200 ensimmäistä riviä.
Bạn ấy sẽ trở lại.
Chắc chắn là vậy.
Nhưng bạn ấy sẽ không ở lại lâu đâu, nên chúng ta phải sẵn sàng.
Nghe đi.
Các cậu có nghe thấy không?
Ở trên kia.
Bạn ấy muốn gửi cho ta một thông điệp đấy.
Cậu sẽ đi với tớ chứ, Scarlet?
Nhưng ta phải im lặng, không là sẽ làm bạn ấy sợ đấy.
Tôi thề là nhiều người đã hỏi tôi chuyện đó rồi.
- Đùa tôi đấy à? Điên thế chứ. - Ý tôi là...
Tôi rất mê những nhân vật này. Họ có một nét gì đó...
Cô biết không, Samantha, cảm hứng đến từ những nơi kỳ lạ nhất mà.
Đôi khi là từ một bài thơ của Chaucer.
Có lúc lại từ truyện của Dr. Seuss.
- Thật đấy. - Không đâu.
Những trang minh họa này rõ ràng tốn rất nhiều công sức.
Là tôi thì sẽ chẳng bao giờ vẽ được thế này.
Chỉ là tôi không có trí tưởng tượng bay bổng, chắc vậy.
Nói thật là tôi còn chẳng nhớ mình đã vẽ được nửa số tranh này.
- Chắc lúc đó tôi phê thuốc. - Điên thật.
- Cô biết không, tôi thấy bức này vẫn đẹp. - Vẫn đẹp mà. Rất đỉnh.
Bạn ấy đi đâu rồi? Bạn ấy đi đâu rồi, Scarlet?
Jen?
- Chắc con bé không sao đâu. Thường thì... - Con bé sẽ khóc toáng lên.
Ừ. Nếu có gì không ổn, con bé sẽ la lên ngay.
Thật lòng mà nói, nó vô cùng kinh khủng.
Hợp đồng toàn điều khoản vô lý,
và mới lúc nãy thôi, bọn tôi vẫn còn ở văn phòng.
Không, tôi biết chứ.
Xin lỗi, chờ tôi chút. Cứ...
Jeff, sao hóa đơn tiền điện lại ghi là 〝thông báo cuối cùng〞 thế?
Em tưởng anh thanh toán rồi chứ.
Tôi sẽ để phòng Pháp lý lo liệu. Ừ, tôi vừa mới về nhà.
- Mẹ ơi! - Jenny?
Chúa ơi.
Đáng lẽ nó phải chuẩn bị đi ngủ rồi. Nó làm cái quái gì trên gác mái vậy?
Nó thích ở trên đó. Em có muốn ăn...
Liên quan gì. Em sẽ cố cầm máu trên đầu cho nó.
- Tôi sẽ lấy... - Em làm ướt khăn đi, anh sẽ...
- Đây. - Em có muốn... Để anh...
- Hộp sơ cứu đây. - Cảm ơn, Samantha.
- Con chịu đau nhé. - Để em lo.
- Maggie, tôi xin lỗi. Tại tôi cả. - Ừ, đúng đấy.
Jeff đáng ra phải đang làm việc,
nhưng tôi thuê cô để trông Jenny, nên là...
Mọi người làm ơn bình tĩnh nào. Cảm ơn.
Sao không có băng cá nhân vậy?
Chính xác thì anh đã làm gì cả ngày hả?
- Đừng thế nữa mà, Maggie. - Không. Em muốn nghe
vì em biết lẽ ra anh phải làm việc, nhưng em không thấy anh làm gì cả.
- Tuyệt. - Hết vẽ vời rồi à?
Anh làm gì ấy hả?
- Anh dành thời gian cho con gái mình. - Vậy à?
Đêm nào nó cũng thức khuya với hy vọng hão huyền
rằng tuần này sẽ có ngày mẹ nó về nhà trước 10:00 tối
và nói chuyện với nó.
Anh nghĩ em không thấy khổ sở khi phải bắt đầu làm việc cho bố à?
Em rất muốn ở nhà với anh và con và sáng tác truyện, nhưng đâu có được.
Ngày nào em cũng phải hy sinh điều đó cả. Nhưng anh biết sao không?
