Les 200 premières lignes.
Dừng lại!
S.F.P.D.
Được rồi, đi tới.
Coi nào, baby.
Của anh đây.
Yes! Chúng ta vào rồi!
Đây là bước cuối của chúng ta.
Đáng lẽ phải thử chuyện này từ 6 tuần trước thay vì mất thì giờ...
với những thỉnh cầu trên ti vi.
Bây giờ ta đi vào chi tiết hơn.
Nếu họ đều từ trần, chúng ta coi như kết thúc.
Đừng có mà nghĩ đến chuyện đó.
Chúng ta có một tên! Chúng ta có một tên!
Đừng làm ồn.
Cám ơn.
Ô, quỉ thần ơi!
Hắn bẻ gãy chân bạn tù cùng phòng, nên bị tống vào phòng biệt giam suốt 1 năm.
Hắn là thứ thiệt.
Học chưa qua lớp 9, nhưng có chỉ số thông minh trên 150.
Tôi cảm kích điều anh làm cho tôi.
McCabe đã vượt ngục hai lần.
Lần thứ hai, hắn giữ hai người gác tù làm con tin.
Chôn sống họ rồi dùng đồng phục và chứng minh thư của họ.
Nếu hắn làm chuyện đó trễ chừng hai năm, họ đã tống hắn vào phòng hơi ngạt.
Chúa ơi!
Đây là một sai lầm, Frank.
Tôi không còn lựa chọn nào khác.
McCabe!
McCabe!
Anh có khách đến thăm. Mặc đồ vô.
Tôi phải cảnh báo anh không chỉ nguy hiểm về thể chất...
bởi vì hắn đã giết một tù nhân và gây tàn tật một tù nhân khác.
Đồng thời, McCabe rất nhạy bén.
Hắn muốn chơi anh.
Frank Connor.
Anh biết lý do tôi đến đây.
Con trai tôi bị bệnh bạch cầu.
Nó sẽ chết nếu không được cấy ghép tủy xương.
Nó mới chín tuổi.
Và bằng cách nào đó, bằng cách nào đó...
Tôi đã được nhận diện như một người hiến tặng cơ thể phù hợp...
cho con trai anh.
Tôi được nghe nói là anh tình nguyện.
Chúng ta đã kết thúc ở đây.
Cai tù!
Anh đã nói dối tôi, Frank.
Anh được nhận diện là phù hợp qua phần mềm của máy vi tính.
Tôi đã bẻ khóa vào hệ thống vi tính của FBI. Tôi đã vi phạm luật tiểu bang và liên bang.
Đã bị sa thải khỏi lực lượng cảnh sát.
Đúng không?
Đúng vậy. Cho tôi một cơ hội.
Có vấn đề gì không?
Không có vấn đề gì.
Do lỗi của tôi.
Tôi đã dò qua tất cả những người đăng ký hiến tặng khác, và ko có ai.
Anh là cơ may cuối cùng của chúng tôi.
- Tôi sẽ được lại cái gì? - Anh đã có dịp cứu sống con trai tôi.
Sao tôi phải lo cho con trai anh?
Tôi được xem là tìm cách chuộc tội trong mắt Chúa sao?
Anh có muốn chuộc tội không?
Anh nghĩ tôi muốn sao?
Anh tự hỏi mình xem.
Đừng cố tìm hiểu có gì trong đầu tôi, Frank.
Nếu tôi muốn anh vào, tôi sẽ gởi lời mời anh.
Xin lỗi. Tôi nghĩ anh đã mở ngỏ cửa.
Tôi đã giết...
một quý bà, một gã ở trong tiệm.
Đó là sự thật.
Nó đã xảy ra. Tôi đã làm chuyện đó.
Nhưng tôi không tự cảm thấy xấu xa về chuyện đó.
Tôi không thể hình dung là Chúa quan tâm đến nó.
Tôi đặt lòng tin vào sức mạnh của lý trí tôi.
Đó là sở hữu của tôi sau nửa đời người trong khám.
Tôi có thể đánh giá điều đó.
Thật vậy sao?
Vậy thì anh có thể đánh giá trò tiêu khiển của tôi...
thật trớ trêu, trong lúc này...
sau những năm dài trong nhà đá, tôi lại có cơ hội giết người lần nữa.
Con trai của một anh cớm. Vậy đó.
Tất cả điều tôi phải làm là ở nguyên đây.
Anh muốn tôi phải làm gì?
- Anh có từng là một người cha tốt? - Tôi đã cố.
Anh đã cố. Đó có phải là tốt khi anh cố?
Yep. Ngay cả cha tôi cũng có thể nói như vậy.
Đánh tôi ỉa ra quần mỗi ngày, nhưng ông ta đã cố.
Tôi không bao giờ đánh Matt.
Tôi chắc chắn điều đó.
Mẹ thằng bé đâu rồi?
Nàng đã chết.
Anh vẫn mang nhẫn cưới.
Anh có thấy chịu trách nhiệm theo cách nào đó về cái chết đó?
Nàng chết vì tai nạn xe.
Vợ chết.
Con bị ung thư.
Tôi cũng tự hỏi về bản thân mình.
Anh sẽ làm chuyện đó?
Anh sẽ giúp con tôi được cấy ghép tủy xương?
Tôi phải nghĩ về chuyện đó, anh về với thằng bé đi.
Không. Nói tôi biết ngay bây giờ.
Tại sao?
Bởi vì tôi đã không nói với nó là nó bị ung thư tái phát.
Và khi nó thấy bệnh thuyên giảm
nó cũng chẳng buồn ăn mừng
bởi vì nó đã biết kết quả tệ hại.
