Ang unang 200 linya.
(Mọi nhân vật, tên địa danh, công ty, đoàn thể)
(xuất hiện trong phim đều là hư cấu.)
(Nếu giống với thực tế thì chỉ là sự trùng hợp.)
Ôi trời.
Ôi trời.
Trời đất ơi.
Vâng.
Cái này...
Ôi trời.
Quận trưởng!
Quận trưởng! Quận trưởng!
Hãy xem cái này đi ạ.
Bản thiết kế đã ra lò rồi ạ.
Chà.
Thật dễ thương đúng không ạ?
Thế này mà bảo dễ thương à?
Ôi, Quận trưởng ơi.
Mấy đứa trẻ bây giờ thích mấy thứ trông đặc biệt như thế này lắm ạ.
Thế à?
Doanh thu của mấy dự án kinh doanh nhân vật như thế này
không đùa được đâu ạ.
Thật sao?
Nếu được như thế thì cũng tốt đấy.
Thế còn mấy vị sư thầy ồn ào thì sao?
Trời ơi, họ nói năng vô lý thôi rồi, bảo là không được khai quật gì hết.
Tôi sẽ đăng kí trước với chính quyền
và giải quyết gọn gàng ạ.
Anh đừng lo.
Ai mà biết ở Jinyang chúng ta lại có chôn cất báu vật chứ?
Đúng vậy, thôi, chúng ta đi nào.
Nói chuyện khác đi.
Ôi, đừng nói nữa.
Trời ạ.
Đây rồi.
Đây, bên này.
Anh cẩn thận ạ.
Ôi.
To thật đấy.
Vâng.
Chỗ phần mắt có cái gì kia?
Chắc nên cọ sạch chỗ đó đi.
Vâng, vâng.
Kia kìa.
Bị dính cái gì vậy? Mắt đang bị bịt lại à?
Trông giống đang bị bịt mắt thật.
Này, Won Suk.
Dạ?
Đằng kia, chỗ mắt Phật ấy.
Nhớ lau chùi cho thật sạch sẽ nhé.
Vâng ạ.
Đi đi.
Đi đi.
Đang làm gì thế?
Vâng.
Đã bảo cậu làm nhanh lên mà đến giờ vẫn chưa xong,
rốt cuộc cậu đang làm cái gì vậy hả?
Vì có rất nhiều người phiền phức
nên hãy di chuyển cẩn thận
sao cho nó không xuất hiện trước mắt người khác nhé.
Vâng.
Cả mảnh vải đó nữa.
Vâng, tôi biết rồi ạ.
Này, đây.
Chủ đưa tiền thì phải nhận bằng 2 tay chứ.
Ôi, chết tiệt, cậu đúng là...
Nhìn ánh mắt mà lạnh cả gáy.
Em vào đi.
Hôm nay anh không ở nhà được à?
Em thấy lo lắm.
Lại làm sao?
Em ngủ không ngon giấc,
bụng cũng đau nữa.
Thế thì ra ngoài làm gì cho khổ?
Đừng lo lắng linh tinh nữa, đi vào đi.
Vậy thì anh chào bé con nhà mình đã.
Hôm nay mẹ con mệt rồi,
đừng quậy nữa nhé.
Bố sẽ về nhà sớm thôi.
Anh đi đây.
Nhớ về sớm đấy.
Anh biết rồi.
Hôm nay là một ngày nắng nóng.
Chúc mọi người một ngày vui vẻ.
Chết tiệt, đi kiểu gì đấy?
Lên xe đi, muộn giờ rồi.
Lên xe đi!
30 phút nữa mới có xe buýt cơ.
Đến lúc tới muộn thì lại viết bản kiểm điểm đấy.
Mẹ là lái xe thuê đấy à?
Sao không ngồi lên ghế trước?
Người ta nhìn thấy sẽ tưởng là hẹn hò đấy.
Ngồi bên cạnh mẹ không phải tốt hơn sao?
- Trò chuyện trên đường nữa... - Mẹ cho con xin chút bình yên đi.
Vâng, thưa quý khách.
Chúng ta bắt đầu xuất phát nhé ạ.
Năm 1915, vào thời kì Nhật chiếm đóng,
đền Seokgulam đã được khôi phục.
Thời đó đã sử dụng kĩ thuật kiến trúc hiện đại nhất.
Chính là xi măng.
Xi măng giúp ngăn chặn tối đa hơi ẩm.
Hiện tượng kết tủa và đóng rêu
đã bắt đầu xuất hiện trên bề mặt các bức tượng
và mặt tường phía trong.
Dù chỉ khác biệt 0,1 độ thôi.
