Spy Time

Spy Time (Anacleto: Agente secreto)

Lataa Vietnamese -tekstitys

Julkaisutiedot

Spy Time 2015 720p BRRip x264-MkvCage
Spy Time 2015 480p x264-mSD
Spy Time 2015 BRRip XviD AC3-EVO
Spy Time 2015 BRRip x264-LKRG
Spy Time 2015 BRRip XviD-ETRG
Spy Time 2015 BluRay 1080p 5 1CH x264 Ganool
Spy Time 2015 BluRay 720p x264 Ganool
Spy Time 2015 1080p BluRay x264-USURY
Spy Time 2015 720p BluRay x264-USURY
Spy Time 2015 BDRip x264-BiPOLAR
Kommentaari CGVFont
Sub by fcine.net

Tunnisteet

brrip
XviD
AC3
x264
BluRay
720p
720
ganool
1080
mkv
MkvCage
Julkaistu: 2016-02-01
Lataukset: 37
Kuulovammaisille: No

Vietnamese tekstityksen esikatselu

200 ensimmäistä riviä.

Mình đã quá già cho chuyện này rồi.

Sa mạc chết tiệt.

- Mật danh? - Anacleto.

Ông không được hút thuốc ở đây.

Luật cấm hút thuốc chết tiệt.

Lâu rồi không có ai vào trong này.

Đôi khi phải đến khu ổ chuột của thế giới

để dọn dẹp mới được.

Anacleto, tao phải ở đây 10 năm chỉ vì mày đấy!

Tao sẽ... Tao sẽ...! Mẹ, tao đếch nghĩ ra gì cả!

- Tao cũng không! - Não tao phẳng rồi.

Não tao từng rất nhiều nếp nhăn.

Ở đây ông rất nổi tiếng.

Fan club của tôi mà. Lúc về hưu tôi sẽ rất nhớ ho.

Tao có một ý, tao đã viết lại.

Nhưng nói ra thì hết hay rồi.

Vázquez.

Đã bao lâu rồi, 30 năm? Ông cũng biết mà.

Ông để tóc dài nhìn ổn hơn.

Tôi thấy là ông đã nghĩ về tôi rất nhiều.

Khi ông có một mục tiêu trong cuộc sống,

- ông dành hết thời gian cho nó. - Đừng lo lắng,

tôi đến đây để đưa ông tới một nhà tù bẩn hơn, nhỏ hơn.

Ông sẽ có 20 năm tiếp theo để trang trí tường xà lim bằng các bức phác thảo.

Ông biết điều gì hơi bị nhọ không? Họ sắp đóng cửa GP.

Xem ra ông không còn cần thiết nữa.

Bao nhiêu năm ròng chống lại đám tội phạm như tôi...

- và rồi bị cắt giảm biên chế. - Ông có vẻ khó chịu vì tôi.

Tại ông mà tôi bị tù 30 năm còn gì.

Tin tôi đi, ''khó chịu'' là còn nhẹ đấy.

Giờ ông có thể dành nhiều thời gian bên con trai mình hơn.

Ông có một con trai, đúng không?

Bị biệt giam thì ông sẽ tìm hiểu được nhiều chuyện hay lắm.

Đừng nhắc đến con trai tao nữa!

Cây cưa, nhanh!

- Tôi quên mất rồi. - Cái gì?! Tháo còng ra xem!

Mặt nạ chết tiệt!

Khẩu súng phóng lựu làm gì chứ, suýt thì chúng tôi quên mất.

Đồ tể và Phân tử.

Không ngờ ông vẫn kiếm được những tay giỏi nhất.

Câu khẩu hiệu của ông là gì nhỉ?

''Anacleto không bao giờ thất bại''?

Giờ thì nghe có vẻ không đúng mấy hả?

Kế hoạch của ông cũng đâu gọi là thành công.

Ông chưa biết kế hoạch của tôi đâu.

- Đó là giết ông và con trai ông! - Không!

Việc này chỉ mới bắt đầu thôi.

Đừng có hút cỏ công khai thế chứ.

- Có ai thấy chúng ta đâu. - Tôn trọng chút đi, tôi là sếp cậu

còn cậu thì đang vô tư hút cỏ.

Của cậu đây, sếp.

Sếp gì chứ...

- Lại một đêm đi làm vất vả. - Đúng rồi.

Nếu tôi mà nghe lời bố mình thì giờ này đang đi hốt phân rồi.

Đổi kênh đi.

Được rồi.

- Ta làm gì đây? - Tôi biết đâu, cậu là sếp mà.

Nhưng tôi không chơi độc tài, tôi muốn nghe ý kiến của cậu.

