Ang unang 200 linya.
Mày đã dồn hầu hết các manh mối ra giấy lần này đấy.
Làm tốt lắm, anh bạn.
Rồi.
Này, này, là anh đây.
Tuần sinh nhật vui vẻ nhé.
Vậy nên anh đoán là em đang ăn mừng.
Em nghĩ khi nào em sẽ về?
Cho anh biết nhé. Vì, ừm, mọi người nhớ em.
Được rồi, đừng quậy tưng bừng quá nhé...
Giờ tôi cần một mặt trời vàng, ngay lập tức.
Bọn cướp.
Chúng đến vì những thanh kiếm của ta.
Ta đoán đó chỉ là vấn đề thời gian.
Đưa cho chúng thứ chúng muốn...
rồi chúng sẽ rời đi.
Ừm?
Đó là bánh nướng hả?
Phải.
Ta biết ngươi là ai.
Krem của vùng Đồi Vàng.
Vậy thì ngươi biết vì sao ta ở đây.
Thành quả cả đời ta.
Tất cả trong nhà kho phía sau.
Vũ khí thủ công
rèn từ loại thép cứng nhất
mà ngươi hay bất kỳ tên cướp nào
từng để mắt đến.
Ngươi có thứ ngươi muốn rồi. Giờ thì cút đi.
Dẫn đường đi.
Không phải ông.
Cô ta.
Không!
Ừm ừm.
Tôi, Kara Zor-El,
với tinh thần, thể xác,
và, ừm... tâm hồn đang say xỉn...
tôi xin trịnh trọng tuyên bố...
rằng tuổi 23 sẽ là năm tuyệt vời nhất.
Nhưng nói thật đi, cưng à,
tiêu chuẩn có cao lắm đâu.
Được rồi...
Hay là chúng ta chuyển đến đây nhỉ?
Có khi chúng ta là người của mặt trời đỏ, cậu biết đấy?
Là những người cảm nhận được cảm giác bị đấm vào mặt
và, kiểu như, nhấp một ngụm, thứ này là gì nhỉ.
Nó ngon thật đấy, cậu biết không?
Có lẽ đây là nhà.
Không có cửa đâu.
Xin chú ý.
Xin chú ý!
Thật hả?
Tôi là Ruthye Marye Knoll của Gia tộc Danastia.
Và tôi đến đây với một mục đích.
Đàn ông.
Báo thù Krem của vùng Đồi Vàng...
...một tên cướp đã xâm phạm hành tinh của chúng tôi,
sát hại máu lạnh gia đình vô tội và đáng kính của tôi
- một cách tàn nhẫn. - Tồi tệ.
Tàu của Krem đã bị phá hủy, và tôi tin
hắn vẫn đang tìm cách rời khỏi hành tinh của chúng tôi.
Tôi sẽ cần một tay lần theo dấu vết cừ khôi,
người có thể giúp tôi định vị con quái vật này
- trước khi hắn tẩu thoát. - Anh bạn, không.
Tao không... tao không có sức mạnh ở đây, được chứ?
- Phần còn lại tôi sẽ làm... - Không phải trò của tôi.
Không phải rạp xiếc của tôi.
...kết liễu hắn để báo thù cho gia đình tôi.
Đổi lại...
tôi đưa người đó thanh kiếm gia truyền này.
Do chính tay cha tôi, Elias Knoll, rèn nên.
Lưỡi kiếm sẽ được trao cho người đó
sau khi tôi dùng nó lấy mạng Krem.
Đó không phải việc của chúng ta.
- Ngươi nói Elias Knoll? - Phải.
Một đứa trẻ như ngươi định cầm được thứ vũ khí đó?
Tôi không phải trẻ con.
Tôi đã tròn mười ba chu kỳ quỹ đạo vào mùa thu hoạch vừa qua.
Ái chà, nhưng đối đầu với một tên cướp ư?
- Không thể nào. - Ồ, có lẽ đó là vấn đề đấy.
Ngươi cần một người có sức mạnh to lớn để đánh bại Krem.
Tôi sẽ tự mình làm việc đó.
Này!
Ừm ừm.
Cầm cái này. Được rồi, chỉ là... Để tôi nói chuyện với hắn.
Chưa muộn đâu.
Đừng... làm một tên khốn.
Chỉ... Chỉ cần trả lại kiếm cho tôi... Ái chà.
...rồi chúng ta đường ai nấy đi.
Anh không được trộm đồ của một đứa trẻ
vừa mất cả cha lẫn mẹ. Kiểu như vậy...
Trời ơi, đó rõ ràng là vượt quá giới hạn
của cách hành xử chấp nhận được.
Ít nhất anh có thể giúp nó tìm...
Chúa ơi.
...tìm cái tên khốn đã giết hại gia đình nó,
và rồi anh có thể lấy thanh kiếm
một cách công bằng và chính đáng.
