نخستین 200 خط.
Chúa ơi.
Thế nào, Bubs?
Chào.
Của mày đó.
-Mày có gì? -Tao có ít cần sa.
"Và rồi ông ấy vứt còng tay xuống..." --Greggs
Lỗi của em, A.
-Không nên để anh 1 mình. -Không đâu.
Mày không đến kịp, tao đã đi rồi.
Em muốn biết ta trả thù hắn như nào đây?
Giờ thì chưa.
Mày hiểu không?
Nghe này, Stringer, mày khuyên rất đúng...
Tao muốn mày biết điều đó.
Tao muốn mày truyền lời ra ngoài.
Là ta muốn kết thúc việc này, nếu hắn cũng muốn thế.
Nếu hắn không muốn thì sao?
Không, hắn sống ở khu này mà. Hắn sẽ nghe, nếu ta thương lượng.
Và khi hắn bò ra khỏi tổ.
-Boom. -Okay.
-Xử hắn. -Không cần nói nữa, hiểu rồi.
-Đi truyền lời đi. -Vâng.
Bọn cớm theo dõi mày sau trận đấu hả?
Đúng thế, hình như có 2 xe.
Nếu bám theo mày, chúng đã biết tên mày.
Nếu đã biết tên, chúng biết mày không có bằng lái.
Nhưng chúng không muốn phạt lỗi vi phạm giao thông.
Chúng không muốn tội tầm thường đó.
Tao nghĩ chúng muốn biết tao đi đâu.
Thế mày định dẫn chúng đi đâu?
Tao định tới cửa hàng cắt tóc. Thật đấy, tao định đi cắt tóc.
Làm kiểu cạo xung quanh hả?
Tao biết, B, chúng đang để mắt tới ta.
Chúng luôn để mắt tới ta, ta chỉ cần cẩn thận hơn.
Mày sẽ không dùng điện thoại nữa.
Mày không động đến ma túy.
Và từ giờ, mày không đi thu tiền nữa.
Tao và Bey sẽ làm thay đến khi mọi chuyện lắng xuống.
-Đưa tao máy nhắn tin. -Mày nghiêm túc chứ?
Đúng thế. Tao sẽ kiếm cho mày một số ở New York.
Mấy thằng ở khu này...
muốn nói chuyện với mày, phải nói chuyện với tao trước.
Phải xây 1 bức tường quanh mày, B.
Tháng nữa với điện thoại khác sao?
Chúng đã phá bốt ở khu thấp tầng.
Giờ chúng đang dùng bốt cách đó 1, 2 dãy nhà.
Tôi chỉ hỏi anh định làm vụ này bao lâu?
Càng nhanh càng tốt cho mọi người. Kể cả anh.
Nhìn này. Thám phán Gwynn xin lỗi.
Không ăn trưa cùng được. Làm như tôi mắc bệnh dịch ý.
Của anh đây. 30 ngày.
Vài tuần trước, khi Burrell muốn dừng việc nghe lén..
ông đã đánh đít ông ta cơ mà.
Jimmy, quý cô đang ở đây.
Rhonda còn nói tục hơn 2 ta.
Tôi luôn cư xử như 1 quý bà, thưa quý tòa.
Thám tử McNulty đang xúc phạm 1 thành viên của tòa án.
-McNulty, tôi cáo buộc anh tội xúc phạm. -Ai lại không chứ?
Ông ta sao thế?
-Anh chưa biết sao? -Chưa.
-Hình này có gì sai? -Không biết.
-Phelan không ở trong đấy. -Ông ấy muốn ra tranh cử sao?
Anh tưởng thẩm phán có nhiệm kỳ 15 năm.
Nhưng Phelan lên làm nốt nhiệm kỳ của Halpern...
tức là chỉ còn 2 năm.
Nên ông ta phải tranh cử nhiệm kỳ của mình.
Ông ta không trong danh sách ứng cử sao? Sao không?
Có thể do ông ta làm bạn với 1 số người không nên làm bạn.
