Ang unang 200 linya.
Ở Nhà Một Mình - Phần 6 Nhà Là Nhất
Biên dịch: cdsht / Biên tập: cdsht, bimbip From MythGang with love!
MỜI THAM QUAN NHÀ MỞ BÁN
- Giáng sinh vui vẻ. - Mừng giáng sinh.
Và căn bếp của chúng ta thông với một phòng ăn nhỏ ở ngay đó.
Các bạn vừa đề cập tới việc muốn một không gian mở.
- Tuyệt, tôi bị ám ảnh với không gian mở. - Phải.
Không gian mở là thứ tôi thích.
Chà, họ đây rồi, Pam và Jeff McKenzie, chủ ngôi nhà.
Tôi vừa mới nói với Breckin là họ có thể phá...
mấy bức tường để có một không gian mở lớn hơn.
- Không phản đối được. - Phải.
Chà, hai bạn nên cẩn thận,
vì nếu đó là tường chịu lực và các bạn phá một bức,
cả căn nhà có thể sụp.
- Hừm. Tệ thật. - Thật à?
Ừm, đâu phải trò xếp gỗ đâu Jeff.
Không phải trò xếp gỗ đâu, Jeff.
Và Pam là giáo viên ở Trường Tiểu học Winnetka.
Tôi đúng chứ? Tuyệt. Trường học ở đây tuyệt vời lắm.
Đúng không, Jeff?
Ừm, phải. Một trong những trường tốt nhất bang. Hoàn toàn sáng sủa.
- Ỏ. - Ô.
Đặc biệt từ khi họ đặt vài máy phát hiện kim loại.
- Ồ. - Ổn.
Jeff. Anh đang làm gì thế?
Ờ, Jeff, ờ,
anh đi lấy vài chai nước cho mọi người nhé.
Ừ.
Anh mang nước cho mọi người được không?
Ồ được. Ừ.
Jeff.
- Mẹ, con mắc tiểu lắm rồi. - Không tin được là con lại cần đi nữa.
Mẹ đã bảo con dùng nhà vệ sinh ở quán cà phê rồi.
Sau khi bác Stu vừa ra khỏi đó á? Thật luôn?
Mẹ có thấy là bữa trưa bác ấy đã ăn bao nhiều quả trứng không?
Ốidồiôi. Ờm.
Con sẽ phải đợi cho tới khi ta về tới nhà.
Mẹ chắc không? Thử tính xem.
Sáu lon sô đa đổ đầy vào trong một bàng quang tí hon của một thằng nhóc mười tuổi không sót tí nào.
Mẹ...
NHÀ MỞ BÁN 2:30 - 4:00 CHIỀU
- Được rồi. Mẹ có ý này. - Dạ?
Con sẽ phải giả vờ cùng với mẹ.
Ta sẽ giả vờ là chúng ta sẽ mua một ngôi nhà.
Ú! Cháu lấy một lon được không?
Ờ, đó có lẽ là một câu hỏi cho bố mẹ của cháu,
bởi vì nó có rất là nhiều đường trong đó, nên là...
Không sao ạ.
Quào, chú cao thật đấy. Chú giống Frankenstein thật.
Ồ, ý cháu là quái vật của Frankenstein. Frankenstein là tiến sĩ, chắc cháu chưa biết.
Ờ. Mấy con búp bê tuyệt thật.
À, chúng không phải của chú.
Ờm. Nó là của mẹ chú.
Chắc vậy rồi.
Ồ! Con này bị gì thế nhỉ?
Ừ, chú không biết nữa.
Nhưng tụi nó rất mỏng manh, nên là sao ta không để nó yên đó.
Ồ. Anh bạn nhỏ không muốn chia sẻ búp bê của mình à?
Cháu vừa nói gì?
À, hiểu rồi. Chú là một trong số chúng.
- Ý cháu là sao? - Cháu không biết. Chú nói xem.
- Con đây rồi. - Ồ! Chào mẹ.
Mẹ trông chú ấy có giống Frankenstein không?
Tôi... Max. Tôi rất xin lỗi.
Không, chú ấy không giống Frankenstein.
Chú ấy trông giống quái vật của Frankenstein.
Tôi xin lỗi. Thằng bé có làm phiền anh không?
Không. Cậu bé là một niềm vui.
Chà, lâu lâu nó thế.