Không sao hết. Em chấp nhận rồi.
Anh chẳng có gì đặc biệt cả, hiểu chứ?
Anh chỉ thất nghiệp thôi.
Chắc là tôi... Tôi về nhà đây.
Hẹn mai gặp lại anh chị, trừ phi anh chị cần tôi ở lại.
Không cần đâu. Giờ mình đi bệnh viện nhé? Đi nào.
Maggie.
Con suýt quên ba lô này.
Anh khỏi đi đi.
Em nói gì vậy? Ta sẽ đưa con đến bệnh viện mà.
Em sẽ đưa con bé đi, Jeff ạ.
- Ý em là sao? - Tạm biệt, Jeff.
Đơn ly hôn được nộp mà không có tranh chấp từ cả hai bên.
Maggie, mọi tài sản tài chính đều do cô đứng tên.
Cô không yêu cầu tiền cấp dưỡng hay trợ cấp nuôi con,
nhưng cô muốn được toàn quyền nuôi con.
Theo cô thì sao lại phải như thế?
Vì cậu ta làm người lớn còn chẳng xong.
Hãy giữ hòa khí nào. Ta ở đây vì cùng một lý do mà.
Ta đều muốn tốt cho cô bé.
Điều tốt nhất là dù xét trên phương diện nào,
thì cũng là đưa con bé đi càng xa cậu ta càng tốt.
Chẳng phải ông nên phản đối hay gì đó à?
Đây không phải tòa án, anh Vahn ạ. Chỉ là hai bên nói chuyện với nhau thôi.
Vậy thì tôi muốn nói là thật bất công
khi cô ấy có bố thay mặt đàm phán kiểu ghê gớm vậy.
Còn tôi thì thấy thật bất công
khi cứ phải lo là cháu tôi
sẽ bị đập vỡ đầu mỗi khi mẹ nó đi làm.
Chị Vahn tin rằng
chồng cũ của mình đang khiến cho con họ gặp nguy hiểm
về thể chất.
Bất cẩn gây nguy hiểm, đơn giản vậy thôi.
Đó chỉ là tai nạn.
Tôi không hề gây nguy hiểm cho thể chất của con. Thôi mà.
Maggie nói là anh chưa có việc làm
từ hồi làm ở buổi diễn múa rối gần ba năm trước.
Đâu chỉ là một buổi diễn. Mối đó lớn lắm.
Hồi đó mới thế thôi. Cậu đang "ăn mày dĩ vãng" đấy, Jeffrey ạ.
Suốt hai năm nay rồi.
Đó là bộ truyện tranh khá thành công.
Do cậu ta sáng tác cùng con gái tôi khi sống trong nhà con bé.
Và chúng tôi định chuyển thể nó thành phim.
- Rồi ra một loạt đồ chơi đi kèm. - Phải, và cậu ta làm hỏng việc vì...
Vì họ muốn đưa thế giới của bọn tôi lên máy tính và biến nó thành kỹ xảo,
mà tôi lại phản đối, nên mới có bất đồng về mặt sáng tạo.
Đến tiền thế chấp của mình cậu ta còn không trả nổi,
chứ đừng nói đến chuyện có nhà cửa tử tế để nuôi con.
Sao em lại làm thế? Sao em lại muốn hủy hoại đời anh?
Em không có hủy hoại đời anh.
Jeff à, em...
Khốn thật.
Em biết anh rất thương Jenny. Việc này không liên quan đến chuyện đó.
Chỉ là thực tế thôi.
Em đủ khả năng chăm sóc con bé. Còn anh thì không. Có vậy thôi.
Cái gì đây?
〝Kim bài miễn tử〞 của cậu đấy.
Anh có thể dùng nó để làm lại cuộc đời. Anh muốn vậy mà.
Anh có muốn thế đâu.
Thật là một ngày điên rồ.
- Điên rồ gì cơ? - Đúng nhỉ.
Thỏa thuận như vậy là rất hời đấy.
Tôi hiểu chứ, nhưng tôi có bao nhiêu khả năng...
Thế họ mô tả anh vậy có bất công không?
Tôi... không làm được công việc bàn giấy.
- Tôi thử rồi, chỉ là... - Vậy chắc thế này là tốt nhất rồi.
