Les 200 premières lignes.
Sao lại giỏi?
Chỉ trong vòng vài ly rượu
mà người đã tìm được cái túi về.
Sao lại không giỏi chứ?
Xem ra trong vùng này,
không chuyện gì mà Bảo Chính không làm được .
Tống áp ti, mời sang kia bàn chuyện.
Mời ca ca .
Mời ngồi!
Hình như lời nói của áp ti có ẩn ý. Nếu không ngại cứ nói thẳng.
Hình như Bảo Chính đang định làm ăn gì?
Làm ăn gì cơ?
Những người làm ăn,
có người chịu được gian khổ, lại dám mạo hiểm.
Dãi dầu mưa gió, chịu đói chịu rét.
Còn một loại người sợ mưa gió,
Bình thường không ra khỏi nhà nửa bước.
Nhưng lại gây bất giờ, giàu lên trong một đêm.
Thế là giàu sang phú qúy rồi.
Có người mua bán như vậy sao?
Có chứ.
Vậy chắc là do số trời rồi.
Tiền mà...
Khiến cho kẻ nhân bất nhân, người ơn báo óan.
Bảo Chính thích làm việc thiện,
nếu như không xem trọng phú quý tiền tài,
thì tốt quá rồi.
Những kẻ giàu đó chỉ biết tham lam.
Dù trong nồi dầu sôi mà có tiền, chắc cũng nhào qua vớt.
Giàu cả đời chúng nó,
nhưng mạt bao nhiêu nhà người ta.
Bảo Chính đừng vì suy nghĩ nhất thời,
mà lại làm những chuyện làm ăn quá bất ngờ.
Hủy hoại thanh danh anh hùng cả đời.
Chuyện mà áp ti sợ tc làm,
rốt cuộc là chuyện gì?
Cướp Sinh Thần Cang.
Cướp Sinh Thần Cang, chuyện này là sao?
Tống Giang không biết giả vờ.
Trong đội nghi trượng vận chuyển đá hoa cương,
có một đạo sĩ
đang lẩn trốn trong huyện Quận Thành.
Người này là Nhập Vân Long Công Tôn Thắng.
Hắn không làm tròn nhiệm vụ, xem như đã phạm trọng tội.
Vậy mà còn chạy đi kêu gọi người khác,
cướp Sinh Thần Cang của Đại Danh phủ.
Lần này Tống Giang và Lôi đô đầu ngày đêm truy đuổi,
bắt cho bằng được tên đạo sĩ kia.
Nếu như hắn có chạy đến phủ Bảo Chính,
kể chuyện Thiên Cang Địa Sát gì đó,
thì ca ca đừng tin.
Thiên Cang Địa Sát?
Nếu như hắn đến,
thì ca ca sẽ hiểu tcds là gì.
Đưa tên đó ra đây, giải về huyện nha.
Dạ.
Thả ta ra.
Các người thả ta ra.
Đây chính là tên cướp ta bắt được ở miếu Linh quan.
Cậu ơi, ta không phải cướp. Hãy cứu ta.
Ngươi chẳng phải là Vương Tiểu Tam đó sao?
Đúng vậy, chính là Vương Tiểu Tam đây.
Cậu ơi, cứu ta với.
Người này là ai? Sao lại quen biết với Bảo Chính?
Đây là con chị ruột ta. Vương Tiểu Tam.
Cũng xem như là cháu ta.
Từ nhỏ ở lớn lên ở đây,
nhưng năm bốn, năm tuổi...
nó đi theo anh rể đến Nam Kinh.
Mới đó đã mười mấy năm.
Hồi lúc mười bốn mười lăm, có ghé chơi một lần.
Buôn bán làm ăn gì đó, rồi sau chẳng thấy nữa.
Từ lâu ta nghe nó chẳng ra hồn gì.
Sao lại chạy đến đây?
Nếu chẳng nhờ trên mặt của nó,
nó một vết sẹo
thì ta cũng không nhận ra nó.
Vương Tiểu Tam, ngươi đến đây làm gì?
Ngươi không đến tìm ta, mà giở trò trộm cướp à?
Cậu à, ta không phải cướp.
Ngươi không phải cướp, vậy sao bị quan phủ bắt vậy?
Chuỵên này...
- Cậu à... - Đừng đánh hắn, nghe nói rõ đã.
Cậu nghe ta nói đã..
Tối qua ta say rượu,
không dám đi gặp cậu.
Đành ngủ ở miếu hoang.
Định khi tỉnh rượu đi gặp cậu.
Ai ngờ họ lại trói ta lại.
Thằng khốn, không ra người ngợm gì.
Nhà này không có rượu cho mày uống sao?
Mà đi uống rượu rong hả?
Bảo Chính nguôi giận, cháu người không có trộm cướp.
Chỉ vì y to lớn, mà lại ngủ trong miếu.
Ta và Lôi đô đầu thấy hơi khác thường.
Lại thêm nhìn lạ,
nên đã giải hắn đi.
Nếu sớm biết là cháu của Bảo Chính.
Thì chúng tôi đã không bắt hắn rồi.
Mau cởi trói.
