Les 200 premières lignes.
Làm ơn, đừng làm vậy.
Cậu phải tốt bụng và bảo vệ chúng ta chứ.
Nếu như cậu uống thuốc độc màu đen,
cậu sẽ bị bệnh và không yêu chúng tớ nữa đâu.
Giờ tớ giận lắm, giận lắm, giận lắm rồi nhé, công chúa.
Tớ chỉ muốn chơi với cậu thôi.
Không chơi nữa.
Để công chúa của ta yên.
Dừng lại. Dừng lại. Dừng lại. Dừng lại.
Dừng lại. Dừng lại. Dừng lại. Dừng lại.
Dừng lại. Dừng lại. Dừng lại. Dừng lại.
Dừng lại. Dừng lại. Dừng lại.
- Đến giờ tắt đèn rồi đấy, con. - Dừng lại.
Sáng mai con còn phải đi học đấy.
Mẹ chẳng vui gì cả.
Sao?
Mẹ chẳng vui gì cả.
Mẹ biết, nhưng đôi khi công việc của mẹ là không được vui.
Hầu hết là vào những hôm phải đi học ấy.
Đây là ý tưởng ngu ngốc nhất trên đời.
Allison đã làm gì để khiến cho con nghĩ là cô ấy vẫn còn bị ám thế?
Thế đã bao nhiêu năm bà Mildred đến dự thuyết giảng của cha trước khi cha biết sự thật thế?
Mildred... là trường hợp đặc biệt.
Nghe này, chúng ta đều biết rằng người ta có thể đi đứng và nói chuyện và hành xử bình thường,
mà vẫn có cái thứ đó ở trong người họ mà.
Con gái tôi đang ở trong đó, cha ạ.
Tôi cần phải chắc chắn.
Con mà đặt chân vào trong cái nhà đó...
cô ta có thể tống con vào tù đấy.
Cô ta có yêu con hay không không quan trọng.
Vấn đề ở đây là, cô ta có tin tưởng con hay không.
Hãy để ta nói chuyện với cô ấy.
Ta có thể tìm ra dấu hiệu bị ám.
Nhưng bà Mildred.
Ý tôi là, bà ấy nằm ngay dưới mũi cha còn gì. Bà ấy đâu có tỏ dấu hiệu gì đâu.
Ta không biết chuyện gì xảy ra với bà ấy nữa. Có lẽ là ta không ở cạnh bà ấy đủ lâu,
nhưng mọi vụ trừ tà khác đều có hiệu quả như cái lần với Joshua vậy.
Và ta có thể chứng minh điều đó.
Được.
Chết tiệt.
Mẹ kiếp.
A lô, có chuyện gì thế?
Tôi cần phải gặp Allison, và tôi cần cô sắp xếp giúp tôi.
Cậu mất trí thật rồi.
Tôi cần phải nói chuyện với cô ấy. Trực tiếp.
Tại sao?
Bởi vì tôi cần phải biết là họ vẫn ổn, Megan ạ.
Tất nhiên là họ không ổn rồi.
Sau những chuyện đã xảy ra à?
Cậu nghĩ gì chứ, ở đó chỉ toàn là cầu vồng với ngựa bay thôi à?
- Megan. - Nghe này, cô ấy đang tệ lắm,
và nếu cậu mà gặp cô ấy bây giờ
thì sẽ chỉ càng tệ hơn mà thôi.
Nghe này, tớ sẽ đi xem cô ấy thế nào.
Bảo đảm rằng cô ấy biết là cô ấy vẫn còn có trợ giúp.
Được chưa?
Ừ, thôi được, nhưng Megan...
Cô có thể bảo đảm rằng cô ấy vẫn còn...
là cô ấy được không?
Thế có nghĩa là sao?
Tôi phải đi đây.
Nói chuyện sau nhé.
Á, cái đéo gì thế?
Đồ bệnh hoạn!
Sao không đùa với người của mình ấy?
Tưởng là tôi chưa làm à?
Còn cái nào không?
Xin lỗi, cái cuối cùng rồi.
Khốn nạn.
Ê, ông không đeo đồng hồ à?
Nó ở chỗ cửa hàng trang sức để sửa cái móc rồi.
Tôi nghe nói về vụ đám cháy ở nhà Lowell.
Có biết vì sao lại cháy không?
Chưa có kết luận nào cụ thể cả.
Không có thiệt hại gì, thì ai quan tâm làm gì chứ?
Nếu như là cố ý gây ra thì tôi quan tâm đấy.
Tôi cần biết tại sao, và ai làm.
Bọn ranh con ấy.
Bọn ranh con à?
Ông biết mà, lũ trẻ mới lớn ấy.
Nếu chúng thấy cái gì, chúng sẽ muốn đập phá nó, đốt nó, hoặc phang nó.
Vụ án kết thúc, không cần phải cám ơn đâu.
Tôi nghĩ là ông nói cũng phải.
Ông qua đây để hỏi tôi về một vụ cháy à?
Đó chỉ là cái cớ thôi.
Tôi lỡ bữa sáng mất rồi ấy mà.
Và nó đây rồi!
Á.
Đừng tự đốt mình nhé.
Chà. Mm-mm!
Gặp lại sau nhé.
Cha đã gọi trước và cho họ biết là chúng ta sắp tới chưa?
"A lô, đức cha Anderson đây,
ta chỉ gọi để kiểm tra xem con đã 100% sạch quỷ trong người chưa thôi."
Không, ta đâu có gọi.
Và cha nghĩ là nói trực tiếp thì sẽ hay hơn à?
Ta biết là chúng ta sắp tìm thấy gì ở đây rồi.
Vấn đề là con phải thấy nó cơ.
Ê, Roy!
Roy!
Cha?
