Les 200 premières lignes.
Tiền đồn Hoa Kỳ FAB220 Nam Cực
Hãy lo cầu nguyện với Chúa Trời Khi bạn thấy những chiếc đĩa bay
Biết đâu ngày Phán xét sắp đến
Ê Jerry, anh qua xem thử cái này đi. Palomar vừa phát hiện được nó.
Nhìn giống một thứ UFO hay gì, nó đang trên đường đến đây.
Tôi phải nói anh bao nhiêu lần nữa đây?
UFO không tồn tại và chúng ta sẽ không bao giờ thấy được...
Wow, dấu hiệu năng lượng của nó thật khổng lồ.
Ôi Cheez-Its ơi! Ta phải làm gì đây? Có ai từng bảo ta phải làm gì đâu!
Tôi nhận công việc này vì tôi chẳng bao giờ phải làm cái gì!
Thôi đi nào Jerry. Để tôi tính toán điểm va chạm của nó xem.
Hình như là ở...
Modesto, California.
Supernova, Red Dwarf đây. Chúng tôi thật sự phát hiện một cái rồi!
Mã Nimoy! Tôi nhắc lại, Mã Nimoy!
Mọi người đang làm gì ở đây vậy? Mới 5:00 giờ sáng mà.
Nhanh lên, mở TV lên nào! Mở TV lên ngay đi!
...và chút sương mù buổi sớm, bị xua đi bởi bầu trời rực nắng.
Hai mươi hai độ.
Một ngày hoàn hảo để ghé qua gian hàng thủ công mỹ nghệ dân gian
tại khu hội chợ, hoặc là một ngày hoàn hảo để cưới Susan Murphy.
Anh yêu em.
Em cũng yêu anh.
Chào buổi sáng nhé Modesto!
Kênh 172.
Con lộng lẫy lắm, con yêu.
Cảm ơn mẹ.
Con gái nhỏ của ba!
Ba ơi!
Ba muốn con biết rằng dù cho ba sắp tiễn con đi xa...
ba sẽ luôn có mặt để chăm sóc cho con.
Ba đừng khóc, không con cũng sẽ khóc theo, như vậy sẽ hư trang điểm hết.
Ba không cầm được nước mắt!
Xin chào mọi người! Chú ý nào!
Đám cưới bắt đầu trong 30 phút nữa!
- Con dâu xinh đẹp của mẹ. - Chào Mẹ Dietl.
Cứ như cổ tích vậy. Chàng dự báo thời tiết và vợ của chàng dự báo thời tiết.
Lãng mạn quá đi.
Đúng rồi mẹ. Mẹ cứ nghĩ đi, giờ này ngày mai, con sẽ đang ở Paris!
Và rồi một ngày bọn con sẽ không chỉ đi tuần trăng mật ở đó.
Derek sẽ trở thành phát thanh viên hoặc thông tín viên.
Và bọn con sẽ du ngoạn khắp thế gian.
Con à, mẹ bắt chéo tay cầu nguyện đây.
Một ngón cái ngắn hơn ngón còn lại. Di truyền đó con.
Derek đâu có bị vậy.
Một đời bị một đời không. Con của con rồi sẽ thế này!
Wow, em thật xinh đẹp.
Anh cũng vậy. Ý em là đẹp trai.
Ý là...Xin lỗi anh. Chỉ là em thấy hơi rã rời.
Cũng tại em nói chuyện với ba mẹ hai ta nhiều quá.
Em đừng lo lắng nhé? Chúng ta sẽ sớm được ở một mình thôi, chỉ hai chúng ta.
Ăn phô mai và baguette bên dòng Seine,
đút cho nhau ăn bánh kếp sôcôla.
- Có gì không ổn à? - Không! Chỉ có điều là...
Đã có thay đổi nhỏ trong kế hoạch.
Chúng ta sẽ không đi Paris.
Cái gì? Tại sao không?
Tại vì chúng ta sẽ đến nơi tuyệt hơn.
- Tuyệt hơn Paris sao? - Đúng vậy.
Ở đâu? Tahiti à?
Không đâu! Fresno!
Fresno!
Fresno.
