Still Up

Still Up

Lataa Vietnamese -tekstitys

Kausi 1

Julkaisutiedot

Still Up S01E03 WEB x264-TORRENTGALAXY
Still Up S01E03 720p ATVP WEB-DL DDP5 1 Atmos H 264-CMRG
Still Up S01E03 1080p WEB H264-NHTFS
Kommentaari sash35

Tunnisteet

web
x264
Web-DL
web-dl
WEB-DL
720p
720
1080
Julkaistu: 2023-09-23
Lataukset: 9
Kuulovammaisille: No

Vietnamese tekstityksen esikatselu

200 ensimmäistä riviä.

NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ

08:45 TỐI

Thú vị thật.

Tôi chọn cái cằm.

Anh có thể sống mà không có cằm?

Dễ dàng luôn.

Nhưng cái gì sẽ ngăn răng của anh rơi ra khỏi đáy mặt anh?

Tin tôi đi. Tôi sẽ lo liệu được.

Dù sao, cuộc sống sẽ tốt hơn là cô "không có đầu gối".

Chỉ hai cái chân cứng ngắc. Nực cười.

Chẳng hạn, làm sao để lái xe nâng?

Việc đó tôi chả lo.

Break-dance. Cô không thể nhảy break-dance.

Một lần nữa, đó không phải điều sẽ ảnh hưởng đến đời tôi.

Tôi có thể dễ dàng sống mà không có đầu gối. Nhất là đầu gối. Tôi ghét chúng.

Đầu gối của cô chả sao cả.

Ý anh là sao...? Chúng to tướng.

Khi tôi mặc quần legging,

hai cái đầu gối trông như hai cái hoa lơ.

Thú vị lắm. Tôi thấy giống cam ngọt hơn.

Cảm ơn.

Veggie.

Tôi có muốn gì ở sân bay không?

- Một thanh Toblerone khổng lồ. Chắc chắn. - Rõ ràng rồi.

Tôi đang mong Veg về nhà.

- Có lẽ sẽ nấu bữa tối cho anh ấy. - Cái gì, cô ư?

Phải. Cảm ơn, Daniel. Tôi biết nấu ăn đấy.

Dù sao, tối nay là tối quan trọng.

Mấy giờ Amy đến?

Ngay sau 9:00.

Sau khi cô ấy xong việc với khách hàng cuối.

Phải. Cô ấy làm nghề gì ấy nhỉ?

- Huấn luyện viên cá nhân. - Huấn luyện viên cá nhân.

Tôi từng hẹn hò với một người như thế. Biết gì không?

Anh ta hay dừng vuốt ve để bật đồng hồ theo dõi sức khỏe.

Nói thật là làm tôi mất hứng.

Thế hả? Khiến tôi nhớ ra.

Mật khẩu của trang hẹn hò là gì ấy nhỉ?

Tôi chỉ muốn kiểm tra tin nhắn để chắc chắn tôi không

kể chuyện bị trùng lặp.

Ừ. Potato123.

Potato... Potato123?

Ừ. Potato123.

- Potato123. Potato123. - Vậy làm thế nào anh

kể với cô ấy về việc anh không thể ra ngoài?

Vâng. Cô sẽ thích đấy.

Tôi không kể.

Danny, cứ nói với cô ấy. Cô ấy sẽ hiểu.

Đó là cuộc hẹn đầu tiên.

Tôi sẽ nói với cô ấy khi mối quan hệ này nghiêm túc hơn.

Như khi chúng tôi cùng nhau vào viện dưỡng lão.

Thôi được. Thế anh sẽ nấu gì?

- Anh muốn để nó ở đâu, Daniel? - Trên bàn bếp. Chào Adam.

Adam sẽ nấu à?

Không, anh ấy lấy vài thứ.

Cầm máy đi cho tôi xem.

- Chào Adam. - Chào Leese.

Cứu hỏa thế nào?

Tốt lắm. Thì, không tốt. Không có cháy là tốt.

Đó là nguyên tắc chính của bọn tôi.

Để tôi giải thích cho cô.

