
Cũng chẳng ai nghe được.
Không đâu.
Em luôn muốn anh có thể chấp nhận chính bản thân mình.
Chỉ có một vấn đề thôi.
Anh đang bỏ lỡ hoàng hôn đấy.
Mày nghĩ cái đó sẽ làm được gì tao?
Được thôi, anh bạn.
Mày muốn làm một người hùng, cứ việc.
Tao chỉ muốn ngắm hoàng hôn.
Cử động đi.
Được rồi. Không bị gãy xương. Chỉ bị trật khớp thôi.
Chú vẫn nhớ lần đầu tiên chú bị trật khớp vai.
Bố của chú đã bảo chú đếm đến mười, và...
Xong rồi.
Victor, anh bạn. Cháu đã thể hiện như một nhà vô địch.
Nó sẽ ổn thôi. Tôi sẽ đi kê đơn.
Đừng cử động mạnh cho tới khi nó lành nhé.
- Vâng. Cảm ơn, bác sĩ. - Không hề gì.
Ôi, chàng trai tội nghiệp. Có đau không con?
Này, không có gì phải xấu hổ nếu khóc cả.
Không đau ạ.
- Con sợ ạ. - Con sợ gì, con yêu?
Bố ạ. Bố đã dặn con không được trèo cây.
Vậy con đã hiểu tại sao bố lại lo lắng chưa?
Chà, nếu vậy,
con biết không, chúng ta không cần phải kể lại hết với bố.
Con nghĩ sao nào?
Được không?
HIỆN TẠI - 8:38 AM
Yo, Larry. Họp team, 15 phút nữa.
No comments yet. Be the first to leave one.