نخستین 200 خط.
Chú ý!
Đây là nhân vật của chúng ta. Giáo sư Howard Plummer.
Ông ta bị một nhóm phiến quân Serbia bắt cóc.
Tôi biết chúng ta chỉ có 72 giờ, nhưng tôi hy vọng sẽ thành công.
Không còn gì khác.
Địch có một chiếc tàu, bốn xe lướt phản lực, và một trực thăng.
Tôi sẽ đưa các bạn đến sát vùng phủ ra đa của địch
Từ đó các bạn sẽ bắt đầu lặn.
Một khi chúng ta đến mục tiêu,
Red One, Red Two, các anh lo chuyện hộ tống.
Tôi giải quyết chiếc trực thăng, và đi tìm giáo sư.
Red Three, anh liên lạc với trực thăng của chúng ta.
- Rõ không? - Rõ, thưa chỉ huy!
- Rõ không? - Rõ, thưa chỉ huy!
Chúng ta là người nhái SEALS. Đây công việc của chúng ta.
Aaa!
Red Two, đối phó với chiếc tàu.
Tôi lo tên trên chiếc xe lướt.
Aaa!
Ôi!
Được rồi.
Trung uý Shane Wolfe, Lực lượng Hải quân Hao Kỳ.
Cái cặp tài liệu đâu?
Ngay sau lưng ông. Anh bạn, rất vui được gặp ông.
- Tưởng không gặp lại được gia đình... - Tôi sẽ đưa ông ra.
Chúng ta sẽ làm theo cách của tôi. Không có nhiều lựa chọn đâu.
Được, tôi theo ông. Hoàn toàn.
Trung uý, cám ơn ông rất nhiều vì đã cứu mạng tôi.
Nếu tôi phải ở lại đó, vợ tôi, cô ấy sẽ giết chết tôi.
Chỉ là trò đùa.
Ông có cho phép tôi gọi cho vợ tôi để cô ấy biết tôi đã ổn?
Tôi đã nhận được lệnh nghiêm nhặt là đưa ông ra khỏi đây an toàn.
Chúng ta tiếp tục đi.
Trung úy, tôi đã an toàn. Được mà. Cô ấy tưởng tôi đã chết.
- Được, nhanh lên. - Tốt.
Zoe, Seth, Lulu, Peter, Tyler.
Nó được điều khiển bằng tiếng nói.
Này.
Đó là các con tôi.
Ông sẽ thích bọn chúng. Bọn chúng rất dễ thương.
Chưa chắc. Nhanh lên.
Này! Chúng ta đã sẵn sàng.
Một giây nữa thôi.
Giáo sư!
Bác sĩ nói anh đã lành hẳn vết thương, Shane.
Đáng lẽ tôi đã ra khỏi đây vài tuần trước.
Này, tôi biết cấp trên đã điên đầu vì chuyện này.
À, anh đã lãnh một viên đạn.
Phải, nhưng tôi muốn ông biết là tôi lãnh mọi trách nhiệm
về chuyện đã xảy ra cho ông giáo sư.
Plummer là chuyên viên an ninh giỏi nhất
của Bộ Quốc phòng.
Ông ở trong chương trình phát triển cái mà ông ta gọi là ''GHOST'':
Tín hiệu gây nhiễu ở cao độ có điều khiển.
Một xung động phát ra từ vệ tinh gắn GHOST
thì một quốc gia khác không thể phóng được hỏa tiễn hạt nhân.
Đó là lý do mà người Serbia đã bắt cóc ông ta.
Bọn chúng tưởng là hệ thống GHOST nằm trong cặp tài liệu đó.
GHOST vẫn còn đâu đó ngoài kia.
Vì vậy tôi lại phải cần đến anh.
Tôi biết anh chưa hề để mất một ai, Shane.
Tôi đã cùng với cha anh khi ông ấy chỉ huy trung đội...
Với mọi sự kính nể,
Tôi mong là chúng ta để cha tôi ra ngoài chuyện này.
Tôi chỉ muốn nói là điều này vẫn xảy ra với những người giỏi nhất.
Và anh là người giỏi nhất.
Tôi cần người tôi có thể tin được
- và tôi biết tôi có thể tin anh. - Được.
Tôi sẽ thành lập một đội.
Không. Không phải là loại nhiệm vụ đó.
Chuyện này là ưu tiên một của Ngũ Giác Đài.
Hai ngày trước, tôi được Đô đốc Blair gọi điện thoại.
Hình như bà vợ của ông giáo sư đã liên lạc với ông ta.
Dù ai đã giết chồng bà ấy
cũng phải nghĩ là chương trình GHOST còn nằm trong căn nhà đó.
Nào, có thể đúng, có thể không.
Một ngăn an toàn được tìm thấy ở Zurich với tên giáo sư Plummer.
Tôi đã được chỉ định hộ tống bà Plummer để đi lấy đồ trong đó.
Chúng ta hy vọng đó là chương trình GHOST.
Trong khi đó, cần có người bảo vệ những đứa con của bà ấy.
Đó là công việc của anh.
Trong khi ở đó, anh cũng phải tìm kiếm coi có chương trình đó không.
Aaaa!
Anh chắc là Trung úy Wolfe! Đô đốc Blair nói anh sẽ đến.
Vào đi. Để gặp hết bọn nhỏ.
Vào đi.
Các con! Bỏ hết mọi chuyện xuống đây chào!
Tốt, anh đã gặp Lulu. Đây là Zoe, Seth và Peter.
Các con, đây là Trung uý Wolfe.
Ông ấy sẽ ở với các con trong khi mẹ đi vắng.
- Xin chào. - Chào.
Ồ! Đây là Helga và Tyler.