Tôi không muốn xuống đó đối đầu với lũ lén lút ấy đâu.

Chúng ta gọi cảnh sát chứ?

Lúc cảnh sát tới nơi thì bọn chúng đã bán hết TV sang Ukraine rồi.

Sẽ phải làm tường trình, giấy tờ nhiêu khê, phiền lắm.

Vả lại công ty cũng chấp nhận các vụ cướp các món có giá trị nhất định.

Chúng ta chỉ là cảnh vệ, đúng không? Chỉ quan sát, không động tay mà.

Được, vậy thì quan sát thôi.

Có nên bật phim không?

Katia, em bớt nhạc đi được không?

Được, anh cứ ngủ đi.

Bọn anh đã có một đêm vất vả. Bọn anh hình như bị cướp...

Ở bệnh viện bọn em sướng lắm.

Toàn ăn không ngồi rồi thôi.

Thứ Sáu nên chẳng ai làm trò,

chẳng ai say rượu rồi hôn mê hay gây tai nạn gì cả...

Và em còn có thể nướng thêm một tiếng nữa, nhưng không,

em lại quyết định đến đón anh ở cái chỗ khỉ ho cò gáy này.

- được rồi. - Em có ý này:

Anh đi thi lấy bằng lái đi.

Anh biết, anh không có thì giờ.

Làm việc ban đêm...

Sao em lại dừng xe? Mình chưa tới nơi mà.

Ta cần nói chuyện.

Adolfo, em mệt mỏi phải cãi nhau vì cùng một chuyện rồi.

Vậy mình cứ giữ im lặng. Như thế này...

Vấn đề là ở đó, anh không bao giờ nói hay làm gì.

Anh suốt ngày chỉ nằm ườn trên sofa.

Sofa-phim-chăn, ở đời anh chỉ muốn có bấy nhiêu.

Em cũng thích thế mà.

Khi chúng ta xem phim truyền hình thì sao? Chúng ta chui xuống dưới chăn,

cùng mấy miếng pizza... Thích mà.

Nhưng em không muốn sống trên sofa.

- Không. - Và anh biết thế.

Ừ.

Em đã mua vé đi Ấn rồi.

Chúa ơi!

Em đã được tham gia Bác sĩ Thế giới và lần này em rất tiếc, nhưng...

- em sẽ không chờ anh quyết định đâu. - Anh sẽ đi với em.

- Thật không? - Lần trước không đúng lúc.

- Không à? - Không.

Trong sáu năm?

- Thời gian vùn vụt trôi mà. - Anh còn không có hộ chiếu.

Em thực sự rất tiếc, thật đấy.

- Em yêu anh. - Anh cũng yêu em!

Khoan, khoan.

Em biết anh sẽ không bao giờ rời khỏi nơi này.

Còn em cần... những điều khác.

Em cần phiêu lưu và sự háo hức.

Và em biết em sẽ không bao giờ có được điều đó cùng anh.

Em nói mấy chuyện đó làm gì?

Em bỏ anh à?

Mọi chuyện đã được định đoạt.

Một tuần nữa em đi. Cho tới lúc đó em sẽ ở nhà mẹ.

Còn anh thì sao? Em bỏ anh lại giữa đường sao?

Xin lỗi, em sẽ đưa anh tới chỗ anh muốn,

nhưng chúng ta chấm dứt rồi.

Bố có định trả lời điện thoại không đấy?

Trong xe tải có gì thế? Hàng đâu?

Tôi không muốn mua thảm, cảm ơn.

- Tay phục vụ nghĩ hắn hài hước đấy. - Trông ngu xuẩn thì có.

Tôi sẽ giết hắn.

- Chúng ta có thể đòi tiền chuộc từ Tây Ban Nha. - Anh nói tiếng Tây Ban Nha.

- Tôi sẽ thỏa thuận với anh. - Nói đi.

Cho tôi chiếc Jeep của các anh, súng và toàn bộ tiền mặt nữa,

các anh sẽ ở lại cái sa mạc chết tiệt này mà không có nước và lương thực.

Giờ mới tới phần hay ho này.

Tôi hứa trước khi rời khỏi đất nước, tôi sẽ đến thăm vơ các anh.

Đừng hiểu lầm tôi. Tôi sẽ nhẹ tay:

bữa tối, sâm-panh, nến, đủ bộ.

Ho sẽ rất thích và cảm ơn tôi bằng cách đặt tên con theo tên tôi.

Anacleto. Các anh thích thỏa thuận đó không?

Anacleto! Chuyện quái gì thế này?

Anacleto không bao giờ thất bại.

