Les 199 premières lignes.
Trị tuyệt đối f-x-bình phương, d-x.
Vậy hãy kết thúc bài Percival vào lần sau nhé.
Tôi biết rất nhiều trò làm bài này như là đang học năm đầu ,nhưng sẽ không vấn đề gì nếu ôn lại.
Cám ơn em, Steven.
Tôi cũng đã đặt bài hệ thống Fourier nâng cao ở trên bảng ở ngoài phòng đợi chính.
Tôi hy vọng là một trong số các em có thể chứng minh nó trước khi kết thúc học kỳ này.
Vậy người mà có thể làm được không chỉ được tôi trợ giúp...
mà còn tiếp tục được nổi tiếng và cả may mắn nữa...
khi có được bảng điểm hoàn thiện và cả tên được in...
cùng với tên trường Công nghệ M.I.T., quá tốt.
Những người thắng ngày trước còn đạt được giải Nobel, những người thắng được huy chương trong lĩnh vực đó...
được biết đến như những nhà chiêm tinh học và thành những phó giáo sư của M.I.T.
Thế thôi đã. Nếu các trò có bất kỳ câu hỏi nào...
Tôi chắc chắn là Tom sẽ có câu trả lời cho các trò.
Chào, Will.
- Kirsten, Cô thế nào? - Tôi ổn. Cậu thế nào ?
- Bình thường. - Tao không liên lạc với Cathy tối qua.
- Không á? - Không.
- Tại sao không? - Tao không biết.
- Cathy! - Cái gì?
Tại sao cô chẳng cho tôi cái thứ làm tình có đôi chút tục tĩu đó...
- cô cho tôi vào còn gì? - Oh, đồ tồi...
và cái lời nguyền Ailen của anh nữa, Chuckie.
Cứ như là tôi đã tốn năng lượng tới hai chân mình cho cái thứ gậy nhỏ xíu đó?
- Về nhà và tự giật kéo một mình đê. - Gậy nhỏ xíu à!
Gậy nhỏ xíu!
Cô ta mất một cái răng đấy,Will .
Cô ta có vấn đề về da. Tao thì không--
Cộng với cả, giống như Morgan từ 5 đến 2 cuối cùng cũng cưới cô ta, mày hiểu ý tao chứ?
Có rất nhiều lần mày có thể bắn cô vợ tương lai của thằng bạn mày.
Đó là sai lầm. Mày đi đâu vậy'?
- Tao sẽ về nhà. - Đồ chết dẫm, mày về nhà. Nó, giống như, cái gì, mới 10h?
Không, tao mệt
Lời nguyền Ailen à?
Cô ta không biết gì cả. Chả có lời nguyền Ailen nào cả.
Ra đi! Đừng có dọa nạt tao từ sau lưng thế chứ.
Đừng có lượn lờ quanh cái bảng ấy đê! Sẽ là cái nào đây?
Mày sẽ bị đánh đấy, mày biết điều đó không?
Mày nghĩ tao sợ mày à, Đồ chết dẫm? Mày cứ lượn lờ quanh cái bảng thế à.
Hey, uh, Casey sẽ tới quán bar ở Harvard tuần tới. Chúng ta cũng nên đến đó.
- Chúng ta sẽ làm gì ở đó? - Tao cũng không biết được.
Chúng ta sẽ chơi với một vài em trông duyên dáng, ăn diện. Chắc là vào vừa đấy.
Ow! Cái thằng điên này.
- Oh, chuyện gì nào? Mày vẫn ngoan cố à? - Lên đê!
Đanh đê. Đánh đê. Phải đấy.
- Giáo sư Lambeau? - Ừ?
Em ở trong lớp áp dụng lý thuyết của thầy. Chúng ta đều đang nghiên cứu toán và khoa học ở trình độ cao.
Lại đây. Đó là thứ Bảy.
- Trừ phi trò muốn uống cùng ta tối nay -Có thể ạ.
Chúng em chỉ rất nóng lòng đợi đến thứ 2 để tìm ra.