Ồ, anh nghĩ tôi nói nhiều quá?
Không vấn đề.
Tôi có thể nói ít hơn.
Được rồi, đó là... đó là nói ít hơn đấy.
Anh thấy thế nào?
Ôi Chúa ơi! Nó đây này. Chà.
Được rồi.
Thực ra nó đúng là một món đồ dùng ăn uống đẹp đấy.
Này, nhìn này, tôi đang chảy máu.
Ái chà!
Chà, cái quái gì...?
Ồ, cô em là người nóng tính nhỉ?
Từ từ. Được rồi. Được rồi! Cho tôi một giây.
Tôi hơi... hơi mệt.
Không, không, không, không, không.
Á!
Phù.
Đây là đồ là của cô.
Cảm ơn.
Tôi cần đi ngủ đây.
Dừng lại. Dừng lại.
Ồ.
Ừm...
Ái!
Ôi...
Ừ.
Chào! Chào. Cuối cùng cũng gọi được em.
Ừm ừm. Hôm nay là ngày may mắn của anh!
Vẫn, ừm... vẫn đang ăn mừng hả?
Ừ. Anh muốn gì?
Anh chỉ... Chỉ muốn hỏi thăm xem
khi nào em nghĩ em sẽ về.
Không biết.
Kara, anh chỉ lo là...
nếu em cứ rời khỏi hành tinh như thế này,
em sẽ không bao giờ tìm được chỗ đứng của mình ở đây,
ở Metropolis.
Khoan đã.
Anh lo em sẽ không bao giờ tìm được đồng loại của mình.
Ừm. Vấn đề là ở chỗ đó đấy, Clark. Em làm gì có đồng loại.
Anh biết.
Anh chỉ muốn nói nếu em dành nhiều thời gian hơn ở đây,
có lẽ em sẽ thấy nơi này như nhà hơn.
Khoan đã! Ừm, tôi phải đi đây.
Được rồi. Chỉ là, ừm, gọi cho anh và cho anh biết...
Nói chuyện hay lắm. Tạm biệt.
Khoan đã!
Tôi là Ruthye Marye Knoll của Gia tộc Danastia.
Và tôi đến đây để tìm kiếm sự báo thù...
Ừ, một gã tên là "Cream". Ừ.
Cô đã nói bài ca này với tôi rồi.
Vậy thì, sao nào? Cô định...
...đi gõ cửa từng nhà bây giờ hả?
Nghe này, tôi rất muốn giúp cô, nhưng tôi không thể.
Vậy, hãy bước sang cánh cửa tiếp theo với tôi.
Giờ thì xin lỗi, tôi thực sự cần đi vệ sinh.
Được rồi.
- Tàu của chị bị tấn công hả? - Lạy Chúa tôi.
Khoan! Làm ơn!
Nghe này, đêm qua chị đã đứng lên vì chính nghĩa.
Vì công lý.
Nghe này...
Nếu cô nghĩ tôi sẽ dẫn cô lên núi
theo kiểu... kế hoạch báo thù,
biến cô thành một... đứa trẻ giết người tâm thần,
thì chắc chắn cô đang, như người ta nói, "phê thuốc" rồi.
Eo.
Chúng ta có nên bắt con gái của Elias không?
Các phòng giam nhét đầy rồi, phải không?
Ngươi nghĩ thế nào về con tàu mới của ta?
Nào, anh bạn.
Chúng ta phải trở lại bầu trời càng sớm càng tốt.
Krem xứng đáng nhận lấy những gì sắp tới.
Cô cứ bị ám ảnh bởi chữ "xứng đáng" thì cuối cùng cô sẽ...
rất bất hạnh đấy.
Krypto!
- Krem. Hắn đấy. - Cái quái gì...? Này!
Chúng đang đưa tàu của chị rời khỏi hành tinh.
Krypto!
Không! Krypto!
Không!
Này. Này, anh bạn.
Sẽ ổn thôi. Được chứ?
Một loại độc tố của lũ cướp
tên là Reddimeir.
Cô ấy nói nó làm tê liệt vật chủ từ từ,
và tôi rất tiếc, một cách đau đớn,
trước khi cuối cùng...
ngừng tim.
Tôi có thể làm gì?
Cái gì? Có chuyện gì?
Cô ấy nói tình hình khó khăn hơn
vì Krem đã trốn khỏi hành tinh.
Việc di chuyển hắn có nguy cơ làm tăng tốc
tác động của độc tố.
Những tên cướp mang thuốc giải trên người.
Chúng dùng nó như một chiến thuật thẩm vấn.
Đưa ra hy vọng giải thoát để đổi lấy tiền bạc,
thông tin, hoặc bất cứ thứ gì chúng muốn.
Không có thuốc giải
thì cô ấy không thể làm gì.
Nó còn bao nhiêu thời gian?
Ba lần trăng lên.
No comments yet. Be the first to leave one.