Sáng nay tôi đi hái lượm, để nó thật tươi.

- Danny, anh ấy vừa nói hái lượm? - Tôi nghĩ là vậy.

Trong này có tầm ma. Đang là mùa tầm ma.

Có thời điểm ăn tầm ma thấy ngon á?

Có cả tỏi dại và hạt dẻ.

Anh hỏi gì không?

- Tôi không biết bắt đầu từ đâu. - Được, với tôi,

tôi muốn chiên hết lên với dầu rồi ăn với cơm hoang.

Anh có gạo hoang không?

- Tôi có gạo hoang không á? - Không. Anh không có.

Đừng lo. Tôi có đây. Tôi sẽ quay lại ngay. Đừng đi đâu.

Danny, Adam chưa làm đủ cho anh à?

Anh ấy giặt đồ, mua sắm và giờ anh bắt anh ấy vào rừng hái lượm.

Anh ấy thích giúp đỡ. Tôi không ngăn anh ấy.

Tôi nghĩ anh đang lợi dụng.

Đây. Gạo hoang.

Hay quá. Cảm ơn anh. Adam, nghe này.

Chúng tôi đang nói chuyện.

Nếu anh phải sống thiếu một bộ phận cơ thể nào, thì đó sẽ là gì?

Adam?

Adam?

Adam?

- Adam? - Adam?

Tôi không biết,

nhưng dứt khoát tôi không thể sống mà thiếu cái mũi.

- Tại sao? - Tôi sẽ nhớ nó.

Tôi đã kể về cái lần

chú Brian của tôi làm ngành xây dựng vào thập niên 90?

Chú ấy và người bạn Trevor đang làm

thì tấm kim loại dài gần hai mét phía trên họ bị lỏng,

rơi xuống, suýt trúng chú tôi, nhưng huýt...

Trúng Trevor bạn chú ấy.

Cắt luôn đầu mũi của ông ấy.

Không hiểu sao chú tôi tìm thấy đầu mũi.

Và không chần chừ...

- Không! Đừng ăn nó! - ...chú ấy bỏ nó vào mồm.

Chú ấy bỏ nó vào mồm?

- Anh sẽ làm thế nhỉ? - Không.

- Không. Sao lại làm thế? - Không.

Miệng là nơi tốt nhất để bảo quản nó.

Không. Xin lỗi. Không thể đúng được.

Khoan. Chú anh nuốt mũi của bạn ông ấy?

Không vệ sinh cho lắm. Rồi thế nào?

Họ đưa Trevor và đầu mũi đến gặp bác sĩ phẫu thuật

và khâu nó lại.

Giờ đây chú tôi là cha đỡ đầu của con gái Trev.

Còn về cái mũi của ông ấy, nhìn từ một số góc thì không phát hiện ra.

Nhưng một số góc, thì trông nó hơi giống cái xúc xích bị cắt nham nhở.

Ừ. Thôi, tôi đi đây.

Tôi phải lên gác giúp ông Shamim vào bồn tắm.

Nếu có việc gì, tôi ở bên kia hành lang.

- Chào Adam. Cảm ơn anh. - Tạm biệt, Leese!

Tạm biệt.

Anh chàng đó quá tốt bụng. Không thể tin anh ấy vẫn độc thân.

Cô chẳng bao giờ nói thế về tôi.

Nhưng, Danny, tôi thấy khó hiểu

- vì có người lại đi chơi với anh. - Ừ. Cũng phải.

Tôi đùa đấy.

Cô ấy nên xứng với anh, cô Amy ấy.

Và cô ấy không nên trêu về sự kì quặc của anh.

Như cô vừa trêu á?

Ừ. Nhưng thế lại khác. Vì tôi được phép.

Ừ. Được rồi. Nói thật là tôi hơi chết khiếp.

Nói chuyện với cô ấy,

nhắn tin cho cô ấy từ một khoảng cách ít nhất là

khoảng 35 km, thế đã đủ đáng sợ rồi.

Nhưng, cô ấy đến nhà tôi chơi, chỉ cách ngăn đựng đồ lót của tôi vài mét.