Trong cái vũ trụ nào mà Fresno lại hơn Paris vậy Darek?
Trong vũ trụ Anh-nhận-phỏng-vấn-để-thành phát-thanh-viên-tin-buổi-tối của Kênh 23."
Anh đã nhận điện từ tổng giám đốc đài rồi, ông ấy muốn anh đến đó liền!
- Có tuyệt vời không nào? - Derek!
Thật...
Tuyệt vời! Tuyệt lắm.
Fresno là nằm trong top 50 phải không?
Nó đứng hạng 55, nhưng ta rồi sẽ đạt được vậy thôi em!
Em nghe này. Về chuyện Paris...
Không sao đâu. Chẳng có gì đâu! Miễn là hai ta bên nhau,
Fresno sẽ là thành phố tình tứ nhất trên toàn thế giới.
- Em thật tự hào về anh. - Về chúng ta! Không chỉ mình anh.
Ý anh là, tất nhiên là vậy, nhưng giờ ta là một đội rồi.
Em thật tự hào về chúng ta.
Giờ anh đi khỏi đây đi. Thấy em mặc đồ cưới xui lắm đó.
Thôi đi nào. Em cũng biết là anh không tin mấy cái đó.
Anh sẽ đợi em ở lễ đường.
Chàng phát thanh viên đẹp trai mặc tuxedo này đây.
Yêu em! Rồi, anh nói rồi đó.
Em cũng yêu anh.
Susan ơi!
Con bé ở đâu thế không biết.
Susan ơi! Con ở đâu?
Susan! Con mới đi đâu vậy?
Hình như con vừa bị thiên thạch rơi trúng.
Ôi Susan à. Cô dâu nào vào ngày cưới chẳng cảm thấy như vậy.
Trời ạ, nhìn con kìa. Người con dơ hết cả. May mà mẹ có khăn giấy ướt.
Wow.
Em đang tỏa sáng kìa.
Cảm ơn anh.
Không. Không đâu Susan, em đang phát sáng thật đó. Cả người em màu xanh lá!
Ôi không!
Derek ơi!
Ôi Chúa tôi!
Đang có chuyện gì vậy?
- Chuyện gì đang xảy ra? - Mọi người teo nhỏ hết cả rồi!
Không có đâu! Em đang biến lớn mới đúng!
- Thì anh làm nó dừng lại đi! - Cho tôi gặp chính quyền!
Không thể có chuyện này!
Không, chuyện này không thể xảy ra.
Khoan đã. Mọi người ơi, không sao đâu!
Cứ dùng ít sâm panh trong lúc chúng tôi giải quyết!
Ngón cái ơi là ngón cái!
Derek ơi! Giúp em!
Ôi Chúa lòng lành!
- Cô dâu đến đây! - Ôi Carl ơi! Là ngày đám cưới của nó mà!
Derek ơi? Derek?
Xà nhà làm Derek đau.
- Susan? - Tạ ơn trời là anh không sao!
Em đang bị gì thế này?
Đừng hoảng hốt! Đừng lo lắng! Dù có làm gì thì em cũng đừng làm rơi...
- Derek ơi! - Xin lỗi anh.
Mấy người là ai? Mấy người đang làm gì?
Thôi đi! Anh nhớ bảo trọng!
Các người buông tôi ra! Có biết tôi là ai không hả?
Làm ơn để tôi yên đi mà!
Cẩn thận mấy sợi dây cáp! Cô ta sắp ngã rồi kìa!
Coi chừng đó!
Nhanh lên! Đi thôi nào! Nhanh lên!
Kéo đi!
Derek ơi?
Được rồi, đưa cô nàng này lên xe buýt nào.
Cưng ơi, anh bấm nút hoãn báo thức được không?
Anh yêu à, anh đặt báo thức làm gì vậy? Đang tuần trăng mật của vợ chồng mình mà.
Có ai không?
Đang có chuyện gì thế này?
Có ai không?
Chỉ là cặp chân thôi à? Phải họ đã bắt giữ một cặp chân khổng lồ không?
Im lặng nào BOB! Cô ấy nghe thấy bây giờ!
