200 ensimmäistä riviä.
Dịch: ivy68's papa-HDVietnam Copyright © 2022 by ivy68 All right reserved
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi nói anh là cả gia đình bị sát hại?
Chỉ cần tưởng tượng 1' thôi...
Anh, chị, em, bố mẹ của anh,
con anh, cả nhà.
Bị giết mà không có lý do gì.
Giờ tự hỏi đi... Anh sẽ làm gì?
Nước Đức năm 1945
Mẹ ơi, có người bên ngoài.
Gọi bố con... Đi đi! Ngay!
Bố, có một người ở bên ngoài.
Ăn xin à?
Hắn có lấy gì trong vườn?
Max... Có phải cậu không?
Vui gặp cậu!
Ruth và Benjamin... Họ có quay lại?
Bất cứ ai?
Tại sao anh lại cho bọn tôi đi?
Nhà giờ là của tôi.
Chúng đã đưa họ đi đâu?
Ra khỏi nhà của tôi!
Chỉ vì chiến tranh đã kết thúc không nghĩa là ta không thể giết Do Thái nữa.
KẾ HOẠCH A
DỰA TRÊN CHUYỆN THẬT
Người chết không cho cậu yên nghỉ?
Nhưng nếu cậu không nằm trong số họ, cậu phải làm điều gì đó tốt đẹp trong cuộc đời của mình...
Hoặc làm gì đó rất, rất tệ.
Chết hết! Tất cả mọi người, nhưng không phải tôi... Không phải Avraham.
Tôi có thể kể cậu nghe một bí mật?
Nó ở ngay đây. Cái chết! Tôi đã bắt được cái chết.
Tôi gặp nó trong trại vào một đêm. Nó đến vì tôi.
Tôi có thể nghe thấy nó thở trong tai tôi...
Nhưng nó không biết mình đã đối phó với ai.
Tôi bật nhanh nhất có thể và bẫy nó vào bao tải này.
Cậu vẫn có thể nghe thấy nó thở bên trong.
Và giờ: không ai có thể giết tôi!
Im đi lão già!
Đây từng là Giáo đường Do Thái của ta.
Tôi đã kết hôn ở đây. Tôi đã đẻ Brith con trai tôi ở đây.
Ta phải chuồn khỏi đất nước chết tiệt này.
Tôi nghe nói có một trại tị nạn với nhiều người Do Thái tại Tarvisio.
Từ đó họ được gửi đến Palestine, vùng đất của Israel.
Nếu gia đình cậu vẫn còn sống, đó là nơi họ sẽ tới.
Đi cùng tôi.
Dừng lại!
Thịt!
Avraham!
- Có người nấu thịt! - Avraham... Chờ đã!
- Tôi đã nói rồi, tôi không thể chết. - Avraham... Chờ đã!
- Chờ đã. - Họ có thức ăn.
Avraham...
Avraham...
Không!
Làm ơn!
Ổn rồi.
Anh vẫn ổn...
Bọn tôi là Lữ đoàn Do Thái, Quân đội Anh.
Không ai làm đau anh ở đây.
Ổn rồi.
Chờ đã! Tôi sẽ cứu anh!
Ta sẽ sớm đến Tarvisio.
Có thể các anh sẽ tìm thấy tin tức về gia đình mình ở đó.
- Cảm ơn sếp. - Đó là Michael.
Tôi phụ trách đám hoang dã này.
Và gã hề kia do bọn tôi trông nom.
Bọn tôi đến từ Palestine.
Vào lúc người Anh đồng ý gửi bọn tôi tới đây khi chiến tranh gần kết thúc.
Những người Anh này, họ thích trà của mình và thích ngủ.
Và một khi họ thế, bọn tôi phải làm bất cứ gì bọn tôi muốn ngay dưới mũi của họ.
Ai đã làm việc này? Ai đã làm việc này? Đám Do Thái điên rồ...
OK, nào, nhanh lên, ta không có cả ngày ở đây.
Ông ơi, để tôi giúp ông...
Nghe này, sếp, trại tị nạn ở đằng kia.
Anh sẽ sớm gặp anh em của ta ở Palestine, bắt đầu cuộc sống mới.
Tôi cần tìm gia đình mình trước. Con trai tôi và vợ tôi. Ruth và Benjamin.
Anh có thể giúp tôi? Làm ơn!
Họ phải ở đâu đó nơi đây... Ta có thể hỏi lính Anh?
Có thể họ có danh sách hoặc thứ gì đó.
Tôi không thể làm được gì nhiều... Tôi rất tiếc.
Chúc may mắn.
Nax! Họ có giường ở đây! Giường thật! Nhìn! Ở trong lều.
Tôi không thể tin được!
Ở nhà, bọn tôi nghe tin đồn
về những trại tử thần
nhưng bọn tôi không tin đó là sự thật.
Ta nên làm việc gì đó.
Bọn tôi nên giúp các anh.
Nhưng bọn tôi không làm gì cả.
Đi giày vào.
Tôi muốn anh ấy xem thứ này.
Cấp bậc, địa chỉ, ngày tháng, địa điểm...
- Bất cứ điều gì? - Làm ơn... tôi không làm gì sai cả.
Chưa bao giờ giết người nào trong đời tôi!
Ngươi chỉ là thư ký, nhỉ? Điền vào đơn.
- Vâng... vâng! Chỉ là thư ký. - Cho bọn tao những cái tên mà bọn tao cần.
- Không. - Cấp bậc, địa chỉ, ngày tháng, địa điểm!
Không, ông sẽ giết tôi khi ông có chúng.
Gần sáng rồi.
Ta cần y xác minh nguồn tin của mình.
Hoàn thành việc này nào.
