Les 200 premières lignes.
Phim Gửi tuổi 19 của tôi - To my 19 years old
Sub by tuan_anhb
Chiếc hộp này bao nhiêu tiền vậy?
Không đáng bao tiền, tùy tâm cậu
Nghệ Tuyết, em vẫn khỏe chứ?
Ở chỗ anh tuyết bắt đầu rơi rồi
Lá phong ở chỗ em có lẽ cũng chuyển đỏ rồi nhỉ
Đây là bức thư thứ 99
Phiêu bạt lâu như vậy anh cũng thấy nhớ nhà rồi.
anh cũng thấy nhớ nhà rồi.
Hôm nay anh cuối cùng cũng đi đến con đường Trà cổ rồi (tuyến đường thương mại trà)
Anh nhớ rằng em đã từng nói với anh
em muốn ghé thăm tất cả các di sản trên thế giới.
Nghe kể những câu chuyện cổ
Anh nghĩ
Giấc mơ đẹp như vậy không nên bị lãng quên.
Vậy nên anh đã đi tới sông băng Moreno ở Argentina.
Jerusalem .
Bước đi trên cát ở Nepal.
Giờ anh đang ở trên con đường Trà cổ rồi
Phong cảnh trên đường đi đều rất đẹp. Không khí rất trong lành
Rất nhiều câu chuyện...
Nhưng không có em ở bên
Anh đã tưởng tượng về dáng vẻ hiện tại của em vô số lần
Có phải vẫn buộc tóc đuôi gà hay không?
Và cũng ao ước rất nhiều lần
cảnh tượng chúng ta gặp lại nhau
Lúc đó thời tiết nhất định rất đẹp, nhiệt độ ấm áp
Không như bây giờ
Mặc dù mặt trời đã chiếu những tia sáng ban mai
nhưng vẫn lạnh đến cắt da cắt thịt
Xu hướng đô thị hóa đang bùng phát ở Trung Quốc
trong vòng gần 40 năm trở lại đây
đoạn này tin tức mình không biết dịch sao cho chuẩn
Đại học Shengxin với 80 năm lịch sử
sẽ được chuyển tới khu mới gần trạm ga tàu phía đông
Diện tích khu trường mới chiếm tới 2,850 mẫu
Điều này đem tới hoàn cảnh và không gian phát triển tốt hơn
Đây.
Ngồi đi.
Em bị cảm lạnh vẫn chưa khỏi
sao mà ăn mặc phong phanh như vậy
Đây là nước và thuốc anh chuẩn bị cho em
Về sau bụng đói thì đừng uống cafe
Em nhìn em đi
Hai quầng mắt đen như con gấu trúc
Tối qua lại thức khuya đúng không
Tin nhắn của ai thế?
Nghệ Tuyết, Mạc Hiểu Phong xảy ra chuyện rồi
Anh ấy đi chụp ảnh ở con đường Trà cổ
trượt chân ngã xuống khe núi tuyết, bị mất nhiệt mà chết rồi
Những đồ vật này
vốn dĩ muốn đưa tận tay cho cháu
cuối cùng thì
vẫn phải nhờ đến người làm mẹ như cô
Trong này
là những bức thư nó viết cho cháu trong 10 năm qua
"Gửi Dương Nghệ Tuyết"
Nghệ Tuyết, ở chỗ anh tuyết đã rơi rồi
Lá phong ở nơi em đã chuyển sắc đỏ hay chưa?
Anh tự hỏi bản thân mình rất nhiều lần
Anh có phải là một người dũng cảm hay không
Anh đã trèo qua ngọn núi cao nhất
vượt qua sa mạc siêu to khổng lồ
lại ngồi xe lửa 15 tiếng
chỉ để đến trước cổng công ty của em
ăn một bát mỳ
Nghe đồn em đã có người yêu
Có người quan tâm chăm sóc em rồi
vậy thì tốt
Em còn nhớ năm 19 tuổi
ngắm hoàng hôn trên sân thượng không?
Em nói muốn đi thăm thú vòng quanh thế giới
đã đi hay chưa?
Anh đã đi chu du được 5 cái mùa đông rồi.
Mà anh lại không thể gặp được em.
Nói với em 1 tiếng
Dương Nghệ Tuyết, anh nhớ em
Mạc Hiểu Phong, ở đó vẫn tốt chứ
Tuyết đã rơi chưa?
Lá phong ở chỗ em đều đã chuyển màu đỏ rồi.
10 năm trôi qua, 8 năm không gặp
Ở trong ký ức của em
anh vẫn là chàng trai mặc áo sơ mi
hí hoáy chiếc máy ảnh trên tay
Nếu như lúc đó em dũng cảm
hồi ức có phải sẽ thay đổi hay không?
