200 ensimmäistä riviä.
Cát mềm quá!
Có cá bé này, Troy! Lại đây xem!
Mandy!
Mandy, quay về đi! Mẹ giận bây giờ!
Mandy!
Khi nhân viên CMA và các tình nguyện viên tới hiện trường...
CMA 1307A đang vùng vẫy về bên trái.
Ngay sau cậu đây.
Lỗ phun của nó hầu như chìm trong nước.
Ok, đừng làm nó sợ.
Mang cáng đến đây!
Nó có vài vết thương nhỏ, mắt chảy dịch nhầy...
và bị cháy nắng nghiêm trọng.
Đây là vấn đề thường thấy ở các chú cá heo mắc cạn...
vì da chúng không thích ứng được với việc phơi nhiễm lâu dưới ánh nắng.
Cả đội cho là có thể do nhiễm trùng phổi, dẫn đến nó bị mất phương hướng...
khiến nó tiến vào bờ.
Cô cá heo được đặt nick theo tên cô bé đã phát hiện ra nó- Mandy.
92. Rất, rất cao.
Các nhà khoa học vẫn chưa biết liệu cá heo có thể hiện các cảm xúc...
giống như chúng ta: sợ hãi, vui vẻ, buồn bã.
Nhưng não của chúng phức tạp như não chúng ta...
và với chúng ta, Mandy có vẻ sợ hãi.
Nên như thường lệ, phải đối xử với nó nhẹ nhàng như với con người.
Chúng tôi quyết định đưa nó lên cáng rồi chuyển qua phương tiện cứu hộ...
Hít thở đi!
Thật không dễ dàng gì, vì đất ở đây có bùn cát.
- Phoebe, không sao chứ? - Đi cẩn thận nhé.
Mandy dài tầm 2,6 mét và nặng gần 157 kg.
Hít thở đi.
- Cẩn thận đó. - Cảm ơn, Kyle.
Khi đưa nó về CMA, chúng tôi ngay lập tức cho nó...
các dung dịch kháng sinh để chữa nhiễm trùng đường hô hấp...
cũng như đắp mỡ bôi trị bỏng.
Kể từ đó, nó dần dần khoẻ lại...
và đang trên đà hồi phục hoàn toàn.
Được rồi, lần sau ta sẽ tìm hiểu kĩ hơn về các vụ mắc cạn.
Tôi muốn cảm ơn các bạn đã tình nguyện.
Nhờ các bạn mà thuỷ cung này vẫn hoạt động.
Các bạn và cả mấy xe tải đầy mẻ cá.
Thứ tư gặp lại nhé!
Chào bạn...
Xin lỗi, bọn tớ chỉ muốn nói cảm ơn.
Bọn tớ tình nguyện vì đã nghe chuyện của cậu và Winter.
Susie chỉ toàn nói về lũ cá heo. Cô ấy rất muốn được như cậu.
- Đâu có! - Sawyer! 10 phút nữa bắt đầu.
Vâng. Tớ phải đi đây.
Chào, tôi là Hazel Haskett, chào mừng đến Thuỷ cung Clearwater.
15 năm trước, bố mẹ tôi mua 1 dự án trạm xử lí nước thải cũ...
và biến nó thành bệnh viện cho các con thú bị bệnh và thương tật.
Mục tiêu của họ là cố gắng giải cứu, phục hồi và phóng thích chúng.
Hiện tại Thuỷ cung Clearwater là mái nhà cho các loài rùa, rái cá, cá mập và cá heo...
kể cả Winter, chú cá heo nổi tiếng với chiếc đuôi nhân tạo.
Nếu các bạn thích làm tình nguyện viên ở CMA...
hãy liên hệ với chúng tôi ở phòng Dịch vụ Khách hàng.
Chúc các bạn vui vẻ ở Thuỷ cung Clearwater.
Này, cái quái gì...?
- Ô. - Bé gấu của con!
Rufus, đừng!
Xin lỗi cưng. Con không sao chứ?
Thưa cô, tôi rất xin lỗi.
Nếu không quản nổi con bồ nông đó thì đừng giữ nó lại đây chứ.
Thật ra nó không phải của chúng tôi.
Vậy con bồ nông đó của ai?
À, nó không thuộc về ai cả.
Không sao chứ?
Cô sẽ đền bù cho cháu.
Cô đưa cháu tới quầy lưu niệm nhé? Cháu cứ lựa món gì đó.
Bất cứ thứ gì.
Được chứ, con yêu?
Chào quý khách! Chào mừng đến Thuỷ cung Clearwater!
Hôm nay quý vị khoẻ không ạ?
Cảm ơn các bạn đã đến đây tham quan hôm nay.
Hôm nay chúng ta có 1 vị khách đặc biệt.
Hãy nồng nhiệt chào đón nhà vô địch lướt sóng, Bethany Hamilton!
Cảm ơn, Hazel. Tôi rất vui được đến đây.
Còn mọi người thì sao? Hào hứng chứ ạ?
Nhất là được ở đây cùng Winter, chú cá heo đã...
truyền rất nhiều cảm hứng cho tôi, và chắc là với các bạn cũng thế.
Nó tuyệt quá phải không ạ?
Cảm ơn nhiều!
Winter thường tập 3 lần /ngày với chiếc đuôi giả...
và như các bạn thấy, cô bé rất thích nó.
Có chiếc đuôi, nó sẽ bơi bình thường và còn...
hỗ trợ phục hồi thương tổn xương sống...
để có thể sống khoẻ mạnh, vui vẻ.
Chị thấy nó chứ?
Hãy chìa cái đuôi ra để nó thấy.
Không sao chứ?
Thôi đi nào!