Ú! Đây có phải búp bê Schneider Kinder không?
Tôi đã thấy chúng trong Hòm Kho Báu, chương trình cũ. Tôi thích chương trình đó.
Có người phụ nữ đã mua một con này tại một xưởng bán xe với giá 10 đô.
Và rồi bán nó với giá 5.000 đô.
Chà, 5.000 đô cho một đứa bé bằng sứ bé tí xấu xí.
Tôi còn không kiếm được nửa chỗ đó nếu bán đứa bé người thật.
Nhỉ?
- Mẹ nghĩ ta nên về nhà. - Ồ tuyệt.
Con không thể đợi tới lúc về nhà để chia sẻ một nhà vệ sinh với chín anh chị em họ được.
Maxwell Johan Mercer. Hôm nay con bị gì cắn đít thế?
Carol Ellen Mercer, mẹ đoán xem?
Thế này thì sao? Cả nhà ta sẽ đón Giáng sinh ở Tokyo mà không có con nhé?
- Ý hay. - Mẹ sẽ nói bà qua ở với con.
- Ồ phải rồi, bà. - Rồi con sẽ phải ngủ sớm...
lúc sáu giờ mỗi tối và giúp bà tắm.
Ồ, nghe tuyệt quá. Con ký đâu đây?
Không dừng ở McDonald trên đường về nữa.
Gì? Mẹ à.
Không được bùng kèo McDonald với trẻ con!
Ố ồ.
Đúng là Mc-nhục.
Ngon thật.
Con yêu, về. Ra xe. Ngay. Đi nào.
Con xin lỗi đã vặc lại mẹ, nhưng con vẫn không hiểu tại sao,
chúng ta phải chia sẻ nhà với mấy người họ hàng ngu ngốc.
Ý con là sắp Giáng sinh rồi.
Chính xác, và Giáng sinh thì phải dành thời gian cùng gia đình.
Dù cho mọi thứ họ làm khiến con lo lắng hoặc tức phát điên.
Đấy mới là ý nghĩa của Giáng sinh.
Được rồi, McKenzies. Chúng ta đã làm thân...
Làm thân bằng nước uống. Và tôi nghĩ ta cần thêm gì đó để gặm nhấm.
Tôi biết là hai người muốn bán được nhà càng sớm càng tốt,
nhưng tôi nghĩ là sẽ chẳng có ai muốn chốt,
cho đến sau kỳ nghỉ lễ.
Tôi không biết.
Gã mà Jeff thấy đang lén nhìn tủ đồ lót của tôi có vẻ có hứng thú đấy chứ?
Ừ, nhưng tôi không nghĩ là với căn nhà. Nhưng đừng có lo.
Nhà Breckin có vẻ có nhã hứng, nên tôi sẽ cố bắt thóp họ.
Lũ trẻ về rồi.
Chuyện gì? Sao lại sợ chúng thế?
Tụi tôi chưa nói với chúng là đang rao bán nhà.
Chào mấy đứa!
Vâng ạ.
Mẹ tưởng hết phim là mấy đứa gọi.
À không, tụi con bắt Uber luôn.
- Mẹ ổn chứ? - Dĩ nhiên.
Mẹ chỉ đang nghĩ vài thứ.
Mà chỗ này có vẻ rất tốt để suy nghĩ.
Hừm.
Mẹ thích chỗ này.
Chú là ai?
- Chú là, ờ... - Đây là Gavin. Và chú ấy là, ờm...
Huấn luyện viên cá nhân của anh. Đó... Phải rồi.
- Chú sẽ huấn luyện cho ông bố èo uột của các cháu. - Hả?
Còn bóng bay?
Đây là hành động chúc mừng cột mốc đầu tiên.
Chúc mừng anh bạn. Nhớ chăm sóc tốt bản thân.
Chúng ta sẽ xử đẹp cái bụng xệ chảy mỡ đó. Tôi đúng chứ?
Loại bỏ cái bụng mỡ.
Rồi ta sẽ thêm ít cơ cho cái mông xẹp lép như bánh kếp đó.
- Cảm ơn anh, Gavin. - Ừ.
Tôi sẽ tàu lượn thật nhanh, và hẹn gặp lại mọi người sau.
Và tôi trông chờ ở cái mông đó đấy.
McCALLISTER AN NINH TƯ NHÂN
- Cho em chơi với! Em chơi cùng được không? - Đánh đi nào!