Dưới ánh hào quang chói lòa của anh
Em không có dũng khí để khẳng định tình cảm của anh có dành cho em
Em luôn tự an ủi mình
đã từng gặp được vẫn tốt hơn chưa gặp bao giờ
Nhưng em quên mất rằng
trên đời này có 3 việc không thể giấu nổi, đó là:
Cơn ho, sự nghèo nàn
và em thích anh
Muộn mất 10 năm
Cách biệt âm dương
Nhưng Mạc Hiểu Phong ơi
Em vẫn giống như 10 năm trước
Thích anh
Nếu như lúc đầu em kiên trì thì kết cục có phải sẽ khác đi?
Thời gian...
23:00 ngày 11 tháng 11 năm 2017.
11 tháng 11 năm 2017
23:03
Biến mất
Biến mất đi
Có thể gửi thư
Đây có phải tia hy vọng anh cố ý để lại cho em không?
hay là em quá nhớ anh
nên mới có ảo tưởng này
Nhưng cho dù là mộng tưởng thì có làm sao
Nước mắt là thật
Nụ cười là thật
Thích anh cũng là thật
Rõ ràng trong tim toàn là hình ảnh của anh
Nhưng em năm 19 tuổi
lại không dám dũng cảm nói với anh
Lần này
Em muốn thét lên rằng
Mạc Hiểu Phong, em nói anh có nghe thấy gì không?
Ngộ thích nỉ
Ngộ thích nỉ, ngộ yêu nỉ
luôn luôn thích anh.
Bạn tên là gì
Lôi Phong
Thịt viên
Tôi với bạn cần gì lãng mạn
Lúc cô ấy không phủ nhận chúng tôi là người yêu
Tôi quả thực vui muốn chết
Anh đừng qua đây
Em không dũng cảm như anh nghĩ đâu
Anh biết ngay là em thích anh mà
Cái cân này có phải hỏng rồi không
Mình chạy tận 1 tiếng đồng hồ
Từ sáng đến giờ chưa ăn gì vào bụng
Đi vệ sinh xong quay lại vẫn nặng như vậy :v
Chẳng trách
Nghệ Tuyết
Mình cảm thấy
Kỳ thực cậu không cần giảm cân đâu
Khổ sở như vậy
Hơn nữa
Cậu hiện tại mặt nhỏ ngực to
Nhưng nếu cậu giảm cân rồi
Cậu biết không, ngực của cậu
Đừng nói nữa
Mặt mình tuy có nhỏ
Cậu nhìn eo mình mà xem, bao nhiêu là mỡ
Cậu căn bản không thể hiểu sự khổ sở của tớ
Lý Thiên
Quần áo của cậu để ở đây nửa tháng rồi đấy
cậu vẫn chưa giặt à
Mình có thay nước mà
Cậu định nuôi cá vàng hay gì
Chỗ quần áo này mình giặt sạch sẽ rồi
Cái cân này
các cậu ai mua thêm 1 cái nữa đi
Để mình
Để mình bảo 1 nam sinh lập tức mang qua đây
Hôm nay cô gái này trang điểm điệu đà thế
đi hẹn hò với soái ca của trường à.
Soái ca chẳng qua có nhan sắc chút thôi
Bổn tiểu thư đã có
con mồi cao cấp hơn rồi
Ai?
Đừng có hỏi nữa
Con mồi của hoa khôi có thoát được không?
Khẳng định trong vòng 2 ngày là cả trường đều biết rồi
Nói cho mình đi
Các cô gái
Có con trai đến này!
Ây, mặc quần áo vào đi
Đừng đi.
Soái ca, soái ca
Mình yêu Mạc Hiểu Phong nhất
Anh ấy nhìn giống idol Rukawa Kaede quá
Cậu ngốc à
Rukawa là vận động viên bóng rổ
Mạc Hiểu Phong đánh bóng chuyền
Đội trưởng đội bóng chuyền nam.
Rừng hoa nhiều như thế này
Chỉ có chúng ta 4 con chim nhỏ
Tráng kiện quá nhỉ
4 con chim nhỏ đến rồi à
Nghe cho rõ đây
Phòng 101 ký túc xá nam
bị vỡ đường ống nước
Sẽ mất thời gian để sửa chữa
Nhà trường không có phòng trống nào
Cho nên 4 con chim nhỏ mới bay tới đây
Ngon quá! Cho thêm ít rau đi.
Sao lại có mưa?
Ấy tại sao nước mưa vị mằn mặn
Ăn đi
Chuyển nồi lẩu dịch sang
Dịch sang bên này
Có chuyện gì vậy
Đây không phải là nước lẩu. Đây là c*t
4 thằng ngốc này
No comments yet. Be the first to leave one.