- Mật danh? - Anacleto.

Sếp, là Anacleto.

Vừa đúng lúc! Ông làm gì mà đến giờ mới liên lạc vậy?

Ông biết vụ này nghiêm trọng mà.

Tôi đã phải bắt cặp với Rentero, người không thể yểm trợ tôi

trong một vụ lừa đảo lớn. Gã chẳng xứng làm gián điệp gì cả!

Sếp, chúng biết lộ trình, chúng đã chờ sẵn chúng ta.

Không thể tin nổi! Còn Vázquez?

Hắn cho nổ tung xe tải rồi bỏ trốn.

Hắn biết tôi có một con trai. Adolfo phải được bảo vệ.

Đi thôi! Tôi muốn một đơn vị đặc biệt! Đóng cửa các biên giới lại!

Polita, tôi muốn danh sách hành khách trên mọi chuyến bay đi!

Chúng ta nhiều năm rồi không đủ ngân sách cắt đặt đặc vụ biên giới,

ông cũng phải biết chứ.

Cử trực thăng tới cho tôi!

Được, kèm luôn bồn jacuzzi nhé!

Chúng ta làm gì có ngân sách nuôi trực thăng, ông phải biết chứ!

Ông phải tự mình thoát ra thôi, ông biết thủ tục mà.

Ít nhất cũng hãy cử ai đó đi trông chừng Adolfo.

Tôi sẽ cử hai đặc vụ, nhưng tiền làm thêm giờ của họ

sẽ trích từ tiền bồi thường mất việc của ông.

Mình đã quá già cho chuyện này rồi.

Nghe tôi đây, ả là đồ điếm, cậu không cần ả.

Ở đây chúng ta có rượu, có bạn bè,

có gái gú sẵn sàng chịch, đậu phộng miễn phí là quá đủ.

Tôi dị ứng đậu phộng. Một viên là đủ ngưng tim, tèo.

- Nhưng tôi không quan tâm. - Tôi thì có!

Họ hết đậu phộng rồi. Đi ngắm các em gái đi.

- Hay cậu cũng dị ứng bọn họ? - Tôi chẳng thích ai trong số họ,

chẳng ai giống Katia cả.

Bỏ qua đi, anh bạn.

Katia vừa bước qua.

Đi thôi.

- Tôi sẽ chửi vào mặt con đó! - Martin, không! Lại đây!

Martin!

Chị định đi Ấn để cứu thế giới giống Ghandi hả?

Còn Adolfo? Ghandi có lẽ nào lại bỏ bạn trai mình giữa đường không?

Bọn chị chia tay thì em quan tâm làm gì?

Quan tâm chứ.

Cậu ấy là bạn em và là cấp dưới của em.

Cậu ấy sợ nói cô biết, nên em sẽ nói.

Chị nghĩ anh ấy là người lớn

không cần bất cứ ai biện hộ cho mình, đặc biệt là em.

Cô ấy nói đúng đấy. Ta đi thôi, Martin.

Chị an toàn vì các bạn gái chị đều đang ở đây, nếu không...

- Không thì em sẽ đánh chị hả? - Có thể, ừ.

Chuyện gì xảy ra khi em bị thương?

Em sẽ chạy về méc mẹ như mọi khi hả?

Cả đời em chưa từng thắng trận nào khi đánh nhau với chị!

Đồ ngu!

Không được nắm tóc!

Không được nắm tóc!

Chuyện quái gì thế?

Thư giãn đi, chị em đánh nhau thôi mà.

- Anh chắc cũng hiểu tình cảnh đó. - Tôi không hiểu đâu.

Bi hả? Cô ấy luôn nhắm vào tóc hoặc bi của anh.

Em điên rồi! Gã đó đã có thể giết chúng ta!

Em cần phải làm thế!

Vậy là hắn nhận cú đá lẽ ra phải dành cho anh.

Hoặc anh hoặc em trai em.

Sau bao nhiêu cống hiến mà giờ chúng ta phải đi trông trẻ đấy.

Còn phải nói. Còn nhớ nhiệm vụ ở Nam Cực không?

Lúc họ lấy đầu đạn hạt nhân bắn chúng ta đấy à?

Rồi vu lùm xùm do bản sao của Đức vua Bulgaria gây ra nữa?

- Rồi vụ xác ướp Pakonia? - Chiến dịch Cây vòi voi?

Nhiệm vụ Bão Mặt trăng?

- Chúng ta đã từng rất quan trọng. - Ừ.

Nhưng chúng ta còn không có hình.

Đúng, nhưng mọi thứ đều được ghi vào đây rồi.

Kommentit

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left