- Tìm ra cái gì? - Ai đã chứng minh bài toán đó.
Hoàn toàn đúng. Ai đã làm cái này?
- Jack? - Không phải em đâu.
- Nemesh? - Không thể nào.
- Cố lên, Joey, giờ đó! - Billy, McNamara lên.
Cố lên, các cậu bé!
- Joey, Chạy tới đó đi! Chạy tới đó đi! - Thằng oắt chết tiệt!
Mang nó lại đi, Mac! Đó là những gì cần làm! Tiền vệ! Lấy 2 phát, Mac.
Hey, Morgan, Cái cô trong cái quần xọc là ai thế? Cô ta có cặp mông đẹp nhở.
- Phải, Rất đẹp đấy. - Cái gã đứng cạnh là ai thế?
Đó là một tên khốn nhà giàu. Tao ghét con chó cái đó. Will biết gã đó không.
Có, Tao biết. Phải, thằng chó Carmine Scarpaglia.
- Cái thằng thường bắt nạt tao hồi mẫu giáo. - Thằng đó á?
Ờ. Mm-hmm.
Ghét thật. Đi ăn đi chúng mày.
- Oh, gì vậy, Morgan, mày không định ra nói chuyện với cô ta chứ? - Còn lâu
- Tao có thể tới Whopper. - Thế tới của hàng của đi Kelly's.
Morgan, Tao sẽ không tới của hàng Kelly chỉ 'bởi mày thích đi chơi với gái đâu.
- Ta chỉ có 15 phút thôi đấy. - Mày định làm cái đếch gì vậy? Chúng ta đâu chỉ có 15 phút?
Hăm bơ gơ đôi
Hăm bơ gơ đôi
Hăm bơ gơ đôi
Chuck, Tao có hăm bơ gơ đôi.
Mày có câm mõm lại không! Tao biết mày gọi cái gì. Tao cũng có ở đó.
- Vậy thì đưa tao cái bánh mỳ kẹp đê. - Mày nói là bánh mỳ kẹp của mày á? Tao mua nó cơ mà.
Morgan, mày có bao nhiêu tiền hả?
Tao đã bảo là tao sẽ đổi tiền khi lấy được cái đồng bạc đấy.
Tao đã bảo thế khi chúng ta dừng lại còn gì. Đưa tao cái bánh mỳ kẹp và đừng chọc tao nữa.
Được rồi, đưa tao 16xu rồi tao đưa cho mày ngay.
Chúng tao treo cái bánh mỳ của mày ở đây. Đây này.Để nó ở ngay đây cho mày.
Tao sẽ cho mày vào chương trình. Mỗi ngày mày tới đây với 6xu.
- Đến cuối tuần là mày có bánh mỳ. - Mày định làm một thằng khốn đấy hả?
Tao là cái gì, bánh mỳ được phúc lợi à? Tao nghĩ mày nên tạo dựng cái mức tín dụng của mày đê.
Như là làm thế nào để mua cái ghế bành của mày ý Kế hoạch trả nợ.
Mày nhớ là mẹ mày làm thế nào để mang về 10 đô la mỗi ngày trong 10 năm chứ.
Cuối cùng thì bà ấy cũng có cái ghế bành Kiểu ở trung tâm đồ cũ.
- Tao có thể được ăn chú, làm ơn đê? - Đây, bánh hăm bơ gơ đôi của mày đây.
- Whoa! - Hey, đợi đã, Chuck.
- Chậm lại đi. - Chúng ta có ai kìa?
- Tao cũng chưa biết. - Hey, túi nước rửa kia!
Phải, mày đấy, cái mặt đáng ghét!
- Câm mồm đê. - Cút ra khỏi đây. - Mày đang lo lắng gì vậy?
Sao mày không liếm gậy của tao đây này?
Chúng ta thấy gã này 15 phút trước. Chúng ta phải đánh chúng. CHúng ta đang ăn mà.
- Câm mồm đê, Morgan, Chúng ta sẽ làm'. - Tao không chơi đâu'. - Nên không đi đâu.
