200 ensimmäistä riviä.
VOL.I
Dịch: Altair
Này cô.
Cô vừa bị tai nạn.
Cô cần xe cấp cứu đấy.
Để tôi gọi cho. Tôi quay lại ngay.
- Nằm yên đây nhé. - Không.
Không.
Không gì cơ?
Tôi không cần xe cấp cứu.
Rõ ràng là cô cần mà.
Tôi sẽ gọi.
Nếu vậy thì tôi sẽ đứng dậy và bỏ đi
trước khi ông trở lại.
Đau lắm đấy.
Tôi có thể đứng lên nổi, không thành vấn đề.
Vậy chắc cô cũng không muốn gọi cảnh sát nhỉ.
Chính xác.
Thế cô có muốn gì không?
Tôi muốn một tách trà pha chút sữa.
À...
Cô phải đi theo tôi.
Tôi không pha trà ở ngoài đường.
Cô bước đi được không?
Ừ.
Tôi cũng đã mua bánh đây.
Áo pajama đây.
Cảm ơn.
Tôi dọn giường cho cô rồi.
Tấm ra sạch bong.
- Xin lỗi. - Không sao.
Kìa.
- Để tôi giặt đồ cho cô. - Không phải áo khoác của tôi.
Mùi kinh khiếp.
Đó là áo khoác của tôi.
Mùi không tự mất đi đâu.
Đó là áo khoác của cô.
- Cô uống đường không? - Không, cảm ơn.
Của cô đây.
Cảm ơn.
Vậy là đã có chuyện gì?
Cô bị cướp à?
Là lỗi của tôi.
Tôi là một con người tồi tệ.
Tôi chưa từng gặp một con người tồi tệ.
Thì bây giờ ông đã gặp rồi.
Cô muốn nói chuyện về nó không?
Ông không hiểu đâu.
Cứ nói xem.
Nhưng tôi không biết bắt đầu từ đâu.
Sao ở kia lại có treo cái lưỡi câu buồn cười thế?
Đó là một con côn trùng.
Tôi từng dùng nó câu được một con cá to,
vừa đủ lạ kỳ.
Câu cá côn trùng
là buộc lông vũ và những món khác vào móc câu
sao cho nó giống với thức ăn của cá.
Bởi vì côn trùng rất nhẹ,
nên cô phải có dây câu nặng.
Nó sẽ tạo ra vận tốc khi quăng câu.
- Ông đi câu cá nhiều không? - Cũng có...
Nhưng tôi không có số sát cá.
Dân địa phương giỏi hơn tôi nhiều.
Hồi thời trẻ, tôi...
Tôi có một cuốn sách mà tôi tôn thờ.
Một cuốn sách cũ của Izaak Walton
tên là "Tay câu hoàn hảo."
Với tôi nó như một cuốn Kinh Thánh về tự nhiên, lãng mạn.
Có lẽ tôi đã biết nên bắt đầu từ đâu.
Nhưng nếu để cho ông hiểu,
tôi phải kể cả câu chuyện,
sẽ dài lắm.
Dài thì tốt.
Và tôi e là không hợp đạo đức.
CHƯƠNG I Tay Câu Hoàn Hảo.
Bắt đầu thì,
Tôi khám phá âm hộ của tôi lúc hai tuổi.
"Âm hộ" là một từ rất mạnh.
Hay gọi nó là "Hộp Pandora" đi.
Không, không, không. "Âm hộ" tốt hơn.
Thế là tôi là một kẻ cuồng dâm.
Khoan. Làm gì có ai là kẻ cuồng dâm
khi chỉ mới hai tuổi.
Kể cả một vị Chúa nghiêm khắc nhất
cũng chỉ xem đó là hành vi bình thường của trẻ em thôi.
Các bào thai thì sao?
Các bào thai hay sờ bộ phận sinh dục của chúng.
Một bào thai làm sao có tội lỗi được?
Tại sao không?
Tôi chưa từng thấy trong bất kỳ tôn giáo nào.
Trừ khi đó là tội nguyên thủy.
Tổ tông.
Hoặc là một tôn giáo chưa tồn tại.
Theo một vị Chúa chưa lộ diện.
Nhưng cô có thể tưởng tượng bất kỳ thứ gì mà.
Lúc tuổi nhỏ ấy, tôi đã tự động có hứng.
Ví dụ như động năng, luôn làm tôi hứng thú.
Tôi có một cô bạn, tạm gọi là B.
Cô ta luôn có những ý tưởng.
Chơi ếch là một ý tưởng kinh điển của cô ấy.
Joe, con có sao không?
Đợi một lát ạ!
Con xong chưa?
Trời ơi, để chúng yên đi.
