Les 200 premières lignes.
Sub gốc: ivy68 Sync time + hiệu đính: hanhkhachcuoicung
Này!
Chúng ta đã làm được rồi.
Chúc may mắn nhé, anh lính.
Lần cuối cậu gặp cô ấy là khi nào thế?
Bốn năm trước, ngày chúng tôi cưới nhau.
Để mình đoán nhé.
Gặp nhau vào thứ Sáu, cưới nhau ngày Chủ nhật
và rồi thứ Hai chia tay?
Khá lắm!
- Mình cũng thế. - Mình cá là ta sẽ không nhận ra họ đâu.
Dù ở đâu mình cũng sẽ nhận ra cô ấy.
I find the pheasant to be quite pleasant.
I find the pheasant to be quite pleasant.
How do you find the wine?
I find the wine extraordinarily...
Betty
I prefer to dine at home alone.
Paul?
Paul!
Em không đón anh ở bến tàu...
Em không biết anh về hôm nay.
Vậy em không nhận được thư của anh à?
Em đã bắt đầu đọc thư...
Nhưng sau khi đọc vài dòng...
... Em không chịu nổi khi cứ nghe về đánh nhau hoài
và giết chóc nữa!
Ngày nào anh cũng viết cho em.
Vâng, em biết, và em vẫn giữ chúng, anh nhìn đi.
Thấy chưa?
Ôi, Paul, thậm chí nghĩ rằng anh đang nguy hiểm
với em cũng là quá nhiều.
Em biết là nếu còn nhận được thư anh, nghĩa là anh còn sống.
Và đó là điều làm em quan tâm nhất.
Rằng anh vẫn còn sống.
An toàn.
Điều đó thật quan trọng đối với em.
Anh sẽ tha lỗi cho em chứ?
Ừ, tất nhiên rồi.
Em cũng đã viết cho anh. Anh có nhận được không?
Vài cái.
Em đã bảo là em viết không hay mà.
I quite agree the distinction is dubious.
Em đang học khóa tập nói
Tự cải thiện mình.
Ông ấy tên là Armisted. Ông ấy kiếm được cả đống tiền.
Cả nước kiếm tiền.
Tỉ lệ thành công rất lớn.
Anh đã đi xa, mất liên lạc.
Anh chưa biết, nhưng rồi sẽ biết.
Em đã gặp ông Sweeney để đảm bảo chỗ làm của anh vẫn còn, như ông ta đã hứa.
Ông ta nói anh có thể đi làm ngay sau khi anh trở về.
Với điều kiện anh mặc quân phục.
Ai có thể từ chối một anh hùng chiến tranh cơ chứ?
Tất nhiên là em sẽ thương lượng để tăng lương cho anh.
Betty này, anh không muốn trở lại nghề cũ bán sô cô la đâu.
Anh có việc làm tốt hơn à?
Không...
Vẫn chưa.
Nhưng em biết đó... trong cuộc chiến.
Anh đã dành nhiều thời gian để nghĩ về những gì quan trọng.
Về những gì anh muốn,
cho anh, cho chúng ta.
Anh đã viết tất cả trong thư.
Anh lại nói đến chuyện thư từ nữa?
Anh muốn em đọc lại tất cả?
Không phải vậy. Chỉ là để em biết những gì anh cảm nhận,
những gì anh muốn.
Cưng à...
... nói cho em biết anh muốn gì đi.
Anh đã nghĩ
đôi lúc.
Thời gian là tiền bạc.
Em muốn của cải, cưng à.
Cuộc đời em nghèo khổ,
giờ em chỉ muốn thật nhiều của cải.
Vậy anh không muốn...
của cải?
Anh sẽ mặc quân phục chứ, phải không?
Quân phục?
Để đi bán chocolate,
hàng triệu cái.
Được không anh?
Ừ.
Nào, để tôi giúp cô.
Tôi xin lỗi.
Ông ấy sẽ giết tôi mất.
Là kính thôi. Cô có thể thay dễ dàng mà.
Xin lỗi.
Không, là lỗi của tôi chứ.
Nhìn cái đống lộn xộn này.