- Tao không đi đâu'. - Chết tiệt, Morgan.
Để tao bảo mày cái này. Nếu mày không ra đó trong 2 giây nữa,
khi tao làm xong với bọn chúng, tao sẽ làm thịt mày.
Carmine, Tao đây, Will. Nhớ không, tao với mày cùng học mẫu giáo.
- Chết tiệt, tiếp tục đê. - Đạp lên đầu nó ý.
Cho nó dập mông đê. Dừng lại đi thằng chó.
Thằng chó, chết đi này!
- Carter! - Cố lên!
Will! Will, đi thôi!
Will, đi thôi! ĐI thôi.
Bình tĩnh nào, anh bạn.
- Hey, các ông, cám ơn vì đã tới đây. - Lại đây!
Whoa! Whoa!
Ah. Chó chết.
Đó chỉ là tôi tưởng tượng, hay là lớp của tôi đã đông lên một cách đáng kể?
Không phải do trí tưởng tượng phong phú của tôi...
Tôi có nên tin là các trò tới đây để nghe tôi giảng không.
Hay là để xác định rõ danh tính của nhà toán học bí ẩn.
Vậy không cần tạm biệt, tới đây, câm lặng, và nhận phần thưởng của trò.
Tôi rất xin lỗi đã làm thất vọng các khán giả của mình, nhưng...
có vẻ như không ai muốn bỏ mặt nạ của mình hôm nay.
Tuy nhiên, uh, đồng nghiệp của tôi và tôi đã có tranh luận,
và có một bài toán ở trên bảng lúc này...
mất tới 2 năm để chúng tôi giải nó.
Nên có thể nói là: Xin mời ai đó đến giải cùng chúng tôi,
nhưng tài năng có câu trả lời và trả lời nó với niềm say mê thích thú.
Hey, khi nào có quyết định của tòa?
Tuần tới.
Xin lỗi
- Cậu đang làm gì vậy? -Xin lỗi.
Đó là công việc của mọi người. Cậu không thể vẽ linh tinh lên được.
- Đừng có bỏ chạy thế chứ! - Hey, cái ông chết tiệt!
Oh, Cậu có phải là người thông minh đó. Tên cậu là gì?
Ôi chúa ơi
Trông đúng đấy
Will, chậm mất bao lâu để mày bị sa thải ở chỗ đó hả?
Tao nói là, khó tới mức nào để mày lê cái chổi chó chết đấy đi xung quanh hả?
Mitch, mày sẽ chán với cái việc lê chổi đi đấy.
Tao chán nản bởi vì bọn quản lý bị thay đổi.
Yeah, thay đổi một số lượng những kẻ chậm chạm đã từng làm việc cho họ.
Câm mồm. Mày không thể lấy thêm cá tuna đóng hộp, thằng khốn.
Ít nhất thì tao có một cái nghề khốn nạn, phải không?
- Sao mày không nghỉ đê, Will? Nói đi. - Vừa thay đổi quản lý.
- Chú tao có thể cho mày vào đội dự bị. - Ông ấy có thể làm được không?
Mày đùa tao hả! Tao đã hỏi mày hôm qua là tao có thể có được việc khong.
Và mày bảo là "Không" Hôm qua.
- Thế nào, Casey? - Thế nào, Case? - Thế nào, Big Case?
Cùng ngồi ở đây này.
Được thôi. ĐI nào.
Oh, đây là-- đây là quán bar Harvard hả?
Tao cứ tưởng ở đây, giống như, rắc rối và có những thứ kinh tởm trên tường.
Tôi muốn những chai bia ngon nhất ở đây.
Hết giờ. Tao sẽ đột nhiên xuất hiện ở chỗ những em xinh xắn ở Harvard ở đằng kia.
- Làm vài trò ảo thuật chẳng hạn. - Lấy ít rượu cho các cô em.
- Oh, Chào. - Oh, chào.
- Chào, em thế nào? - Tốt.
