200 ensimmäistä riviä.
10:41 TỐI
Em vẫn còn tỉnh như sáo. Chắc là do áp lực.
Lỡ em không thể thả lỏng?
Khi muốn thả lỏng, anh tưởng tượng đang tắm bồn.
Em ghét tắm bồn. Cứ nằm đó trong nước bẩn của mình. Giống hà mã.
Thế nên mỗi khi tắm bồn, lúc nào anh cũng tắm vòi lại.
Tào lao.
Vậy tắm lâu gấp đôi rồi.
Sao không tắm vòi thôi?
Vì anh thích tắm bồn trong nước bẩn của mình giống hà mã.
Chả trách buổi sáng em không có nước nóng tắm.
Em giỏi lắm.
Em muốn làm việc này.
- Vậy, chắc là mai gặp em nhé. - Vâng.
- Chúc may mắn. - Cảm ơn anh.
Được rồi.
Anh sẽ nhớ em.
Tất nhiên rồi. Em tuyệt mà.
Đồng thời, kì nước kế tiếp anh trả.
Hợp lý.
- Ngủ ngon, Veg. - Ngủ ngon.
- Xin lỗi. - Coi nào.
Tao không có cả ngày đâu.
Cảm ơn.
- Xin chào. - Chào cô.
- Lisa Osgood. - Vâng.
PHÒNG KHÁM GIẤC NGỦ VITALITY
Cô điền đơn giúp tôi nhé?
Cảm ơn cô.
- Phòng của cô bên này. - Cảm ơn cô.
Tôi lấy gì cho cô uống nhé?
Tôi thèm vang trắng chết được.
- Tôi không nghĩ... - Tôi đùa đấy. Xin lỗi, tôi ổn. Cảm ơn.
Cảm ơn cô.
Được, vâng, chỗ này khá...
NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ
Tôi hỏi này nhé. Khi anh tắm bồn, sau đó anh có tắm vòi không?
Không. Vậy thì lâu gấp đôi rồi. Khùng quá.
Cảm ơn. Tôi nói vậy đó. Tôi cần hỏi lại cho chắc.
Xem phòng nào. Nó ra sao?
Anh tưởng tượng được quan tài của Buzz Lightyear không?
Cô nói gì vậy? Không.
Hỏi hơi lạ nhỉ?
Mà nói thật, anh nên suy nghĩ về việc này.
Hả? Cô đâu biết hiệu quả không.
- Chà. Trông cô đẹp đó. - Cảm ơn anh.
Tuyệt đó. Chính góc đó.
Ý tôi là, tới mức này, cái gì tôi cũng thử.
Hình như Veggie đang bắt đầu lo lắm.
Hôm qua anh ấy thấy tôi đặt đồ chơi của Poppy lên lò.
Cô làm gì?
Đó là ấm đun đồ chơi,
nhưng... tôi không thể cứ mất ngủ, nhỉ?
Cô mong đạt được điều gì? Họ sẽ chữa khỏi cho cô?
Trời, mong là vậy.
Nếu may mắn, họ sẽ làm được gì đó với
chứng chân không nghỉ của tôi.
- Chứng chân gì? - Lạ lắm.
Mỗi khi cố ngủ, chân tôi giống như muốn đứng dậy.
Cô với chân dùng cùng não mà?
Ừ, tôi không chắc điều đó còn đúng nữa, Danny.
Sự thật đó.
Cái gì vậy?
Cái đó là Daisy.
Daisy là ai?
Đó là Daisy.
Nó từ đâu đến vậy?
Thế này, hồi nãy, Adam gõ cửa nhà tôi.
Ổn chứ, anh bạn?
Không biết anh giúp tôi trông Daisy được không?
Ờ, Daisy là ai?
Daisy, hãy gặp Danny.
Tôi đang trông nó trong lúc bà Jackson nằm viện.
