Ang unang 200 linya.
LOẠT PHIM NETFLIX
NGÀY 28 THÁNG 4 NĂM 2022 NGÀY NGHỈ
- Sao? - Ôi. Giật cả mình.
Sao là sao cơ? Thì là…
Tôi vừa đi ngang đây.
Nên ghé vào thôi.
Sao vậy? Chị có chuyện gì sao?
Không. Cậu đi đi.
Nếu không có chuyện gì thì uống với nhau đi.
Đâu cần cho thiên hạ biết chị không có bạn và bị tẩy chay chứ.
Đừng ra vẻ.
Tôi đang không có hứng.
Chị đừng thế. Uống với nhau một ly đi nào.
Cậu nghĩ tôi và cậu là gì?
Thì chúng ta ở cùng một bộ phận. Là sếp và nhân viên?
Cậu biết rõ đấy. Giữ đúng khoảng cách đó đi.
Đừng vượt quá giới hạn.
Khó chịu lắm.
Khó chịu…
Nói thế hơi quá đấy.
Tôi lo cho chị nên mới thế mà.
Uống rượu giữa trời lạnh thế này, lại không có đồ nhắm…
Phiền quá. Cậu biến giùm đi.
Rồi. Tôi đi.
Tôi biến đây.
Tôi chỉ lo cho chị thôi mà.
Cứ phải làm người ta buồn.
Uống nhiều thật.
Tôi…
ước gì…
ngày mai đừng đến.
Tôi nghĩ thế giới bên kia hơi khắt khe với người tự tử.
Cái giá đầu tiên phải trả
là sợi tơ hồng định mệnh bị đứt.
À, không!
Chỉ cần không tự tay cắt đứt sợi chỉ ấy,
họ vẫn sẽ gặp lại được nhau dù có tái sinh bao nhiêu lần.
Tự tay cắt đứt sợi chỉ…
tức là tự tử sao?
TẬP 14: HOA GIÓ
Chị đi đâu thế?
Hôm nay tôi nghỉ.
Chị định làm gì?
Tôi đi gặp bạn.
Chị làm gì có bạn. Họ qua đời cả rồi mà.
Tôi có.
Chị nói thật đi. Chị định làm gì?
Tôi đã bảo là đi gặp bạn mà.
KOO RYEON
ĐANG TÍNH CHỈ SỐ
KOO RYEON
CHỈ SỐ TIÊU CỰC 100%
Gì đấy…
Anh làm gì thế?
Sao giật mình thế? Đang nghĩ đến tôi à?
Không.
Nhưng mà
sao anh diện thế? Anh đi đâu à?
Tôi đến trung tâm thương mại. Nghe nói mới ra sản phẩm mới.
Nhân tiện ghé thăm mẹ anh à?
Ừ.
Nhưng có chuyện gì à? Sao mặt cậu u ám vậy?
Tôi thử tính chỉ số tiêu cực của Trưởng phòng,
kết quả là 100 phần trăm.
Nay hẳn là ngày nghỉ của chị ấy.
- Sao cơ? - Mỗi năm, Thần Chết chỉ có một ngày nghỉ.
Đó là ngày giỗ của họ.
Chị ấy chắc đang không vui.
Mấy ai được ra đi thanh thản chứ?
Không được đâu, tiểu thư.
Tiểu thư.
Tiểu thư.
Có vẻ em đang sống rất tốt.
Chủ tịch biết đúng không?
Đột nhiên cậu hỏi tôi có biết không,
tôi phải trả lời thế nào đây?
Tôi thấy Trưởng phòng đang rất buồn rầu,
nhưng chị ấy không chịu kể cho tôi.
Gánh hộ nỗi đau của người khác không hề dễ dàng.
Đặc biệt đối với người mình thân thiết.
Ryeon biết điều đó nên mới tránh nói ra.
Trưởng phòng đã tự sát đúng không?
Đúng vậy.
Có liên quan đến Trưởng phòng Park sao?
Tại sao cô lại có mặt ở đó?
Không. Phải là tại sao tôi ở đó.
Ý anh là ở đâu cơ?
Ác mộng của tôi.
Chủ tịch đã cho chị ấy làm việc ở Phòng Hộ tống
rồi cho chị ấy phụ trách Phòng Quản lý Rủi ro.
Tại sao ngài lại làm thế?
Lý do là gì ạ?
Cậu vẫn không thay đổi gì.
Không thay đổi là sao?
Chủ tịch!
Ryeon đối với cậu là gì?
- Dạ? - Trả lời đi.
Hồi mới gặp, chị ấy rất cục súc.
Anh điên à?
Nhảy xuống sông Hàn làm gì?
Cậu đấy. Cấm nói, cấm hỏi, coi mình như người tàng hình đi.
