Les 200 premières lignes.
Bữa trưa của con đây.
Bố có cho 1 đồng vào đây để con có thể mua sữa.
Nếu không biết thì hỏi bạn nhé.
Con nhớ số điện thoại nhà mình chưa? Mẹ đã viết vào đây, chỉ để phòng hờ thôi.
Bỏ vào túi đi, mẹ sợ con sẽ làm mất đấy.
Được rồi. Con sẵn sàng chưa?
Rồi ạ.
Hôm nay là một ngày trọng đại của Cady đây.
Bố mẹ khóc vào ngày đầu tiên con mình đi học thì cũng là lẽ thường thôi.
Nhưng, bạn biết rồi đấy, điều đó chỉ bắt đầu khi bạn mới lên 5.
Tôi đã 16 tuổi thế mà cho đến hôm nay, tôi chỉ được bố mẹ dạy học ở nhà.
Tôi biết bạn đang nghĩ gì. Những đứa trẻ tự học ở nhà luôn luôn rất kỳ quái.
X-Y-L-O-C-A-R-P. Xylocarp.
Hoặc là có tín ngưỡng sai trầm trọng.
Và vào ngày thứ 3, Chúa tạo ra súng liên thanh Remington
để loài người có thể tiêu diệt khủng long.
và những kẻ đồng tính.
- Amen. - Amen.
Nhưng gia đình tôi thì rất đỗi bình thường.
Ngoại trừ việc bố mẹ tôi đều là những nhà nghiên cứu động vật học.
và tôi đã sống 12 năm ở Châu Phi.
Tôi đã có một cuộc sống tuyệt vời.
Nhưng sau đó mẹ tôi phải quay về giảng dạy tại Đại học Northwestern.
Nên tôi phải gửi lời tạm biệt Châu Phi và xin chào trường học mới.
Con không sao, xin lỗi.
Con sẽ cẩn thận.
Xin chào.
Mình không biết là đã có ai nói với bạn về mình chưa.
Mình là học sinh mới.Mình tên là Cady Heron.
Nói với tao một lần nữa là tao đá đít mày đấy.
Đừng có ngồi đó. Chỗ đó là của bạn trai Kristen Hadley.
Chào cưng.
Nó xì hơi dữ lắm đấy.
Chào các em.
Ôi trời ơi, em xin lỗi.
Không phải là lỗi của em. Tại cô xui xẻo thôi mà.
Cô Norbury?
Áo lót của cô dính với áo thun ngoài phải không?
- Vâng. - Vui nhỉ.
Trong này không có gì chứ?
- À, vâng - Vậy...
- ... cô nghỉ hè vui chứ? - Tôi ly dị rồi.
Chứng đau cổ tay của tôi lại tái phát.
- Tôi thắng rồi. - Ừ.
Thầy muốn thông báo một chuyện.
Hôm nay lớp chúng ta có một bạn mới.
Bạn ấy mới chuyển về từ Châu Phi.
Chào mừng em.
- Em đến từ Michigan đấy. - Tuyệt.
Tên bạn ấy là Cady. Cady Heron.
- Em đâu rồi, Cady? - Đây ạ.
- Em nghe giống như là Katie. - Thầy xin lỗi
Thầy có thằng cháu tên là Anfernee,
Và ta biết nó tức điên thế nào khi mọi người cứ gọi nó là Anthony.
Cảm xúc cũng gần giống như khi thầy khi biết
em gái mình đặt tên cho con là Anfernee.
Hoan nghênh em, Cady.
- Cảm ơn thầy Duvall. - Cảm ơn.
Và...
...Nếu cô cần bất cứ điều gì hay cần có người tâm sự thì...
Cảm ơn.
Để dịp khác vậy, có lẽ là khi áo tôi không bị xốc lên như vậy.
Được.
Được rồi. chúc tất cả một ngày tốt lành.
Ngày đầu tiên đi học thật mơ hồ.
Một nỗi mơ hồ nặng nề, đầy áp lực.
Tôi luôn gặp rắc rối ngay cả với những chuyện nhỏ nhặt không đâu.
- Em đi đâu thế? - À, em muốn vào phòng vệ sinh.
Em cần phải xin phép tôi.