Ở phía lạnh, sự di chuyển của phân tử nước
bị giảm đi nên dẫn đến hiện tượng kết tủa.
Sự thật này đã được phát hiện
bởi con người hồi 1000 năm trước.
Nhưng sau 1000 năm thì con người ngày nay
lại không biết đến điều này.
Cả lớp.
Quá khứ ấy,
đặc biệt là những điều chúng ta không thể giải đáp được,
là do chúng ta nghĩ rằng có thể sẽ tốt hơn
nếu không phát hiện ra nó.
Buổi học hôm nay đến đây thôi.
Buổi học lần sau,
cả lớp sẽ học về các kiểu kiến trúc tôn giáo thời kì Goryeo nhé.
Và sẽ thi một bài thi nhỏ nhé.
Gì vậy chứ...
Em chào giáo sư ạ.
Dạo gần đây mới học.
Học cái gì thế?
Không có gì thú vị cả đâu.
Không lẽ là giáo sư Min Young Soo sao?
Giáo sư Min không biết mấy cái này đâu.
Chuyện ma có thật ở châu Á.
Giống như là chứa đựng toàn bộ lịch sử trong này vậy.
Nếu mà có thể đặt định kì
thì có thể mở ra 1 thế giới mới với mọi người đó.
Nào, có ai có câu hỏi gì không?
Hay có gì thắc mắc không?
Tháng đầu tiên là miễn phí đúng không ạ?
Ừ, tháng đầu thì miễn phí
nhưng nếu cậu muốn trả tiền thì cũng được.
Sao cơ ạ?
Tôi bảo là cậu trả từ tháng đầu cũng được.
Cái gì đây?
Chào giáo sư ạ.
Các em sinh viên à.
Có gì thắc mắc thì để lại bình luận trên Youtube nhé.
Nhớ thích và đăng ký theo dõi nhé.
Anh thật là... làm ơn đi.
Tôi bảo cậu hãy đến đúng giờ mà. Cậu ngồi đây truyền bá cái gì thế?
Em tiện thể khảo sát điều tra 1 chút thôi.
Mà sao anh lại gọi em tới thế?
Đi theo tôi.
Sao lại vứt như vậy chứ?
Đăng ký định kỳ "Chuyện kinh dị hàng tháng"?
Này, người ta chịu bỏ tiền ra để đọc mấy thứ này à?
Ừ.
Mấy cái này mà không đăng ký là không có đâu.
Anh cũng tạo một tài khoản đi.
Này, áo cậu sao thế?
Đừng chạm vào cái này.
Đây là hoa văn tatar Mông Cổ đấy.
Nếu đến gần thì sẽ có tiền.
Cái này là cậu thuê thầy vẽ đấy à?
Không. Em đã mua nó với giá 10 đô trên eBay đấy.
Trời đất ơi.
Đợi đã.
Sao anh lại gọi em ra đây?
Anh gọi điện cho người như em để làm gì chứ?
Tại có những người nhất định muốn gặp cậu.
Em á?
Ai cơ?
Trước tiên, chúng tôi rất xin lỗi vì đã xin gặp anh đột ngột thế này.
Nhưng vì sự việc đang rất gấp.
Tôi tên là Sung Won, hiện đang làm việc tại
viện nghiên cứu Phật giáo Jaecheonjong.
- Còn đây là.... - Vâng.
Tôi tên là Il Chu.
Vâng.
Nhưng sao hai người lại muốn gặp tôi?
- Thầy Sung Won. - À, vâng.
Tôi thấy ở đây có những nội dung khá thú vị.
Chúng tôi muốn hỏi ý kiến anh một chút.
- Đây là sự thật mà? - Gì cơ ạ?
Tôi nói đây là sự thật!
À, không phải cái này.
Tôi muốn hỏi về cái này.
Chúng tôi đang nghĩ
nơi pho tượng Phật này được khai quật
là chùa Hoal Am, được thành lập vào cuối thời Goryeo.
Không biết có đúng không ạ?
Vâng.
Ở ngôi chùa này
đã có một pho tượng Phật bị quỷ ám đúng không ạ?
Đúng vậy.
Thầy đang nói về bức tượng quỷ sao?
Vâng, đúng vậy.
Theo lời kể,
lời nguyền ám trong pho tượng này vẫn tiếp tục
kể cả khi nó bị niêm phong.
Người ta đã xây một bức tượng khác.
Để ngăn chặn những chuyện quái dị do pho tượng này gây ra.
Vậy thì có vấn đề gì sao?
Tổng kết lại thì...
Pho tượng bị quỷ ám đầu tiên
chính là pho tượng...
No comments yet. Be the first to leave one.