Và rất khó gần gũi.
Bây giờ thì sao?
Bây giờ…
Woo Jin!
Trưởng phòng!
Trưởng phòng!
Cảm ơn rất nhiều.
Chị ấy rất tuyệt vời.
Đôi khi, tôi cũng muốn được như vậy.
Tôi muốn giúp chị ấy.
Cố gắng giúp đỡ hết sức có thể.
Có vẻ cậu đã sẵn sàng nghe về nỗi đau của Ryeon.
Hy vọng cậu chịu đựng nổi.
KHOẢNG 400 NĂM TRƯỚC
Đừng ở đây nữa. Đi làm việc của em đi.
Không được đâu, tiểu thư.
Lão gia đã dặn em phải ở bên tiểu thư dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.
Những chuyện em nghĩ đến sẽ không xảy ra đâu,
đừng lo.
Em không để tiểu thư lừa nữa đâu.
Em thà tin lũ chó, lũ lợn ngoài đường còn hơn tin lời tiểu thư.
- Hả? - Ơ?
Em xin lỗi, tiểu thư.
Không sao.
Cũng tại ta chưa tạo được lòng tin ở em.
Tất cả là tại ta.
Thôi mà, tiểu thư.
Tiểu thư!
Em lại ngủ gật rồi.
Tiểu thư lại thế rồi!
Hôm nay sẽ đến lượt ngươi.
Ngươi thật sự muốn chết sao?
Xin ngài thứ lỗi!
Xin công tử tha tội. Con trai tôi đã phạm tội chết.
Xin ngài tha mạng!
Tiện dân như các ngươi không được phép lui tới đây.
- Ta sẽ lập tức giao hai ngươi cho quan… - Ngươi hơi làm quá đấy.
Thu kiếm về đi.
Chĩa kiếm vào những người tay không tấc sắt,
ngươi chẳng khác gì cầm thú.
Ngươi nói gì?
Tiểu thư.
Cũng phải, giao mấy kẻ tiện dân này cho quan nha thì có ý nghĩa gì.
Để ta bắt gặp lần nữa, ta sẽ chém đầu các ngươi.
Cảm tạ tiểu thư.
- Xin chào. - Chào.
- Con đi nhé! - Đi cẩn thận.
- Chào. - Xin chào.
- Ôi. - Xin chào.
- Xin chào. - Xin chào.
- Ồ, xin chào! - Chào!
- Này! - Xin chào.
Chào.
- Này! - Sao rồi?
- Mong mọi sự đều ổn. - Vâng.
Đừng chạm vào, tiểu thư.
Trông có vẻ bình thường
nhưng chúng là loài hoa có độc tính rất mạnh.
Thậm chí có thể giết cả ngựa và bò đấy.
Thật sao?
Tiểu thư, đồ ăn để nguội mất ngon.
Tiểu thư mau ăn đi.
Ta không biết có được ăn không.
Hôm nay ta không bắt được con thỏ nào cả.
Ôi, không cần nữa đâu.
Tiểu thư đã trả đủ tiền thuốc rồi.
- Không cần đến nữa đâu. - Ngươi nói gì thế?
Ta vẫn phải trả ngươi nhiều lắm.
Khi ta bị rắn cắn gần chết trong lúc đi săn,
các ngươi đã đưa ta về đây.
Nhờ có các ngươi mà giờ ta vẫn còn sống thế này mà.
Ơn này là vô giá.
Có trả cả đời cũng không đủ.
Chúng tôi đã được trả đủ rồi.
Tiểu thư không xem thường chúng tôi
và đối xử với chúng tôi như con người là đã đủ rồi.
Tôi chỉ lo tiểu thư làm hại đến thân thể ngọc ngà này thôi.
Ngươi đừng lo.
Cảm ơn ngươi đã nấu cơm cho ta.
Chĩa kiếm vào những người tay không tấc sắt,
ngươi chẳng khác gì cầm thú.
Có chuyện gì thế?
Chân của ta…
Sẽ đau đấy.
Ngươi làm gì vậy?
- Ơ? - Ngươi…
Ông ơi!
Công tử có sao không?
Đến muộn chút thôi
là công tử không qua khỏi rồi.
Công tử nên biết ơn tiểu thư Ryeon.
Tiểu thư đã bảo chúng tôi phải cứu công tử bằng mọi giá.
Tiểu thư nói rằng mạng sống của ai cũng đều quý giá.
Vài ngày nữa công tử sẽ đứng dậy được.
Cảm ơn ngươi.
Tôi nghĩ công tử nên cảm ơn tiểu thư mới phải.
Nhìn này, ta bắt được con gà lôi!
Cuối cùng cũng gặp.
Cảm ơn tiểu thư.
No comments yet. Be the first to leave one.