Xin ông. Hãy nhân từ! Tôi có con.
Bao nhiêu?
- Gì? - Michael, nào!
Hỏi y về bọn trẻ. Nói với y về gia đình của y.
OK. Làm nhẹ nhàng và bình tĩnh.
Làm những gì bọn tao yêu cầu và ngươi sẽ ổn thôi.
Chỉ cần cho bọn tao thông tin bọn tao cần và ngươi sẽ sớm gặp lại gia đình mình.
Ngươi có bao nhiêu con?
3, nhưng đã lâu tôi chưa gặp chúng.
Tôi nhớ chúng rất nhiều...
Tên của chúng là gì?
Josef Franz, Heinrich, Lise.
Con bé là nhỏ nhất?
Không sao đâu, nhìn tao này.
Ngươi sẽ ổn thôi.
Cởi trói cho hắn ta.
Menash...
Bernhard Peter...
Thiếu tá SS.
Y đang trốn không xa đây lắm, 2 tòa nhà từ trung tâm thị trấn.
Paul Heller.
Đó là hy vọng.
Nếu anh cho ai đó dù là hy vọng nhỏ nhất...
Họ sẽ làm bất cứ việc gì.
Trung úy Josef Arnulf Karl đã tự tử tháng trước.
- Đó là tất cả những gì tôi biết. - Rất tốt.
Menash...
Chờ đã!
Josef Krauss, bọn tao thấy ngươi có lỗi tham gia
vụ giết người vô tội, phụ nữ và trẻ em.
Anh chị em của bọn tao.
Tôi đã cho ông những gì ông yêu cầu.
Bọn tao tuyên án tử hình ngươi.
Sếp! Ông đã hứa!
Cảm ơn anh.
Tôi muốn anh xem việc này trước khi anh đi.
Anh định làm gì với những cái tên đó... Danh sách đó.
Không có danh sách.
Max, mai có đoàn xe khởi hành.
Tôi sẽ đảm bảo anh ở trong đó.
Họ ở đâu?
Chỉ nói với tôi!
Hàng xóm của tôi...
Họ nhốt bọn tôi 3 ngày trong tòa thị chính...
Ruth của anh, cô ấy đã ở đó cùng tôi.
Sau 3 ngày, bọn lính đến và đưa bọn tôi vào rừng.
Chúng bắt bọn tôi đào hố.
Khi đào xong, chúng xếp bọn tôi dọc theo hố...
Khi chúng hết đạn, chúng dùng dao của mình.
Sau khi thấm mệt, chúng cứ thế chôn sống bọn tôi.
Lần cuối cùng tôi gặp Ruth, cô ấy ôm Benjamin, bảo vệ cháu...
Tôi đã trốn thoát vào rừng.
Họ nói với tôi là tới ngày hôm sau, mặt đất vẫn còn rung động.
Vài người trong số họ vẫn còn sống, nhưng sau một thời gian, tắt ngấm.
Tôi rất tiếc...
Tôi rất tiếc.
Nào! Đưa tay cho tôi.
Làm nhanh lên!
Đi nào!
Cậu còn chờ gì nữa? Đi nào!
- Tôi không thể. - Gì?
Nghe này! Đất này bị nguyền rủa. Ngấm vào máu của ta.
Cậu phải bỏ nơi này. Bắt đầu cuộc sống mới.
Tôi không thể.
Đi với tôi. Làm ơn!
Đợi đã.
Tôi sẽ không cần nó ở miền đất hứa.
Đừng bao giờ mở nó ra nếu không cậu sẽ mất linh hồn.
Luôn giữ nó gói chặt.
Ông đây rồi! Nào...
Đi nào! Lùi lại, nào! Nhanh lên...
Mọi người đã lên xe, ngay.
- Tại sao anh không lên xe? - Danh sách... Tôi muốn nó.
Nghe tôi này. Đừng nói về điều đó nữa.
Anh có muốn bọn tôi bị tống vào tù?
Tôi biết lũ này, những tên trong danh sách của anh, tôi biết chúng nghĩ như thế nào...
- Tôi có thể giúp anh. - Vậy lên xe đi.
- Bọn tôi cần anh ở Palestine. Không phải ở đây. - Không, tôi muốn trả thù.
Tôi xứng đáng có nó. Michael, tôi xứng đáng với việc này!
Mọi thứ anh sắp thấy dưới sóng radar.
- Người Anh không được biết gì. - Ta có 2 quy tắc.
1, ta không hành động khi có trẻ con và gia đình ở quanh đó.
2, phải có nhiều hơn 1 nguồn tin về kẻ tình nghi.
Bọn tôi đến từ Quân Cảnh Anh. Tôi phải yêu cầu anh hợp tác cùng bọn tôi.
Menash!
- Sẹo bỏng... - Đó là vết thương chiến tranh.
Cùng chỗ hình xăm nhóm máu SS...
- Thật là trùng hợp... - Đồ Do Thái bẩn thỉu...
Bọn tao tuyên bố mày có tội tham gia
và hợp tác trong việc giết những người vô tội. Bọn tao kết án tử hình mày.
Mày có nhận ra người này?
Hắn là kẻ đứng đầu Khối 11 ở Majdanek.
Kẻ đứng đầu đội bảo vệ của Trại tập trung Dachau.
Vào tháng 1/ 1941, mày đã bắn 2 gia đình Do Thái, trốn trên gác mái.
Nhân danh anh chị em của bọn tao.
Bọn tao tuyên án tử hình mày.
- Greiser? - Không có ai ở đây.
Nào. Đi nào.
Có lẽ đi Nam Mỹ như lũ bạn còn lại của y.
Ta cần 2 nguồn tin. Việc này cần có thời gian.
No comments yet. Be the first to leave one.