Bà ấy lại bị đau thắt ngực. Nhưng tôi vừa bị gọi đi làm.
Cháy nhà máy hoá chất.
Không cần chăm Daisy nhiều.
Dù vậy, nó đang giải quyết vài vấn đề. Anh biết đấy, về mặt tâm lý.
Vấn đề kiểu gì?
À, bác sĩ tâm lý của nó nói là trầm cảm.
- Do mặc cảm tự ti. - Xin lỗi, anh nói nó có bác sĩ tâm lý?
Daisy không thích ồn ào, sáng quá hay ngạc nhiên lớn.
Và nó thật sự không thích bị chỉ trích. Khiến nó tuột dốc tinh thần.
Anh nhiều vấn đề như vậy,
tôi nghĩ cả hai sẽ rất hợp.
Và nếu nó bị căng thẳng, Ngài Bé cưng sẽ làm nó bình tĩnh lại.
Và vì tôi là hàng xóm tuyệt vời, tôi nói...
Không. Chắc chắn không. Cảm ơn.
Thôi được. Vào đây.
- Một con chó nhỏ. - Nhỏ?
Tôi đeo yên cưỡi nó vào thành phố được. Nhìn đi. Nó có cơ kìa.
Tệ nhất là nó không thích ở một mình. Thử đi vệ sinh hả?
Nó xô cửa để vào. Tôi còn tưởng là Đặc nhiệm SAS.
Thì có thể nó muốn đi vệ sinh.
Nè, nó không để tôi yên.
- Mày muốn gì ở tao? - Nó thích anh, Danny.
Anh nên mừng mới phải.
Có giống cái thích anh. Đâu hay xảy ra.
- Ác thế. - Xin lỗi.
Nhân nói về chủ đề đó, tôi đang định liên lạc Amy.
Cô nghĩ phải chờ bao lâu để nhắn tin một cô gái
- nếu cô mới làm đứt ngón tay người đó? - Chắc khoảng năm trăm năm.
Thật à?
Tiếc thật.
- Cô ấy tuyệt mà. Tôi thích cô ấy. - Ừ.
Cô ấy rất vui tính.
Rất vui tính. Rất, rất vui.
- Tôi có nhớ. - Rất hài.
Giờ tôi không nói tiếp được
vì phải cố đi ngủ, được chứ?
Ừ, tôi cũng phải làm đây.
Vậy à? Anh làm gì?
Tôi phải chuẩn bị phỏng vấn.
- Với ai? - Tạp chí Rolling Stone .
Không. Thôi đi. Trời ơi. Danny, tuyệt quá.
Sao anh không nói gì?
Sợ nói trước bước không qua.
Chỉ phỏng vấn nên tôi không muốn tưởng bở.
Chỉ phỏng vấn? Không, tuyệt mà. Tin tôi đi. Anh sẽ đậu.
Không. Cô làm rồi. Cô nói ra rồi.
- Cô nói trước rồi. - Cái... Không.
Làm tốt lắm.
Cô đi đâu rồi?
Lisa, tôi là bác sĩ Stafford. Cô đã gặp Kat rồi.
Chào bà.
Thế này, tôi sẽ giải thích một chút về những gì sẽ xảy ra.
- Chúng tôi sẽ theo dõi cô bằng... - Nam châm đa ký giấc ngủ?
Tôi thấy cô có tìm hiểu.
Chúng giúp chúng tôi đánh giá và nghiên cứu nhận thức hành vi
và kiểu ngủ của cô. Chúng tôi dùng kết quả để...
Giúp lập phương pháp trị chứng rối loạn
giấc ngủ và thói quen buổi tối của tôi.
Có vẻ chúng ta có chuyên gia ở đây, Kat.
Sẽ không bực mình chút nào.
Tôi chỉ cần cô bấm "đồng ý".
Xin lỗi. Tôi mất trang đó rồi.
- Xin lỗi. - Đừng lo.