- Vậy các cô gái, à ừm - đến đây thường xuyên?
Anh đã đến đây chưa? Em đến đây thỉnh thoảng.
Em ở đây, anh biết là, cứ thế trôi thôi.
- Các em học gần đây? - Phải.
- Ừ, phải rồi.Anh nghĩ là anh học cùng lớp với em. - Oh, Thật à, lớp nào?
- Lịch sử. - Có thể.
Ừ, anh nghĩ đó là thế.
Em cũng không cần thiết phải nhớ ra anh. Em biết đây, Anh thích các thứ ở đây.
- Không có nghĩa là vì anh tới đây, Anh là thiên tài. Anh rất thông minh. - Hey.
- Hey, Có chuyện gì à? Anh thế nào? - Khỏe, Thế còn anh?
Anh nói là lớp nào vậy?
-Lịch sử -Phải.
Mỗi lịch sử thôi à? Chắc cũng phải có bài kiểm tra đầu kỳ chứ nhở.
- Ừ, đã có, bài kiểm tra đầu vào - Phải.
Anh nên đi xem đi. Đó là khóa học hay. Cũng là một lớp học tốt.
- Anh thích khóa học đó như thế nào? - Thực lòng thì, anh biết đấy,
- Tôi đã kiếm được lớp đó, anh biết đấy, khá cơ bản. - cơ bản.
- Anh biết không, tôi không quan tâm nó là gì. - Ừ.
Tôi nhớ lớp đó.
Dó là, um-- Nó ở giữa giờ nghỉ với bữa trưa.
Clark, sao anh không đi chỗ khác?
- Sao em không bình tĩnh lại đi? - Sao anh không đi chỗ khác đi?
-Anh chỉ muốn vui vẻ với anh bạn mới. -Có vấn đề gì sao?
Tôi chỉ mong muốn là anh cho tôi biết một vài tiến triển của sự vận động...
của nền kinh tế thị trường in the southern colonies.
Theo tôi thì trước khi có cách mạng chống chiến tranh, những phương thức kinh tế
đặc biệt là ở các nước phía nam--
có thể rất khéo léo được mô tả như là...
- chuẩn bị tư bản ruộng đất. - Để tôi nói với anh điều này.
Tất nhiên đó là ý kiến của anh. Anh là sinh viên năm đầu.
Anh chỉ vừa mới đọc xong một số truyện lịch sử về Marxian Pete Garrison, có thể
Anh sẽ được thuyết phục về cái đó vào những tháng tiếp sau đó, anh biết đến James Lemon.
Rồi các anh nói chuyện về nào là kinh tế của Virginia và Pennsylvania...
đã thương mại hóa và các nhà tư bản quay lại vào năm 1740.
Đó là những gì còn lại cho tới năm sau đó. anh sẽ đọc lại những gì về Gordon Wood,
nói về những thứ, sự tưởng tượng về quá trình trước tiến triển...
và những ảnh hưởng của tư bản hóa lên việc hành quân.
Vấn đề thực tế là tôi sẽ không thế
bởi vì Wood cực kỳ đánh giá thấp những ảnh hưởng của--
Wood cực kỳ đánh giá thấp những ảnh hưởng của sự phân biệt xã hội...
dựa trên tài sản, của cải, đặc biệt là tài sản được thừa kế.
Anh có điều đó từ quyển Vickers' Công việc dựa trên bản chất của một hạt. Trang98,phải không?
Tôi cũng đã đọc nó. Anh có đinh ăn cắp tất cả những ý đấy cho chúng tôi xem không?
Anh có những ý kiến riêng của mình về vấn đề này không?
Hay đó là những gì anh có? Tới quán bar này. Và đọc những thứ tối nghĩa.
Rồi giả vờ như tự nghĩ ra.
Như là ý kiến của riêng anh là để khoe mẽ với các cô gái? Làm bạn tôi mất mặt?
Thấy chưa, những thứ đáng buồn về một gã như anh là, trong 50 năm nữa
No comments yet. Be the first to leave one.