Có vẻ hôm nay Winter rất nghịch ngợm đấy.
Trẻ con quá đi.
- Chắc tại chị. - Không, nó thích người lắm.
Chỉ là nó đang hơi kì quặc thôi.
Nó từ chối rồi.
Chị mở cổng cho Panama đi? Chắc nó bị sao nhãng rồi.
Đó là Panama. Nó được cứu 12 năm trước, do không thể bắt cá.
Chúng tôi biết vì sao lại thế.
Đó là do nó bị điếc, nên không thể định vị bằng tiếng vang.
Nó cũng đã khá già rồi. Có lẽ đã trên 40.
Đúng là già thật rồi nhỉ.
Nhưng nó và Winter là bạn thân nhất.
Nó kia rồi!
- Chào bác sĩ. - Chào.
Anh khoẻ không? Thật mừng là anh đã đến tận đây.
Tôi rất vui lòng mà.
Giỏi lắm, Winter. Giỏi lắm.
- Chị sẵn sàng chưa? - Rồi.
- Hai người họ thật đáng nể. - Đúng thế.
Sẵn sàng chưa?
Đi nào.
Giỏi lắm!
Chúng tôi yêu cô, Bethany!
Phoebe.
Cảm ơn nhé.
Này.
Cậu khoẻ không?
Muốn miếng nệm à?
Của cậu đây.
Được rồi.
Không thích nệm à?
Được rồi.
Tớ phải đi đây, nhé?
Mai gặp lại.
Này! Winter! Cậu làm gì vậy?
Nó sao thế nhỉ?
Em không biết. Nó xử sự rất lạ.
Panama cũng thế. Nó không chịu ăn xô cá lúc 2 hay 5 giờ chiều.
Báo với Clay chưa?
Rồi. Anh ấy đã xem qua nó.
Mai anh ấy sẽ làm vài xét nghiệm.
Chào mẹ.
Chào con.
Mẹ muốn giới thiệu với con một người.
Đây là giáo sư Miguel Arroyo.
Chào. Rất vui được gặp cháu.
Lại đây ngồi đi.
Sawyer, hôm nay chú đã xem cháu với Winter...
và mọi thứ Kyle kể với chú có lẽ đúng cả. Cháu hiểu rõ loài cá heo.
Bác sĩ Arroyo là cố vấn của bố ở đại học Boston.
Chú ấy đã giúp bố vào trường y.
Vào đề luôn nhé. Trường bọn chú có chương trình rất đặc biệt...
cho sinh viên ngành sinh học biển. Gọi là khoá học Đại dương.
12 tuần trên thuyền buồm. Hoàn toàn học hành ngay trên biển.
Học kì này trọng tâm là các loài động vật biển có vú.
Các sinh viên sẽ được hướng dẫn thực hành...
bởi những nhà khoa học hàng đầu cả nước.
Dong buồm trên tàu lớn, dạo quanh vùng biển Caribe...
chiêm ngưỡng loài cá heo hoang dã ở những vùng biển đẹp nhất Trái đất.
Mỗi năm, bọn chú mời 1 học sinh trung học tài năng tham gia...
và năm nay bọn chú sẽ mời cháu.
Quả là 1 thử thách.
Khoa học rất khắc nghiệt, nhưng cháu sẽ vượt qua được.
Chú hứa đó sẽ là 1 trải nghiệm để đời đấy.
Lại là học bổng toàn phần. Miễn phí hết.
Sao...?
Học phí bao trọn gói. Mẹ chỉ phải nói chuyện với cố vấn hướng dẫn...
và đến mùa thu, nếu đồng ý, con sẽ bay với Kyle tới Boston...
Bọn chú sẽ lo phần còn lại.
Nói thật, công việc của cháu với Winter rất nổi tiếng trong ngành bọn chú.
Thật vinh hạnh nếu cháu làm học viên chỗ bọn chú.
Thuỷ cung sắp đóng cửa.
Xin mời ra khỏi đây. Chúng tôi xin lỗi.
Hôm nay Thuỷ cung phải đóng cửa.
Chúng tôi rất xin lỗi vì bất tiện này.
Tôi xin lỗi, có việc khẩn cấp. Tôi chỉ có thể nói thế.
- Rebecca! Sao vậy? - Em nói chuyện với Clay đi.
Xin lỗi vì bất tiện này.
Cảm ơn quý khách đã thông cảm. Xin lỗi.
Panama!
Có chuyện gì vậy?
Bọn chú không biết.
Nó trút hơi thở cuối cùng rồi chìm xuống đáy.
Kat đã ở đó, nhưng đành bất lực.
Winter!
Winter vẫn ổn.
Bọn chú đã tách chúng ra.
Bọn chú đã định để Panama 1 mình để làm xét nghiệm.
Chỉ là do nó đã quá già.
Có thể xảy ra bất cứ chuyện gì.
Vâng.
- Chào cậu. - Chào.
Cậu vào đi, à, lên đi.
Cảm ơn.
Cậu sao rồi?
Buồn cười thật. Tớ không bao giờ lên đây nữa.
Hồi xưa tớ cứ ở trên này suốt.
Sao những chuyện như vậy lại xảy ra?
Phải chi tớ biết được.
Tớ rất yêu Panama.
Tớ sẽ nhớ nó nhiều lắm.
Nó rất ngoan đấy. Lại dịu dàng.
Ừ.
Nếu có thể quay ngược lại bất kì thời điểm nào tuỳ ý..
và biến mọi việc lại y như cũ...
thì cậu có làm không?
Có thể. Nhưng...
Tớ không biết chắc nữa.
Ừ.
Lại đây, Winter.
No comments yet. Be the first to leave one.