نخستین 168 خط.
Này? Còn bao nhiêu nước?
Hai ngày... nếu ta cắt nửa khẩu phần.
- Ta đã giảm hôm qua rồi. - Cả hôm trước nữa.
Còn xa mới tới Baruk.
Và bao ngày rồi chẳng có gió.
Nghĩa là sắp có rồi.
Đừng lo. Thức ăn thì sao?
Vẫn ổn, nếu anh thích tỏi.
Ta có thể ăn với cái này. Gì cũng được.
Cho là nó không ăn ta trước.
Này, chắc chắn Đầu bếp có thể lôi ra thứ gì ăn được mà.
Anh nghĩ thế à?
Tôi vừa thấy một con tàu.
Gió thoảng qua còn không có. Tàu đâu mà ra chứ?
Tôi đã thấy nó, một con tàu.
Tôi sẽ xem sao.
Tôi đi với anh.
Ông ấy bị ảo giác rồi.
Có ai được uống ngụm nước tử tế nào trong 24 giờ qua đâu.
Tôi biết. Nhưng thời tiết quái đản này sẽ qua thôi.
Chắc rồi. Ta chỉ cần ngồi chờ, kiên nhẫn...
Kiên nhẫn đến mức có thể.
Anh đã nghĩ là có tàu.
Tất nhiên không.
Biên dịch: littleturtle, darkghost
Trục xuất ả ta là điều đúng đắn.
Có vẻ chỉ ả là thực sự hiểu.
Nỗi đau của em?
Taryn không cảm nhận nỗi đau của em. Ả chỉ nhận ra nó, nuôi dưỡng nó,
để em theo ả, hướng em theo ý của ả.
Em trai à, báo thù là một thứ hủy diệt.
Đó là những gì trong tim em.
Thứ em xây dựng, không phải thứ em phá hủy,
sẽ là minh chứng tình yêu của em với con trai mình.
Em à, làm ơn, hãy bỏ qua đi.
Người anh được chôn ở đây.
Sinbad, Jamil sẽ giúp ta tìm ra ngươi.
Đần độn.
Sai lầm. Ba nước trước. Tôi cần đi lại.
Không, Đầu bếp, ông làm gì thế? Ông không được đi lại.
Ngày nóng, đêm lạnh, thật vô lý.
Những ngọn gió Nam lẽ ra đẩy ta đi mới phải.
Cậu qua xem Đầu bếp đi, nhé?
Đầu bếp.
Đi cho khỏi nắng nào.
Bây giờ? Hay để sau?
Hay chả quan trọng gì?
Thôi nào.
Để sau rồi nghĩ, không khí mát mẻ sẽ khuây khỏa hơn.
Thế chứ!
Được một con.
Ít ra giờ cũng được ăn.
Cô nên đáng yêu như một nàng vũ công Byzantine thì tốt hơn.
Ươn rồi.
Chết cả rồi.
Không ăn được.
Đằng này!
Ngoài đó, nhìn đi.
- Là gì thế? - Ngọn đèn.
- Đầu óc treo ngược cành cây rồi. - Không không.
Đó. Đèn lồng.
- Chắc là con tàu. - Có thể họ cố lôi kéo ta chú ý.
Vậy họ có thể đợi đến sáng.
Một con tàu.
Nhưng có thể họ có thức ăn hoặc nước.
- Nên qua đó xem xét. - Không! Tôi đồng ý với Gunnar.
Có thể sáng ra nó đi mất rồi. Ta phải qua luôn.
Nếu ông lớn đây sợ bóng đêm, tôi sẽ đi với anh.
Im ắng hơn cả nhà ma nữa.
Cô biết à?
Dễ thấy mà.
Ôi lạnh thế.
- Cô ổn chứ? - Ừ, tất nhiên.
Đây.
Rina
Ôi...
Giống như tiệc cưới ấy.
- Ra khỏi đây thôi. - Nơi có bạc...
Anh đúng, ta nên đi.
Hẳn phải có đồ dự trữ đâu đó.
Lên khoang xem sao.
Không bao giờ! Không phải trên tàu ta!
- Cậu làm gì thế? - Ta không thể mặc ông ấy chết được.
Cậu chẳng biết gì về biển cả!
Ồ, ngược với con vịt muối già như ông--
Tôi được sinh ra trên vùng nước này!
Nếu bệnh dịch giết hết thủy thủ, thì hắn sẽ đem theo nó!