Bảo Chính nguôi giận. Vậy chúng tôi cáo từ.
Tống áp ti
Sau này ngài muốn tạo mưa ban phước cho mọi người, cũng cần tiêu dùng.
Ở đây có mười lượng bạc.
Hãy nể mặt ta mà nhận cho.
Không được đâu.
Đa tạ đa tạ.
Thì ra là Cập Thời Vũ Tống Công Minh ca ca
Đã nghe danh từ lâu.
Tống áp ti, Lôi đô đầu
Chu đô đầu đã tìm được tông tích của Công Tôn Thắng rồi.
Bảo tiểu nhân thông báo Lôi đô đầu .
Ở đâu?
Đạo sĩ đso đến thôn Thạch Kiệt Tế Châu.
Tìm ba anh em họ Nguyễn, sau đó thì biệt tăm biệt tích.
Chu đô đầu đang đợi ở đó.
Đợi Công Tôn Thắng quay lại.
Ba anh em họ Nguyễn?
Chẳng lẽ là Hoạt Diêm La, Lập Địa Thái Tuế và
Đỏan Mệnh Nhị Lang?
Chính là họ.
Ngươi hãy đưa anh em về nha môn nghỉ ngơi.
Sau đó đến thôn Thạch Kiệt gặp ta.
Ta cưỡi ngựa đến thôn đó một chuyến.
Nếu Công Tôn Thắng vẫn còn ở đó,
thì ta sẽ gặp hắn lần nữa.
Đại ca, kẻ xấu ở trong bóng đêm, còn huynh ở ngòai sáng,
phải cẩn thận đấyl.
Cứ an tâm, ta hiểu chuyện giang hồ mà.
Được.
Khoan đã, ngươi đứng lại cho ta.
Ngươi người ngợm chẳng ra sao.
Tìm ta có chuyện gì?
Nếu như ta là ngươi.
Thì sẽ trả lại bạc cho cậu ta.
Ta nể mặt cậu ta,
và Tống áp ti,
sẽ tha mạng cho ngươi.
Chính là cậu ngươi đưa cho ta. Có liên quan gì đến ngươi.
Nếu không nể mặt cậu ngươi.
Thì ta đã tiễn ngươi đi lâu rồi.
Còn dám đòi bạc của ta à?
Tên cẩu quan kia, chính ngươi n vòi bạc của cậu ta.
Ngươi có trả hay không?
Ai vòi vỉnh hả? Không trả đấy.
Tên cà lăm kia còn lên mặt nữa à?
Vậy đừng trách ta không khách sáo.
Có trả bạc cho ta không?
Hai vị hảo hán, xin dừng tay.
Hai vị hảo hán, đừng đánh nhau nữa.
Thu nắm đấm lại.
Ta đã quan sát hồi lâu, có lời múôn nói.
Tú tài, không liên quan đến ngươi. Tránh ra đi.
Thầy Ngô, thầy không biết đấy.
Cái tên mặt đỏ kia tối qua ngủ trong miếu linh quan.
Bị ta bắt trói.
Dẫn đến trang viên của Tiều Bảo Chính.
Thì ra hắn là cháu của Bảo Chính.
Nể mặt chú của hắn,
ta thả hắn đi.
Tiều Thiên Vương mời chúng ta uống rượu.
Còn tặng bạc cho chúng ta .
Tên này lại chạy đến đòi ta.
Ngươi nói xem hắn có to gan không?
Hảo hán, cậu của người là bằng hữu của ta.
Cũng có mối giao hảo với đô đầu đây.
Y đã nói là tặng tiền cho đô đầu .
Mà người lại đòi lại.
Vậy chẳng khác nào tát vào mặt cậu của người.
Tú tài, không phải vậy đâu.
Cậu ta đâu có tình nguyện đưa bạc cho hắn.
Hắn gạt lấy đó chứ.
Trừ phi Bảo Chính tự mình đến lấy.
Bằng không ta không đưa cho mi đâu.
Ngươi...
Hảo hán...
Tên kia, ta cho ngươi biết
Hôm nay người muốn hay không muốn cũng phải trả lại cho ta.
Đâu phải bạc của ngươi, ta không đưa.
Không đưa thì ta cướp.
Hai người đánh đến bao giờ đây?
Hảo hán, vừa nãy ta đã thấy
người đã chiếm thế thượng phong.
Đánh tiếp nữa sẽ chết người đấy.
Ngươi tránh ra cho ta.
Cậu
Súc sinh, còn không dừng tay mau?
Lôi đô đầu , xin hãy rộng lượng.
Chỉ có Bảo Chính đến mới khuyên được cháu ngài.
Báo
Bảo Chính , có một đạo sĩ đến gặp Bảo Chính.
Để hóa duyên.
Không thấy ta đang tiếp khách sao?
Cứ cho hắn năm ba đấu gạo là được rồi.
Sao phải đến tìm ta?
Đã cho gạo rồi, nhưng hắn nói không cần.
Muốn gặp mặt Bảo Chính.
Chắc là chê còn ít, cho thêm đi.
Nói với hắn, hôm nay ta có khách.
Không gặp hắn được .
No comments yet. Be the first to leave one.