Dạ. Thầy cho phép em đi vệ sinh ạ.
Tốt lắm, quay về chỗ ngồi đi.
Tôi chưa bao giờ sống trong một thế giới mà người lớn không tin tưởng trẻ con.
nơi họ luôn hét vào mặt tôi.
- Không được đọc trước! - Không được xài mực xanh lá!
Không được ăn trong lớp!
Tao nói rồi, tao đã thấy hết.
- Tất cả luôn ư. - Vậy có thấy 2 đầu ti không?
- Như vậy mới được tính. - Thật đó, thằng quỉ.
Tôi có rất nhiều bạn ở Châu Phi.
Hả?
Nhưng chẳng có ai ở Evanston cả.
Ngày đầu tiên đi học thế nào hả con?
Đây là màu tóc tự nhiên của bạn à?
- Phải. - Đẹp lắm.
Cảm ơn.
Thấy không, đây là màu mình thích đấy.
Đây là Damian. Nó là bánh bèo pê-đê đấy.
- Rất vui được gặp bạn. - Bộ tóc giả đẹp đấy, Janis.
- Làm bằng gì vậy? - Lông của mẹ mày đấy!
- Mình là Janis. - Chào, mình là Cady.
Các cậu có biết phòng G 14 ở đâu không?
Môn Sức khoẻ, thứ 3-thứ 5, Phòng G 14.
Mình nghĩ nó ở tòa nhà phía sau.
- Ờ, phải đó. - Để tụi này dẫn bạn đi cho.
Cảm ơn nha.
Làm ơn tránh đường! Thịt tươi đây!
"Sức khoẻ, tiếng Tây Ban Nha."
Bạn học lớp Toán 12?
- Ừ, mình thích toán lắm. - Sao lại thế?
Vì môn Toán của nước nào cũng giống nhau cả.
Hay nhỉ. Cô bạn này thật khó hiểu.
Tòa nhà phía sau ở đâu?
Nó đã bị cháy vào năm 1987.
Ngồi đây không bị gì sao?
Tại sao phải bị chuyện gì?
Chúng ta là bạn của nhau mà.
Tôi biết trốn tiết là không đúng, nhưng Janis đã nói chúng tôi là bạn của nhau.
Thì không có lý do gì lại bỏ rơi bạn bè.
Tôi sẽ không bao giờ biết được những gì mình đã bỏ lỡ trong tiết học sức khoẻ đầu tiên.
Không được quan hệ tình dục. Bởi vì như thế các em sẽ có thai rồi chết.
Không quan hệ khi nằm.
Không quan hệ khi đứng.
Chỉ cần nhớ là không được làm thế.
Được rồi, mỗi em lấy một áo mưa đi nào.
Sao bố mẹ bạn không tiếp tục dạy bạn học ở nhà nữa?
Họ muốn mình giao tiếp với xã hội.
Ồ, vậy giao tiếp thử nhé. Chặt chém như bạn mà.
- Các bạn đang nói gì thế? - Bạn thật là sốt dẻo đúng lúc.
- Hả? - Quên đi.
Tên bạn phát âm ra sao vậy, Cady?
Là Cady, C-A-D-Y.
Mình sẽ gọi bạn là Cady.
Nhìn bộ đồ thể dục của Karen Smith kìa.
Dĩ nhiên là tụi sành điệu sẽ mặc cùng đồ thể dục.
- Tụi sành điệu là ai? - Bọn quý-sờ-tộc.
Nếu North Shore là tờ Us Weekly, thì tụi nó luôn có mặt trên bìa.
Nhỏ đó là Karen Smith.
Là đứa ngu ngốc nhất bạn từng gặp đấy.
Damian ngồi cạnh nó trong lớp Anh Ngữ năm ngoái.
Nó hỏi mình cách đọc chữ "trái cam".
Còn nhỏ kia ư? Đó là Gretchen Wieners.
Nhỏ đó giàu lắm, vì bố nó phát minh ra Toaster Strudel.
Gretchen Wieners biết bí mật của tất cả mọi người.
Tất cả mọi chuyện của tất cả mọi người.
Đó là lý do tại sao đầu nó to như thế. Chứa toàn chuyện bí mật.