Chào bà. Em bé.
- Bộ đồ đẹp quá. - Cám ơn.
Tôi có hẹn với ông bán thịt tối nay
Tôi muốn được tươm tất một chút.
Aaa!
Bà có một gia đình thật vui.
À, đối với những đứa nhỏ,
Tôi chưa phải thực sự lo lắng.
Khó nhất là đối với Zoe và Seth.
Nhưng chúng không muốn nói đến chuyện đó.
Phải, thật khó khăn cho cả nhà.
Howard thường ít ở nhà.
Công việc của anh ấy bắt phải đi khắp thế giới.
Anh ấy có khi đi cả sáu, bảy tháng luôn một lần.
Phải, tôi có thể hiểu cuộc sống loại đó.
Dù sao, khoảng một tuần trước,
có người đã đột nhập vào nhà. Lúc đó không có ai.
Tôi không nói với các cháu vì tôi không muốn làm chúng hoảng sợ.
Bà Plummer, tôi đã phải đối phó với...
Ôi! Ồ, trời đất!
Tôi xin lỗi. Đó là Gary. Nó của Howard nuôi.
Gary, xuống!
Nó cắn tôi.
Phải, à, nó nghĩ nó là chó giữ nhà.
- Bà Plummer? - Ồ, cứ gọi tôi là Julie.
Tôi sẽ ra ngoài và xem xét quanh đây.
Đi ra, đi ra.
Mẹ sẽ nhớ con lắm. Mmm...
Con cũng sẽ nhớ mẹ.
Mẹ sẽ về trong 48 giờ nữa, được chứ?
Tạm biệt, quả bí ngô của mẹ. Mẹ yêu con, quả bí.
Ồ, và các con? Nhớ điều này,
Bất cứ Trung uý Wolfe yêu cầu các con làm gì, phải làm theo.
Mẹ, yên tâm. Chúng con ổn mà.
Tôi rất tiếc. Tôi ít khi phải làm thế này.
Bà chỉ đi xa vài ngày.
Phải, tôi biết.
Tôi hiểu.
Được. Đây này, Helga.
- Để tôi bồng cháu. - Tạm biệt. Tạm biệt.
Không sao.
Anh nhớ số điện thoại khẩn cấp, đúng không?
Đừng lo, Bà Plummer, các cháu sẽ an toàn với tôi.
Thiên thần bé nhỏ của bà sẽ ổn thôi, Bà Plummer.
Thôi đi.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
Chúc đi vui vẻ.
Tạm biệt.
Cho tôi biết, ông có quyền giết người không?
Không, thưa bà.
Quá tệ. Cũng có lúc phải cần.
Aaaa!
Chuẩn bị để bị tiêu diệt.
Vui lòng đi!
Ôi, trời đất! Câm miệng!
Chuẩn bị để bị tiêu diệt.
Này!
- Bé đâu rồi? - Nói đi. Nào.
Không!
Câm miệng! Không, nó không chịu.
Câm miệng! Câm miệng lại!
Ôi, trời đất. Nói đi!
Có ai ở đây hiểu
nghĩa của chữ ''kỷ luật'' không?
Này, ông. Ông thích như vậy hả? Làm đi. Tôi mắc pha bình sữa.
Cám ơn, Peter.
Phải!
- Ồi! - được rồi!
Aaa!
Ông làm cái gì vậy? Thả tôi ra!
Ôi, trời đất!
Ông làm cái gì vậy? Đó là bạn trai của cháu!
Vậy cậu là một trong những tên đã đột nhập!
- Vào trong đi! - Không!
Chúng tôi nói được tiếng Mỹ, anh bạn.
Này, cái gì mà còi hụ và đèn nhấp nháy thế kia.
Chúng tôi có tiệm bánh, cần dậy sớm. Có vui lòng tắt đi không?
Xin lỗi.
Ồ, và chúng tôi tìm thấy cái này trong bộ lọc hồ bơi của chúng tôi.
Giữ cho cái sở thú đó yên ổn, hả, anh chàng giữ trẻ?
Ông, khùng, đối xử với tôi như vậy lần nữa tôi sẽ ký đầu ông đó!
Được! Thôi đủ rồi! Nào, Scott, đi đi!
- Nhanh lên. - Không, cậu không được đi.
Trở lại đây. 20 cái.
Tôi nói là hít đất!
- Zoe? - Nằm xuống! Làm 20 cái!
- Đây không phải là lính hay hải quân! - Một...
Hay lắm, Trung uý.
Anh ấy sẽ không bao giờ nói chuyện với cháu nữa!
- Vậy tôi sẽ cho cô một đặc ân. - Oa!
Sự xâm phạm cá nhân.
Mẹ cô lo cho cô đến phát bệnh!
Cô nên gọi cho mẹ cô và cho bà ấy biết.
Cháu chắc là chú sẽ lo chuyện đó dùm cháu.
Đừng động đến đời riêng của cháu!
Khoan! Chú không thể làm như vậy!
Cháu có chương trình! Đây là tối Thứ Bảy! Ối!
Hết rồi.
- Cháu nữa. Tắt đèn đi. - Chú cắn cháu đi.
Trời, cái gia đình này có một nhận thức lạ lùng quá.
# Đừng động đậy gì hết cho đến khi bạn đã ở trong rãnh
# Và nhảy điệu múa của Peter Pan
# Chỉ nhảy ba lần như con kangaroo
# Bước qua bên hai lần giống những con cua đi
# Ba bước tới. Một bước lùi
# Rồi nhanh như một con rùa Nằm ngửa ra
# Lăn tròn như khúc gỗ cho đến khi cháu không còn...
Chú làm gì vậy?
No comments yet. Be the first to leave one.