Mong tôi nói điều gì thú vị.

Thật khiếp hãi. Không biết sao người ta làm được.

Tôi cũng không biết nói chuyện gì.

Vì tôi ở trong nhà suốt. Nên tôi không có chuyện gì.

Tôi biết tôi dùng quá nhiều nước thơm cạo râu vì da bắt đầu đỏ,

và bắt đầu cay mũi.

Nghiêm túc nhé, có bao nhiêu phần trăm khả năng Amy sẽ ăn tầm ma?

Tầm ma mà con chó suýt thì tiểu lên?

Đây sẽ là buổi hẹn hò tồi tệ nhất lịch sử.

Không đâu. Sẽ rất tuyệt.

Vả lại, tôi đã từng có buổi hẹn hò tồi tệ nhất lịch sử.

Cô kể đi. Vì nếu hay, tôi sẽ lấy làm chuyện của mình.

Anh ấy chọn địa điểm.

Chúng tôi uống vài chai bia. Chúng tôi nói chuyện thú vị.

Rồi anh ấy gợi ý chúng tôi đi chỗ khác. Tôi bảo...

Ừ. Được.

Đó là khi tôi nhận ra bàn của chúng tôi không chỉ là bàn.

Chuyện gì vậy?

CÙNG NÂNG LI Ở LONDON

Mà nó còn là xe đạp.

Anh ấy đã khiến tôi đạp hơn chục cây số.

Và một tuần sau đó,

tôi cứ đi dạng háng như cao bồi.

Ừ. Khá là tồi tệ.

Nghe này. Tôi đã lo lắng việc này cả tuần.

Tôi đã nghĩ ra vài ý tưởng

có thể giúp cô ấy thoải mái hơn.

Tất nhiên là anh có rồi. Kể tiếp đi. Ta nghe nào.

Được. Ý tưởng đầu tiên.

Tôi tháo hết cánh cửa tủ bếp

để cô ấy biết tôi không giấu vũ khí

hay thiết bị ghi âm?

- Không. - Được rồi. Còn ý tưởng này?

Tôi có nên mặc hai cái quần?

Biết gì không?

Sao không lấy ổ khóa mà khóa phéc mơ tuya vào?

Thế cho cô ấy yên tâm.

Vì... Ý cô là sao? Thật không?

Không! Người đàn ông không có cửa tủ bếp

và mặc hai quần sẽ làm tôi sợ chết khiếp.

Anh biết anh đang cố làm gì không?

- Làm gì? - Anh đang tự phá mình.

Tôi biết anh như thế nào.

Anh có cái kiểu tự hủy

mà anh nghĩ anh nên bất hạnh và sống cô đơn đến cuối đời.

Nghe không giống tôi.

Tôi là hình mẫu của hạnh phúc.

Chà, hình mẫu của hạnh phúc, chỉ trong một đêm,

sao anh không thử vui vẻ?

Tôi ghét thử vui vẻ. Đau bụng lắm.

- Cô ấy đấy. - Ừ. Tôi biết. Tôi nghe thấy rồi.

- Được rồi. - Bình tĩnh.

- Và... Thái quá. - Được rồi.

Không, cứ để đó. Đẹp mà.

Tôi không sao.

- Bình tĩnh. - Tôi bình tĩnh.

Đừng nói "bình tĩnh" vì tôi sẽ mất bình tĩnh.

Đừng hoảng.

Anh ổn mà. Anh làm được.

- Chào. - Chào anh.

Đừng nói giọng đó.

Tôi biết. Im đi.

Chờ đã.

- Hai giây. - Được.

Khá hơn rồi.

Là cô ấy. Cô ấy đến rồi.

- Nên, tôi sẽ... Phải. - Ừ, cô ấy đến rồi.

- Tôi sẽ cập nhật cho cô. - Được.

Anh ổn mà. Anh làm được.

Cứ bình thường, nhé?

Đừng nói vậy.

Xin lỗi, thưa ông. Ông ơi?

More Vietnamese subtitles for Still Up

Kommentit

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left