Và khi tôi trở lại, tôi sẽ nói với nó là bệnh ung thư đã tái phát
và nó sẽ chết nếu nó không được cấy ghép tủy xương.
Tôi muốn nói với nó là tôi đã tìm được người chịu hiến tạng.
- Và tôi muốn cho nó một hy vọng. - Để cho anh được thoải mái hơn.
Để nó thoải mái hơn và để cứu sống nó.
Vậy thì, vì anh muốn biết ngay bây giờ, Frank...
Câu trả lời là không.
Cai tù!
Điều đó không chấp nhận được.
Tôi cần biết rõ thêm.
Tôi sẽ gọi lại. Mr Connor.
- Chào, Bác sĩ khỏe không? - Chào anh.
Anh ngồi với tôi một lát được không? Tôi muốn được nói về Matt.
Tại sao?
- Tôi muốn được nói chuyện riêng tư. - Nói tôi biết ngay bây giờ.
Tôi nghe nói Peter McCabe dự định hiến tạng, và tôi thấy lo.
Nước tiểu Matt đã có máu. Lượng creatine tăng.
Và nếu không được cấy tủy, chúng ta còn rất ít thời gian.
- Thằng bé ở đâu? - Nó đang nằm nghỉ. Cho nó nghỉ chốc lát.
Tôi cũng thấy lo về anh nữa.
Tôi học được một điều là trong hoàn cảnh đặc biệt có thể mất đi nhiều bệnh nhân.
- Anh cần chăm sóc cho gia đình. - Matt không thể chết được.
Chúng tôi sẽ không từ bỏ hy vọng.
Có lẽ anh cần có ai đó nói chuyện. Bệnh viện có nhân viên tư vấn.
Để làm gì chứ? Để an ủi cho đứa con trai sắp chết của tôi?
Tôi ko cần lời an ủi về đứa con trai sắp chết của tôi. Tôi gặp nó bây giờ được không?
Chắc chắn rồi.
Sao con không hỏi Gladys?
Cô có ráp được một chiến hạm...
không phải dùng tới keo dán hay băng dính?
Cái này gắn chặt với nhau ko cần keo?
Yeah.
Bố, xem này.
Nó sẽ trở thành một kiến trúc sư.
- Cám ơn Glady. - Anh khỏe không?
- Con thấy sao rồi? - Không khỏe lắm.
Cám ơn bố.
Yes!
Tuyệt vời, hả? Xích qua bên đi.
Con tìm thấy ở thư viện.
P-47 Thần sấm.
- Thấy cái này không? - Cái gì vậy?
Nó có biệt danh là "Quỉ Nhỏ"
Có con quỉ nhỏ. Con nghĩ đó là...
một thứ quái vật điên khùng nào đó.
Ung thư tái phát, hả bố?
Đúng rồi.
Oanh tạc cơ B-24. Gã này biệt danh là...
Bố nghĩ là đã tìm được người tình nguyện...
cho việc cấy ghép tủy xương.
- Thực sao? - Đúng vậy.
- Anh ta có tương thích không bố? - Anh ta tương thích với con.
Nhưng anh ta đang suy nghĩ.
Có thể ảnh không chịu?
Ảnh sẽ bằng lòng.
Bố à, nếu ảnh không chịu...
"Nếu ảnh không chịu" con có ý gì chứ? Bố vừa nói điều gì với con?
Ngay cả nếu anh ấy không chịu, hay cơ thể con từ chối cấy ghép...
bởi vì chuyện đó đôi khi xảy ra, phải ko?
Con chỉ muốn bố biết là...
Vậy cũng được thôi, bố, bố đã cố hết mình rồi.
Xin thứ lỗi, Mr Connor, có điện thoại của anh.
Anh có thể nói chuyện ở đây.
Chào, Matt.
Frank Connor.
Frank, chuyện tới đâu rồi?
- Còn tùy thuộc, phải vậy không? - Đúng vậy.
Tôi đang nghĩ về chuyện đó. Sao anh ko đưa Matt tới đây để tôi gặp nó?
Gặp nó? Để làm gì chứ?
Ơ, nếu việc đó trở ngại nhiều...
Hi, Matt.
Chú là Peter McCabe. Cháu có thể gọi chú là Pete.
Xem nào, cháu lên chín.
Cái gì vậy, Matt?
- Lớp 4? - Dạ.
Cháu thích đến trường? Chú chán chuyện đó bỏ mẹ.
Dạ, thưa ngài.
Không "ngài", Matt.
Cháu cứ gọi chú là Pete. Được không?
Chú Pete.
Nhưng ông không phải chú của cháu.
- Hãy làm chuyện đó. - Làm gì, sir?
Chú sẽ cấy tủy xương cho cháu.
Bố ơi, ông ấy sẽ làm chuyện đó!
- Để chú nói chuyện một mình với bố cháu. - Con đứng ngoài chờ bố.
- Cám ơn. - Chắc rồi.
Bây giờ...
Tôi sẽ làm chuyện này nếu, và chỉ nếu một vài chuyện sẽ làm cho tôi.
Cứ nói ra đi.
Anh sẽ nói với cai ngục trả lại tôi quyền hút thuốc lá.
Phục hồi quyền được đến thư viện.
Cho tôi 4 viên đường trong ly cà phê. Và lôi tôi ra khỏi cái hộp cách ly...
và trở lại với thế giới loài người.
Tôi làm mọi việc, nếu có thể.
Tốt, Frank.
Làm mọi việc anh có thể.
No comments yet. Be the first to leave one.