Con có khỏe không?
Cha làm gì ở tận ngoài này thế này?
À, đây là một anh bạn của ta.
Kyle Barnes.
Chào, Kyle.
Rất vui được gặp.
Chúng ta đi qua khu này, và ta chỉ muốn ghé qua hỏi thăm xem mọi người thế nào thôi.
Để xem Sherry có ổn không ấy mà.
Không, không sao đâu. Kyle đây, cậu ta cũng đã có một trải nghiệm tương tự.
Vậy, Sherry thế nào rồi?
Chắc giờ con bé đã bắt đầu học đại học rồi hả?
Ước gì con có thể cho cha biết được.
Lâu lắm rồi con bé có về nhà đâu.
Giờ nó đang sống ở Charleston rồi.
Ừ, rồi thì ai cũng sẽ phải rời tổ thôi mà,
nếu như may mắn.
Không phải như vậy đâu ạ.
Con bé, ơ... giờ con bé đang vạ vật trên đường.
Chưa từng gặp hay nghe tin gì của nó suốt mấy tháng nay rồi.
Chuyện gì đã xảy ra thế?
Công việc của người cha là bảo vệ gia đình.
Khi hắn thất bại...
Con gái của anh...
Trước khi nó chạy trốn, nó đã bao giờ cho thấy biểu hiện gì rằng...
con quỷ vẫn còn ở bên trong nó không?
Không. Sau khi đức cha đây làm việc của mình thì không.
Nhưng nó có... anh có chắc là nó có hiệu quả không?
Chúng ta đã đuổi con quỷ ra khỏi Sherry rồi.
Nó còn không có mặt ở đây cơ mà. Làm sao cha chắc chắn thế được?
Ý cậu nói rằng nó vẫn có thể đang bị ảnh hưởng à?
Vì thế nên nó mới đi hoang à?
- Ừ, thì... - Kyle đây, cậu ta chỉ đang... phỏng đoán thôi.
Phải không?
Con đã hạnh phúc chưa?
Hmm?
Người đó đã mất con gái của mình rồi đấy.
Con sẽ cảm thấy như thế nào nếu như đó là Amber của con hả?
Tôi sẽ muốn biết sự thật. Tôi cảm thấy như vậy.
Tôi sẽ muốn biết là liệu con gái tôi có còn bị ám hay không.
Biết gì không, vấn đề của chuyện này là để cha cho tôi thấy
rằng phép trừ tà của cha là có hiệu quả.
Tôi vẫn còn đang đợi để xem đây.
Hãy xin lỗi vì đã là một thằng khốn vô tâm ở trong đó đi.
Cha đùa với tôi đấy à?
Ta đang làm điều này vì lợi ích của con đấy, chứ không phải của ta!
Xin lỗi.
- Chào. - Chào.
Cậu làm gì ở đây thế?
Tớ thậm chí còn chẳng ở gần khu này nữa,
vậy nên tớ nghĩ là nên ghé qua đây thôi mà.
Đêm qua là anh ta, phải không?
Đứng ngoài, trong cái xe đó ấy?
Tớ chẳng hiểu cậu đang nói gì cả.
Anh ta đứng ngoài phố, theo dõi vào trong nhà.
Kyle ấy à? Ừ, tớ không biết gì về chuyện đó đâu nhé.
Nếu như điều đó là đúng, thì tớ sẽ mắng cho cậu ta một trận.
Nhưng cậu có thực sự muốn biết tại sao tớ đến tận đây không?
Bởi vì tớ lo cho cậu.
Tớ nhớ cậu.
Muốn vào trong không?
Ừ.
Ừ, được.
Cái thứ công chúa này bắt đầu cổ rồi đấy.
Đến lúc để đổi mới rồi.
Cậu nghĩ sẽ là gì, khủng long à?
Amber cảm thấy thế nào về chuyện đó?
Nó mới có bảy tuổi thôi. Nó không được quyền quyết định mọi thứ.
Cậu đã nói là cần phải đặt ra giới hạn cho nó mà.
Thì, ừ.
Nhưng con bé đã phải trải qua nhiều điều trong đời rồi.
Có lẽ một số thứ nên ở yên như cũ chăng?
Hừ.
Chẳng có cái gì là như cũ hết.
Lúc trước tớ chẳng cần phải khóa cửa ban đêm
hay phát hoảng lên mỗi lần nghe thấy tiếng chó sủa hay tiếng ô tô trên đường.
Nếu như Amber làm gì, Kyle có thể xử lý.
Anh ta lúc nào cũng là người bình tĩnh.
Chuyện này nghe có vẻ điên lắm,
nhưng nếu như cậu với Kyle nói chuyện thì có thể giúp ích gì được không?
- Không. - Tớ có thể ở đó, và cả Mark nữa,
- nếu như cậu cần. - Không.
- Vì Amber thôi. - Không.
Được.
Được thôi.
Tớ cảm thấy như mọi thứ trì kéo tớ lại đã biến mất hết rồi...
và tớ như đang trôi đi ấy.
Nó khiến tớ sợ lắm.
Có những ký ức...
có những ngày tháng mà tớ không thể nào nhớ nổi.
Và tớ không biết nữa. Tớ không biết là có phải tớ đã mất gì đó không....
hay là thứ gì đó đang cản đường...
ngăn chặn sự thật.
Tôi không nghĩ là họ mở cửa đâu.
Ừ, có lẽ là ông ta đi ăn trưa rồi cũng nên.
Thậm chí còn có vẻ như họ chẳng còn bán hàng nữa thì phải.
Chúng tôi đóng cửa rồi!
Chào, Brian, đời thế nào rồi?
Cha. Cha làm gì ở đây?
Đây là một người bạn của ta.
No comments yet. Be the first to leave one.