Ang unang 156 linya.
Cô biết không,
người ta nói cổng torii là cánh cửa dẫn vào nhà của thần linh đấy.
Thử tưởng tượng cô về nhà sau khi đi làm nhiệm vụ
và thấy cửa nhà mình tan hoang đi.
Như vậy thì buồn lắm nhỉ?
Nhưng anh mải ăn cơm thịt heo chiên xù mà.
Tại tôi phải ăn nốt hộ cô đấy.
A lô?
A lô. Sao rồi, Shishiba?
Nagumo. Anh đang ăn gì à?
Tôi đang ở chỗ làm. Vừa được giải lao.
Anh đi làm thêm à?
Cậu xem danh sách mà lũ tù nhân cầm theo chưa?
Xem trang cuối đi.
Đợi chút.
Vậy Slur đã dự tính thế này từ đầu...
DUMP SAW
Hắn định khiến bọn tù nhân cuối cùng giết lẫn nhau.
MINIMALIST
Thật bệnh hoạn... Và thực dụng nữa, chắc vậy.
Thực ra,
tôi nghĩ chúng định câu giờ.
Anh nói sao?
Việc này hóa ra lại vô cùng phiền phức.
QUÝT MIKAN
SÁT THỦ VỀ VƯỜN
NGÀY 15 VÒNG QUANH TÒA THÁP
Cái gì kia?
Thật khó tin...
Đây là mối liên kết lâu dài nhất ta từng có!
Ngươi là kẻ đầu tiên...
Ngươi sẽ...
lắng nghe điều ta muốn nói chứ?
Xin lỗi.
Ta không có thời gian nghe ngươi lảm nhảm.
Đúng là đồ máu lạnh.
Quấn được rồi.
Này.
Ngươi có nhớ lần đầu tiên ngươi kết nối với thế giới không?
Ngươi nói gì vậy?
Lần đầu tiên ngươi cảm thấy mình không cô độc trên thế giới này ấy.
Ta nhớ rất rõ lần đó.
Ta không thể hòa đồng với những đứa trẻ khác.
Bắt được rồi!
Cậu dở tệ.
Con về rồi ạ.
Mẹ chẳng quan tâm đến ta.
Hai mẹ con ta hầu như chẳng nói gì với nhau.
Ta còn chẳng nhớ giọng bà ta.
Tuy nhiên...
Này, Apart!
Có chuyện gì thế? Trông con ủ rũ quá.
Con ăn nhầm phải dưa chuột muối à?
Bố là người duy nhất đối xử tử tế với ta.
Ông luôn bận việc nên ta không mấy khi được gặp ông,
nhưng ta rất quý ông.
Nghe này, Apart.
Đối với con người ta, thứ bên trong mới quan trọng.
Hãy cứ trung thực và tử tế với các bạn của con nhé.
Bố tin chắc mọi người sẽ nhận ra con tuyệt vời thế nào.
Con là đứa trẻ ngoan mà.
Nhưng, trước hết, con cần tập luyện một chút!
Đây. Bố có cái này cho con.
Chào Apart!
Cậu làm bạn tớ nhé?
Ừm...
Tớ có thể chơi cùng...
Mày là thằng quái nào?
Trông gớm quá.
Mình không hiểu.
Sao họ không chơi cùng mình?
Mày là thằng quái nào?
Bố! Mừng bố về nhà.
Bố biết không, con...
Xin lỗi Apart.
Mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Ngày mai, bố con mình sẽ cùng nhau đi bác sĩ.
Không có vấn đề gì cả. Cậu bé vô cùng khỏe mạnh.
Không thấy khối u thay thứ gì đó tương tự.
Không có gì... bất thường?
Không thể như thế được.
Vậy là sao chứ?
Ý ông là
con trai tôi không có vấn đề gì,
thằng bé phân thây một con vật chỉ vì nó muốn thế?
À, ừ...
Có phải ông đang ám chỉ
thằng bé là một con quái vật bẩm sinh?
Bố!
Tránh xa tao ra!
Tao ghê tởm mày.
Mày là thứ quái gì vậy?
Tôi...
Tôi không phải quái vật!
Ái chà...
Bố nhìn đi! Não của bố trông không khác gì của con!
Bên trong chúng ta giống hệt nhau mà!
Ơn trời.
Rốt cuộc...
mình cũng được kết nối với mọi người.
Đó là lần đầu tiên ta nghĩ.
"Ồ, mình không đơn độc.
Mình cũng là con người như bao người khác".
Đây là cách ta xác nhận mối liên kết với những người khác.
Nếu ngươi không phiền, ta cũng muốn xem bên trong ngươi.
Ngươi sai rồi.
Khi giết người, ngươi chỉ cắt đứt mối liên kết đó thôi.
Ngươi đừng nên hại người nữa.
Sao ngươi dám nói thế? Ngươi không được bác bỏ lối sống của ta.
Không thể tin được là ngươi lại vô tâm đến vậy.
Này, tháp đang nghiêng à?
Này, chúng ta đang bị nghiêng.
Ôi chao!
Cứ như cầu trượt ấy!
Quá đủ rồi.
Sau khi giết và xé xác ngươi ra,
ta sẽ để các mảnh xác của ngươi tứ tung.
Ngươi không có quyền nói về mối liên kết con người.
Việc này chấm dứt ở đây.
SÁT THỦ VỀ VƯỜN
Cái gì?
Đợi chút...
Hình như tòa tháp đang nghiêng à?
Vậy thì không ổn chút nào, nhỉ?
Không ổn rồi, Taro!
Tệ thật.
Ta đang rất phấn khích.
Ta sẽ được kết nối với tất cả những người này!
Chắc bố ta sẽ rất tự hào nếu ông biết chuyện này.
Dây cáp điện...
May mà mình nặng.
Dừng lại rồi...
Có nên đi xuống khi còn có thể không?
Tôi đang chóng mặt lắm.
Ta đang nói dở mà.
Bỏ đi thì bất lịch sự lắm.
Đã đến lúc ngươi cho ta xem bên trong ngươi rồi.
Mình nên làm gì đây?
Cái gì thế?
Có chuyện gì thế?
Trông như nó sắp đổ, nhưng lại hết rồi?
Hết thật rồi, nhưng... trông nó cứ là lạ thế nào ấy.
Do anh Taro làm à?
Tại sao lại thế?
Khí tức đáng sợ đó... Có lẽ nào?
Ông đi vệ sinh xong rồi ạ?
Vừa rồi ông có nghe thấy tiếng ồn kinh khủng đó không?
Dù sao thì, cơ hội đây rồi.
Mình sẽ khiến hắn cảm nhận sức nặng của mình.
Nặng quá!
Tiên sư nhà ngươi!
Sao không để ta kết nối với ngươi?
Tại sao chỉ mỗi mình ta...
Ta cũng là con người, như bao người khác!
Vậy thì tại sao?
Tại sao ta lại khó sống trong thế giới này đến vậy?
No comments yet. Be the first to leave one.