Để tôi cố tìm...
Tôi thích giày của bà.
Cảm ơn cô. Kat đây nghĩ nó hơi hầm hố.
Tôi không có ý nói ra như vậy.
Phải rồi. Trong lúc chờ Kat.
Cô có mang theo chất kích thích, như đồ uống có caffeine,
hay máy móc, thiết bị gì không? Máy tính, máy tính bảng, điện thoại?
- Tốt. - Không.
Giờ, cô đi vệ sinh chưa?
Vâng, tôi đi rồi nhưng không có gì chảy ra cả.
Có ảnh hưởng đến chẩn đoán của tôi không?
Không có vấn đề gì. Nếu ban đêm muốn đi, cô cứ đi.
Chỉ cần nhớ tắt mic. Đó là cái nút nhỏ ngay kia.
- Thấy rồi. - Tin hệ trọng. Phải báo cho thiên hạ.
Cô bấm ở đây.
Vậy, 11:30 tối rồi. Đèn sẽ tắt sớm.
Cô cố ngủ đi nhé.
- Ngủ ngon. - Ngủ ngon.
- Tôi thích đôi giày mà. - Muộn rồi, Kat.
BOWIE & PRINCE - SIÊU BAN NHẠC 3D
Sao mày làm đời tao khó khăn vậy? Là mèo thôi mà. Này.
Lên đây. Lên đây. Lên đi.
Ở yên đó. Xem tao đi.
Để tao... Sau đó tao có thể...
Này. Nghe đây. Ở yên. Ở đó. Tao sẽ lấy Ngài Bé cưng.
Daisy, cái gì đây? Xem tao...
Cái quái gì...
Không, không. Không, mày làm gì rồi?
Trời ơi. Mày làm gì rồi? Cái đồ kh... Đồ mông to... đít bự lông lá.
Daisy, lại đây. Tao xin lỗi. Tao rút lại. Tao không nói "đít".
Alô?
Nó phá mất hết rồi.
Cái gì?
Bài chuẩn bị để bốn tiếng nữa phỏng vấn. Giờ LA.
- Trời ơi. Tệ thật. - Ừ.
Vô cùng tệ. Mất hết rồi. Bài chuẩn bị, mất. Ý tưởng, mất.
Mất hết rồi. Mấy trang kín chữ về Bowie và Prince ,
Siêu ban nhạc 3D . Tôi có Cremated To Creedence ,
The Ultimate Send-Off. Mất hết. Nó xoá hết rồi.
Và nó xoá theo kiểu không phục hồi lại được.
Làm sao có thể?
Hay nó là thiên tài xấu xa?
- Khoan, mình đang nói về con chó hả? - Ừ, và giờ nó giả ngơ.
Đổi laptop qua tiếng Tây Ban Nha.
- Hả? - Ừ.
Tôi tra "khắc phục sự cố" tiếng Tây Ban Nha,
nhưng giờ phải dùng ngôn ngữ đó
để khắc phục sự cố sai ngôn ngữ. Hơi quá rồi.
Tôi sắp phát rồ rồi.
Tôi xin lỗi. Tôi biết đáng lẽ cô phải ngủ,
nhưng cô là người duy nhất để gọi.
Không, không sao. Mọi thứ ổn cả.
Nghe này, anh hãy thở đi, được chứ? Anh có đang thở không?
Đáng tiếc là có.
Được rồi, chờ tôi hai giây.
Chào. Xin lỗi, tôi thật sự cần đi vệ sinh.
Đó có... Tôi đi được không?
Cửa không khoá, cô Osgood.
Tốt.
Anh sao rồi? Anh ổn chứ?
À, vâng. Chưa từng tốt hơn.
Tốt. Tôi chỉ phải đi tìm nhà vệ sinh.
Ừ.
NHÀ VỆ SINH - THANG MÁY - CẦU THANG
No comments yet. Be the first to leave one.