Và quỷ đội lốt người là Regina George.
Đừng bị gạt vì có thể nó trông cũng ích kỷ, nói xấu sau lưng người khác như chúng ta.
Nhưng sự thật là còn hơn thế nhiều.
Nó là kẻ cầm đầu.
Là ngôi sao. Hai nhỏ kia chỉ là ăn theo thôi.
Regina George.
Nên bắt đầu nói về Regina George như thế nào nhỉ?
Regina George hoàn hảo.
Bạn ấy có 2 chiếc túi Fendi và 1 chiếc xe Lexus màu bạc.
Nghe nói tóc bạn ấy được bảo hiểm với giá 10 nghìn đôla.
Nghe nói bạn ấy đóng quảng cáo xe hơi ở Nhật.
Bộ phim yêu thích của bạn ấy là Varsity Blues.
Có lần bạn ấy được gặp John Stamos trên máy bay.
Và được anh ấy khen là xinh đẹp.
Có lần, bạn ấy đã tát vào mặt mình.
Thật là tuyệt.
Trông nó lúc nào cũng dữ dội. Nó luôn thắng giải Nữ hoàng Spring Fling.
- Ai thèm quan tâm nào? - Mình.
Hằng năm, các đàn anh đàn chị sẽ tổ chức một buổi dạ tiệc cho lũ đàn em.
Gọi là Spring Fling.
Và bất kì ai, miễn là được đề cử cho giải Nhà Vua và Nữ hoàng Spring Fling.
đều tự động trở thành những người đứng đầu Ủy ban hoạt động của học sinh.
Và bởi vì mình là một thành viên tích cực của cái Ủy ban đó,
Nên mình sẽ nói, ờ, mình quan tâm đó.
Damian, mình thấy cái tính nữ của cậu lộ rõ lắm rồi đó.
Đây này. Đây sẽ là bản đồ chỉ dẫn cho bạn ở trường North Shore này.
Bây giờ, bất cứ chỗ nào bạn ngồi trong căng-tin đều rất quan trọng.
Bởi vì sẽ có rất nhiều người ở đó.
Tụi Học Sinh năm nhất, bọn Thiếu sinh quân.
Tụi mê chỉnh nhạc.
Mọt sách Châu Á.
Sành điệu Châu Á.
Tụi chuyên lừa bịp.
Nhóm không thân thiện.
Nhóm mê ăn.
Nhóm kén ăn.
Nhóm liều mạng.
Nhóm mệt mỏi.
Nhóm dê cụ.
Nhũng người tuyệt nhất bạn sẽ gặp.
Và tệ hại nhất, coi chừng tụi sành điệu.
Chào, tụi này đang làm một cuộc khảo sát dành cho học sinh mới vào giờ ăn trưa.
Bạn có thể trả lời vài câu hỏi không?
- Được. - Núi đôi của bạn có bị trét bơ không?
Hả?
Bạn có muốn chúng tôi cử ra một người để trét bơ lên núi đôi của bạn không?
- Cái gì của tôi? - Có phải hắn đang làm phiền bạn không?
Jason, sao anh lại đê tiện như vậy?
Anh chỉ muốn tỏ ra thân thiện thôi mà.
Tối qua anh vừa mới gọi cho tôi mà.
Jason. Anh không thể đến nhà tôi dự tiệc cùng Gretchen
rồi 3 ngày sau lại đi tán tỉnh một con nhỏ ngây thơ, tội nghiệp trước mặt tụi này như vậy được.
Cô ta không có hứng thú đâu.
Bạn có muốn lên giường với hắn không?
- Không, cảm ơn. - Tốt, vậy là xong rồi nhé.
Giờ thì có thể về rửa mông được rồi đấy.
Tạm biệt nhé, Jason.
Quỷ cái.
Khoan đã, ngồi xuống đi.
Nói thật đấy, ngồi xuống đi mà.
Sao mình không biết bạn nhỉ?
Mình là học sinh mới. Mình chỉ mới chuyển về từ Châu Phi thôi.
- Hả? - Mình từng tự học ở nhà.
Khoan đã, cái gì nào?
- Mẹ dạy mình học ở nhà... - Không, không.
No comments yet. Be the first to leave one.