- Đi mà! - Không, đừng thế!
- Đi mà, chỉ một tẹo thôi. - Ui!
- Max, dọn đống vớ vẩn này ngay. - Xin lỗi bố.
Bố vừa giẫm lên một miếng lego.
Đau không tả nổi luôn.
Bên này đang thắng lớn.
...áp suất thấp...
Tôi hiểu là chuyến bay của chúng tôi bị hủy và phải đặt lại.
HỖ TRỢ KHÁCH HÀNG
CẢNH BÁO BÃO
Không, vấn đề là anh đã chia cả nhà tôi ra hai chuyến bay khác nhau.
Anh nói gì thế, to lên được không? Bên này ồn quá.
Anh không bắt được em đâu. Đồ hấp!
Đừng đụng tao, đồ biến thái. Tao là chị mày đấy.
Homebot, giờ là năm bao nhiêu ở Nhật?
Thiệt luôn, ai lại cứ đổi Homebot sang tiếng Đức thế?
- Này! - Homebot, không! Không!
Mấy đứa, Homebot không phải đồ chơi...
Không, không, dừng lại! Dừng lại đi! Homebot không phải đồ chơi!
Tôi mệt với cái đống c...
Ta không cần nói với Ông già Noel về vụ này đâu, đúng không Goobie?
Nói chuyện phải có tông giọng chứ!
- Thưa anh, tôi không có gằn giọng với anh. - Mẹ à.
Tôi chỉ nói là anh đã xếp chúng tôi lên một chuyến khác với lũ trẻ.
- Mẹ. - Lý do tại cái máy tính á?
- Sao lại tại nó? Nó là Chúa à? - Mấy đứa, mấy đứa...
- Mẹ ơi. Mẹ! - Đoán xem? Mấy đứa sẽ lằn đít!
Làm ơn đi Max! Không phải chỉ có mình con trong ngôi nhà này đâu con yêu.
Ước gì được vậy.
Mấy thằng, đừng bắt ta phải chạy. Ta bị viêm khớp đấy.
Tránh ra Max.
- Bỏ vũ khí xuống ngay! - Thôi đi mấy người!
Pizza! Tuyệt quá.
- Có bao nhiêu vậy? - Ba cái Pepperoni với ba cái dứa.
- Hay là cứ... - Mọi người thích dứa mà.
Chị còn vài thứ cần bọc lại với giặt vài thứ nữa.
Tới ăn pizza đi mọi người!
Tới ăn đi mọi người! Lẹ lên. Mai 5 giờ phải dậy rồi đấy.
Dừng lại đi!
Dừng lại. Gãy cổ bây giờ. Nhìn cái va li kìa.
Dự kiến các chuyến bay phải hoãn rất lâu.
CẢNH BÁO THỜI TIẾT
Chúng tôi chưa biết khi nào O'Hare mới trở lại...
Vụ hôm nay là sao hả? Máy phát hiện kim loại sao?
Gì? Có thật mà. Anh xin lỗi. Nó không "sáng sủa" à?
Ta đang cố bán nhà đấy Jeff.
Chính anh nói đó là lựa chọn duy nhất của chúng ta,
nên em cần anh hợp tác với em, được chứ?
Anh biết. Anh biết. Chỉ là...
Hôm nay, anh thực sự, không có động lực.
Anh nghĩ em có chắc?
Em luôn tưởng tượng ta sẽ thành cặp đôi già lập dị trong ngôi nhà này.
Chúng ta đã tính toán. Lương không đủ để chi trả.
Ừ, nhưng anh đã gây ấn tượng khi phỏng vấn ở IBM.
Anh đã gây ấn tượng. Đã gây ấn tượng!
Nhưng đó là từ ba tháng trước rồi.
Bất kỳ công ty có não nào cũng cần một quản lý xử lý dữ liệu.
Anh không tin tưởng một thuật toán tự chuyển cơ sở dữ liệu MySQL...
sang một máy chủ mới mà không có ai giám sát.
Em cũng không.
Nhưng sẽ cần thời gian để tìm một việc khác.
Tự anh nghĩ thế thôi. Quả bom chuyển dữ liệu qua rồi.
Nó là đám mây.
Dịch vụ lưu trữ trực tuyến
Đám mây.
No comments yet. Be the first to leave one.