- Làm sao mà được? Chân đâu có tai. - Nói nhỏ thôi!
Có ai không?
Có ai ở trong đó không?
Có thể nói cho tôi biết tôi đang ở đâu không?
Ai đó? Cái gì vậy?
Xin chào.
Cô có thôi...Coi chừng đó!
Quý cô à, làm ơn!
Thôi! Đi! Mà!
Gã bác học điên nào tạo ra cô
hẳn cũng đã dốc sức lực lắm.
Mày biết nói.
Xin chào!
Cái lưng của tôi!
Đùa thôi! Tôi làm gì có lưng!
Mong cô thứ lỗi, nhưng như cô thấy đó, anh ta không có não.
Hóa ra lại chẳng cần cái não! Người ta đánh giá nó quá cao thôi!
Trên thực tế, tôi thậm chí còn không.
Tôi quên cách thở rồi! Tôi không biết cách thở!
Giúp tôi với tiến sĩ Gián! Giúp tôi!
Hít vào đi BOB.
Cảm ơn tiến sĩ. Ông đúng là cứu tinh.
Wow, nhìn cô kìa. Tôi biết cô đang nghĩ gì.
Ngày đầu tiên vào tù, cô muốn hạ kẻ mạnh nhất trong này.
Tôi thì muốn xem cô thử làm vậy.
Ninja!
- Chúa ơi. Nhìn kìa, cô ta cứng họng rồi. - Cô ta?
Đúng vậy BOB! Chúng ta đang mục kích sự hiện diện của quái vật nữ hiếm có.
Không thể nào! Là con trai đó. Nhìn cặp ngực đi kìa.
Chúng ta cần nói chuyện.
Các quý ông, tôi e chúng ta đã không tạo ấn tượng ban đầu tốt cho lắm.
Chí ít tôi cũng có nói.
Quái vật mới đầu tiên sau nhiều năm mà không được người sói hay xác ướp à?
Chỉ cần, hai người biết rồi đó, ai đó để đánh bài cùng.
Xin mạn phép hỏi tên quý cô đây là gì?
Susan.
Không, không. Ý bọn tôi là tên quái vật của cô.
Kiểu như người ta la gì lên khi thấy cô xuất hiện?
Cô biết rồi đó, kiểu, "Coi chừng đó! Kẻ đang đến là..."
Susan.
Vậy à?
Susan!
Tôi vừa làm mình sợ này. Đáng sợ thật đó.
Tuyệt! Giờ ăn đến rồi.
Thật là phản cảm quá đi!
Dép cũ này!
Ôi Chúa ơi, làm ơn nói con việc này không có thực.
Làm ơn nói với con là con đã bị suy sụp tinh thần ở đám cưới,
và giờ con đang điều trị ở bệnh viện tâm thần
khiến cho con bị ảo giác.
Đừng làm Insectosaurus sợ!
Cậu ta mà tè dầm là tất cả chúng ta sẽ gặp rắc rối hết.
Căn phòng nào cũng phải có cửa! Nhất định phải có cửa ở đây!
Không sao đâu cậu bé. Đừng lo gì hết.
Bé bọ đẹp trai đâu nào? Cậu thích tôi xoa bụng cậu không?
Làm ơn đi! Có ai không! Tôi không thuộc về chỗ này!
- Cho tôi ra khỏi đây! - Ê này, làm vậy không hay đâu.
Cho tôi ra khỏi đây!
Trở lại phòng giam của mình đi các quái vật.
Ôi tạ ơn trời. Một con người thật sự. Ông là người thật phải không?
Không phải một trong những kẻ nửa người, nửa máy,
ông biết rồi đó, người ta gọi là cái gì gì ấy.
- Cyborg à? - Ôi không! Ông là cyborg sao?
Quý cô cứ yên tâm. Tôi không phải cyborg. Tên tôi là tướng quân WR Monger.
Tôi điều hành cơ sở này. Giờ thì theo tôi.
Đã đến giờ cô dự buổi hướng dẫn rồi.
Vào năm 1950, quyết định được đưa ra là
các thành phần thường dân không thể chấp nhận sự thật về quái vật,
No comments yet. Be the first to leave one.