Của anh đây.
Cô ổn chứ?
Vé nào, làm ơn.
Tai nạn thôi!
Ừ.
Cám ơn!
Này!
Này!
Cám ơn chị.
Với tốc độ này,
anh sẽ đến Sacramento trước tôi.
Anh có ngửi thấy mùi gì không?
Không.
Phù!
Xin chào.
Ôi trời!
Tôi xấu hổ quá.
Tôi đã muốn xin lỗi,
nhưng trông anh ngủ ngon quá.
Lời xin lỗi được chấp nhận.
Sách hay chứ?
Khá thú vị.
Tôi phải đọc nó.
Giáo trình đại học?
Giáo trình học cao học.
Cô đi chơi hooky?
Không, tôi đang trên đường về nhà.
Gia đình tôi có một vườn nho ở Napa.
Còn anh?
Ừ, có việc ở Sacramento.
Xe lửa đó đến Sacramento mà.
Nhưng vé của tôi thì không.
Ý tôi là, tôi đã mua vé đến đó,
nhưng...
Ồ, không!
Chắc đây là vé của anh.
Ừ
Tôi thật xin lỗi, là do tôi nhầm lẫn.
Ghế này đã có ai ngồi chưa?
Em bao nhiêu tuổi rồi?
Nhìn này, anh là Bill.
Đây là thằng bạn anh, Herman.
Còn em?
Tôi không quan tâm.
Ồ
Anh từng có con bồ
lúc nào cũng nói là
cô ta không quan tâm.
Ý thực sự không như những gì cô ta nói, phải không Herman?
Chắc chắn rồi.
Không phải sau khi cô ấy quen tôi.
Dừng lại!
Này các anh.
Này các anh.
Cô ấy không muốn bị làm phiền.
Hãy để cô ấy yên.
Giờ, chúng ta phải làm gì đây.
Câm miệng mày lại!
Tao nghĩ là hắn đấm vỡ mũi tao rồi.
Tôi phải đến Sacramento.
Bằng xe bus này thì không.
Tôi không nghĩ là chúng ta đã hoàn toàn giới thiệu với nhau.
Tôi là Paul Sutton.
Victoria Aragón.
Tôi xin lỗi về chuyện trên xe bus.
Ừm...
Tôi cảm thấy khủng khiếp.
Mọi chuyện đều do tôi gây ra.
Anh nên tiếp tục đi đi.
Ai biết còn chuyện gì xảy ra nữa.
Tôi nghĩ là có khả năng
có cháy rừng đấy.
Sao cô không ở trên xe bus nữa?
Đây là điểm dừng của tôi.
Cô đang đợi người đón?
Không, không.
Tôi đợi một phép màu.
Ông ấy sẽ giết tôi mất.
Ai cơ?
Bố tôi.
Nếu là vì làm vỡ khung hình...
Không phải chuyện tấm đó.
Ôi, trời.
Không phải chuyện của tôi
nhưng nếu cô muốn kể về nó thì...
"Tôi không có nghĩa vụ có trách nhiệm với thế giới này.
không bị ràng buộc.
Tôi là một linh hồn tự do."
Ai là một linh hồn tự do?
Giáo sư của tôi.
Ông ấy và tôi đã...
Chúng tôi... chúng tôi đã...
Tôi không nghĩ là chỉ vì vài linh hồn tự do
chia tay với cô...
Tôi có thai rồi.
Ồ...
Nhìn cô thật buồn.
Tôi có thể hiểu điều đó.
Chắc chắn là tôi hiểu mà.
Nhưng, Victoria này, hãy nhìn vào mặt tích cực.
Một cuộc sống mới đang hình thành.
Đó là một phép màu, đúng không?
"Bố sẽ giết bất cứ ai phá hoại danh dự gia đình ta"
Ông ấy đã nói bao nhiêu lần như thế?
Một trăm lần! Một triệu lần?
Đó chỉ là cách nói thôi mà.
Ông ấy đã nói là làm,
Luôn là như thế.
Ông ấy... ông ấy rất cổ hủ.
No comments yet. Be the first to leave one.