Ta sẽ chết nhanh hơn chút!
Cậu chưa bao giờ thấy dịch chết à, thầy thuốc nhãi?
Không có gì?
- Không thức ăn, không nước? - Nhìn lại anh đi.
- Phải có thứ gì đó. - Toàn giòi.
- Sâu bướm. - Và một bữa tiệc thối.
Có thể anh bỏ sót thứ gì. Ta nên cập tàu lại vào ban ngày.
Hắn là ai?
Cẩn thận. Có thể hắn mang dịch bệnh.
Vết trên mặt hắn.
Cậu không thấy à?
Cả nơi này nặng mùi chết chóc.
Tàu của hắn mất rồi. Nó đâu rồi?
Ảo ảnh. Chiếc tàu vẫn ở đó.
- Ta thấy một hình cảnh-- - Tôi biết ảo ảnh là gì, Anwar ạ.
Khi ánh sáng nhạt đi, nó sẽ hiện hình trở lại.
Tôi thấy...
máu trong tâm hồn của anh.
Gunnar?
Gì? Có chuyện gì thế?
Gunnar.
Tôi đang ở đâu?
An toàn rồi.
- Ông là ai? - Anicetus.
- Ồ, người Hy Lạp. - Có chuyện gì với đám thủy thủ thế?
Ôi quá nhiều câu hỏi.
- Anh là ai? - Tôi là Sinbad.
- Ta từng gặp nhau rồi. - Không. Ông nhầm rồi.
Ông ấy cần nghỉ ngơi.
Cách chỗ ông, có một tiệc cưới.
- Ồ, tôi chả biết gì cả. - Mọi người muốn nướ--
nước...
Là do ông ta làm.
Anicetus không ở một mình từ khi lên tàu.
Đáng lẽ cậu không nên mang hắn lên tàu của tôi.
Nhìn này!
Sao cô lại chạy trốn khỏi dân tộc cô?
Anh không hiểu đâu.
Họ tin rằng tôi có một nghĩa vụ.
Thành phố của tôi bị kẻ thù hùng mạnh đe dọa từ nhiều năm về trước.
Các bô lão có một giao kèo. Chúng tôi được cứu,
nhưng với một cái giá phải trả.
Những thứ như thế sẽ ăn mòn cô nếu cô chấp nhận chúng.
Tốt nhất là bỏ lại sau lưng.
Có thể nào như thế? Bỏ anh trai anh lại sau lưng?
- Để tôi giúp ông. - Ô, cảm ơn.
- Ông nên nghỉ ngơi đi. - Ô, không khí trong lành.
Cuộc sống như một món quà mỏng manh, đúng không?
- Vâng. - Nói cảm xúc quá.
Tôi mất cha... mới đây thôi.
Rất tiếc, con gái.
Thế nhưng, có thứ mất đi vẫn tìm lại được.
Điều này chẳng tự nhiên gì.
Lão già và con tàu là một phần của nó.
- Đầu bếp biết. - Đầu bếp không còn là chính mình.
Đố mày cướp thứ mày thích!
Tao chả bao giờ trả thù đâu!
Đây!
Không có sa mạc, lấy đâu ra sữa lạc đà.
Tôi sẽ gọi Anwar.
Ông biết công trình của Abu al Hashim Alzarab à?
Abur Hashim, tất nhiên.
Lão già như ta phải cập nhật tình hình
với mọi nỗ lực kéo dài sự sống con người.
Ông ấy thật sự là bậc thầy phẫu thuật.
Thay đổi cả diện mạo ngành phẫu thuật như ta đã biết.
Anh đã đọc chuyên luận y khoa của riêng Abur Hashim chưa?
- Chưa. Ông đọc rồi? - Ở Seville.
Bằng tiếng Latin gốc.
Giờ kể cho ta...
Một người trẻ sáng láng như anh làm gì trên con tàu cũ nát này?
Gì?
Nếu hòn đá có thể uống, nó cũng bay được.
- Vui! - Đưa ông ấy vào chỗ mát đi.
Đầu bếp, đi nào.
Gà, gà, gà!
Ta cũng sớm như ông ấy thôi, phải không?
Ta phải làm được gì đó chứ.
Ở cạnh nhau, giữ cho tâm trí chúng ta tỉnh táo.
Anh thì sao? Anh chỉ là thương nhân thôi à?
- Lúc nào cũng một mình? - Tôi gia nhập với được không?
No comments yet. Be the first to leave one.