- Bố ơi! - Con đang làm gì thế, quỷ nhỏ?
Lại đây nào.
Con ở nhà to với ông ngoại và đám ngốc ở Westchester
có vui không nào?
Chẳng thấy sân chơi đâu cả, có mỗi sân golf thôi.
Ai mà thèm golf khi có các con rối rồi, con nhỉ?
- Chuyện này sẽ sớm kết thúc chứ ạ? - Đi nào, con yêu.
Ừ, tất nhiên rồi. Chuyện nhỏ ấy mà.
Con xuống nhé.
Đi nào.
- Cuối tuần này ở với bố nhé? - Mai anh có lịch gặp con đấy.
Mai là thứ Tư.
Thế là sớm hơn cuối tuần những hai ngày, tuyệt quá còn gì.
Này em, nghe này, ta hãy về nhà mình nấu bữa tối,
rồi tự tìm cách giải quyết vụ quyền nuôi con đi.
Đó đâu phải nhà mình.
Là nhà của em mà anh đang ở nhờ thôi.
Bố phải quay ở góc này
để con thấy được người mẹ xinh đẹp của con
cùng người bố kém xinh hơn chút
và em bé đang ngủ say này.
Bé ngủ từ...
- Ngủ suốt mấy tiếng rồi. - Ngủ suốt mấy tiếng.
- Liên tù tì luôn. - Ừ.
Tuyệt thật đấy.
Ừ. Em bé ngoan quá.
Làm sao đây?
Coi kìa.
Vậy thì mình sẽ làm một thí nghiệm xã hội.
Jenny à.
Ta là Chúa đây.
Con hãy quay về nôi đi.
Xem này, con đang... Nó đang về nôi thật kìa.
Ngoan lắm.
Giờ thì bố mẹ đang ở ngoài cửa phòng Jenny.
Cửa mở rồi và gì thế kia?
Con đọc được không? Nó ghi là 〝Grisly Kin〞 đấy.
Bạn ấy ra rồi!
Con lấy được người tung hứng rồi. Giỏi.
Xem giày của bạn ấy kìa.
- Giày đẹp quá nhỉ. - Vâng.
- Bé có thương Scarlet không nào? - Có ạ.
- Bé có thương mẹ không? - Có.
- Ừ. Vậy bé có thương bố không? - Có ạ.
- Thế chứ. - Bé thương bố lắm.
Bé thương mẹ nhiều.
Bé cũng thương Scarlet nữa.
Đây sẽ là cuộc chiến pháp lý dài hơi và tốn kém.
Sô-cô-la nóng cho Công Chúa Sút Mông.
Sẽ khổ cho cả anh và con gái.
Công Chúa Sút Mông.
Công Chúa Sút Mông.
- Xin lỗi. Jen này. Con nói gì nào? - Cháu cảm ơn ạ.
- Nghe này. - Tôi nghe đây.
Cô ấy gần như sẽ được toàn quyền nuôi con,
nhưng nếu anh phản đối, anh có thể sẽ mất tất cả,
kể cả quyền thăm nom con cái đấy.
Hãy ký hợp đồng và chấp nhận thỏa thuận đi.
Vâng, tôi hiểu rồi. Được.
Cần trao đổi thêm thì cứ gọi nhé.
- Con đang vẽ chim này. - Được chứ?
Marion à, Jenny đang vẽ chim. Tôi cúp máy đây.
Bố sẽ vẽ Công Chúa Sút Mông.
Sao bố không vẽ nữa?
Con có biết kiểu khi mình vẽ tranh
mà mình đã hình dung được rồi, bức tranh nhìn sẽ ra sao,
và đôi lúc mình lại vẽ sai, nhưng cũng chẳng sao không?
Ta chỉ cần sửa chỗ sai đó thôi.
Rồi có những lúc, ta mắc lỗi sai nhiều quá.
Để rồi khi nhìn lại, thì bức tranh đã hỏng hết. Và...
Ta nhận ra là mình chỉ lãng phí mực vẽ.
- Jeff Vahn. - Ơi.
Quỷ thần ơi. Xin lỗi nhé.
- Connor đây, bạn hồi đại học ấy. - Ôi trời.
No comments yet. Be the first to leave one.