Tôi rất yêu cha tôi.
Cha tôi là bác sĩ.
Mẹ tôi tên Katherine.
Cha tôi gọi mẹ là Kay.
Có lẽ ông sẽ gọi mẹ tôi là một con đĩ lạnh lùng.
Mẹ tôi hay quay lưng lại lúc chơi Solitaire.
Tôi ghét Solitaire.
Khi tôi học thể dục, tôi leo dây
và treo mình ở đó suốt, sợi dây thì giữa hai chân.
Chúng tôi gọi đó là 'cảm giác'.
Tôi nhớ rất rõ từ này, 'cảm giác'.
Có lẽ sự khác biệt duy nhất giữa tôi và những người khác
là tôi luôn yêu cầu nhiều hơn với một buổi hoàng hôn.
Màu sắc phải bắt mắt hơn khi mặt trời hôn đường chân trời.
Có lẽ đó là tội lỗi duy nhất của tôi.
Sao cô cứ cho rằng trẻ con đầy tội lỗi?
Không phải trẻ em nào hết.
Là tôi.
Tôi không thấy tội lỗi đâu cả,
mà có khi vì tôi không có sùng đạo.
Vì ông chưa biết hết chuyện thôi.
Mà tôi cũng không có sùng đạo.
Thế tại sao cô lại đem khía cạnh tàn nhẫn nhất
của tôn giáo là tội lỗi
để áp dụng ra ngoài tôn giáo?
Tôi không hiểu sự hận thù bản thân này.
Thì tôi nói mà...
- Ông không hiểu đâu. - Không, tôi...
Xin lỗi, tôi sẽ im.
Cô kể tiếp đi.
Thần kinh thẹn.
Thần kinh mu âm vật.
Khi cây tần bì sinh ra,
nó làm tất thảy những cây cối khác trong rừng phải ghen tị.
Nó là loài cây xinh đẹp nhất.
Không thể chê vào đâu được.
Nó là Cây thế giới trong thần thoại người Norse.
Odin...
treo trên cây tần bì, Yggdrasil, trong chín ngày,
để có tri thức.
Cây tần bì có gỗ chắc nhất.
Rồi đông đến...
Khi cây tần bì rụng hết lá,
Các cây khác nhìn nụ đen của nó
và cười.
"Ô kìa...
Cây tần bì mọc ngón tay trong đống tro kìa."
Thấy chưa?
Mùa đông thấy nụ đen
là biết cây tần bì.
Đây...
đây là lá cây chanh.
- Nhớ không? - Con quên cây chanh rồi.
Cha đã nói bao nhiêu lần rồi.
Cha tôi thích kể về cây
và lá của chúng.
Cha tôi xem nó là một phần của nền giáo dục tốt.
Cha đặc biệt yêu thích những câu chuyện giáo dục trẻ em ông ấy kể
để giúp tôi nhớ những gì tôi đã học.
Tôi biết ông rất thích kể những câu chuyện ấy,
nên có lúc tôi giả bộ quên.
Ban đầu, lá cây chanh hình tròn.
Một con cáo đến làm ổ dưới gốc cây
và sinh ra bốn con cáo con.
Ngày nọ, mẹ cáo đi tìm thức ăn cho đàn con.
Trong rừng có người đi săn và mẹ cáo bị bắn.
Mẹ cáo bị thương lết về ổ
nơi nó và bốn cáo con chết.
Cây chanh buồn lắm.
Và từ đó,
cây chanh quyết định
lá sẽ có hình trái tim.
Phải rồi. Hình trái tim.
Tôi có làm ông chán không?
Không, mà tôi đang mong chờ
làm sao cô đan kết chuyện câu cá vào chuyện của cô được.
Cô có thể bắt đầu bằng con côn trùng trên tường kia.
Người ta gọi nó là con nhộng (nymph). Một nút thắt tinh tế
với chuyện của cô về một cô gái cuồng dâm (nymphomania).
Nhộng là...
giai đoạn đầu trong cuộc đời của loài côn trùng.
Là một cô gái trẻ,
mất trinh với tôi là chuyện bắt buộc,
Ồ.
Tôi biết anh chàng J này,
anh ấy có một cái xe môtô..
Nên trong mắt tôi, anh ấy khá phức tạp.
Lúc ấy tôi 15, và có lẽ
cái yêu cầu lãng mạn nữ tính của tôi
hơi cao.
Nhưng anh ấy có một bàn tay mạnh mẽ.
Tôi thích bàn tay của anh.
Chào.
- Chào. - Chào.
Nếu em muốn anh phá trinh em, thì có sao không?
Không sao.
No comments yet. Be the first to leave one.