Mẹ kiếp.
Anh chẳng nghĩ chuyện phòng thằng bé cần rộng bao nhiêu.
Nhất là khi nó lớn lên...
bởi những thứ ta cần phải có lúc đó.
Như cũi, bàn chơi...
và nó phải có cái xe Little Tikes.
Không phải chỗ này không tốt...
bởi nếu mình anh thì ổn thôi, nhưng ta sẽ là 1 gia đình...
ta cần thêm 1 phòng nữa, nếu không muốn nói là 2.
Có 1 bộ đồ phòng ngủ rất đẹp...
ở cửa hàng trẻ em trên phố Howard.
Ta cần thêm ít bàn ghế nữa...
và để đồ của anh sang phòng ngủ khác...
như phòng chứa đồ ý...
bởi cái sôfa của anh hỏng hết rồi...
chắc anh cũng biết.
Dee, anh đi đâu thế?
Em cần tiền cho bộ đồ đạc phòng ngủ. Dee!
-Sao mày lại gọi tao? -Ta đã hết hàng rồi.
Tao sẽ đến khi nào tao đến.
Đó là nhà để hàng chính.
Gì cơ?
Đó là cuộc gọi của thằng trông coi chỗ để hàng chính của Barksdale.
-Hắn là ai? -Không biết.
Vậy các anh chỉ đoán đó là chỗ để hàng chính.
Không, đúng thế đấy.
Lester đã xem xét nhật ký cuộc gọi để tìm ra thói quen của chúng.
Mỗi khi chúng hết hàng...
ai đó ở tòa tháp sẽ nhắn vào máy nhắn tin đó.
Sau đó tầm nửa tiếng...
có 1 cuộc gọi đến bốt điện thoại tòa tháp từ 1 số ở Pimlico.
Là ở đâu?
1 siêu thị Mondo Mart ở Reisterstown trên đường Cold Spring Lane.
Thấy chưa?
Khi gần hết hàng, chúng nhắn cho thằng này...
cái thằng luôn gọi lại từ 1 bốt điện thoại ở tận khu Tây-Bắc.
Cùng điện thoại, cùng thói quen.
Vậy ông nghĩ hắn nhận lệnh tiếp tế...
và chỗ để hàng là gần Mondo Mart.
-Anh hiểu rồi đấy, thám tử Sydnor. -Vậy "ông" sẽ làm gì?
"Ta" sẽ làm gì?
Ta sẽ theo dõi cái điện thoại ở Pimlico...
cả ngày lẫn đêm đợi ngài Mondo Mart.
-Herc nữa. -Herc nghỉ hết tuần này.
-Đào tạo tại chức. -Thật tệ.
Vậy, thay vì 3 ca trực 8 tiếng, hai anh sẽ có 2 ca 12 tiếng.
Giết tôi luôn đi.
-Có gì về Omar chưa? -Không.
Tôi sẽ đi tìm anh ta. Anh sẽ đi đâu?
Bọn chúng toàn nói về...
thằng nhóc này bị suy sụp trước cái chết của thằng cướp đó.
-Tôi sẽ đi xem thế nào. -Được rồi.
-Ông cần gì, thì chúng tôi trên radio. -Được rồi.
Thế nào?
Vì là lần đầu, tao lấy 100 gram thôi...
nhưng nếu hàng chuẩn, lần sau tao sẽ lấy nhiều hơn.
100 gram chẳng bõ công.
Chỉ lần đầu thôi.
Nếu hàng tốt, tao sẽ còn quay lại mà.
Tiền đâu?
Ổn đấy.
Vậy hàng đâu?
Không ai ở đây ngoài mày. Không ai tới nhà tao ngoài mày.
Mọi người.
Không ai ngoài mày. Mày là người duy nhất tới nhà tao.
Vậy giờ anh còn thứ gì?
Không còn gì, đem đi hút hết rồi.
Gia đình?
Mẹ mất, cha thì thằng nào biết.
Anh chị em?
Em gái, cho tôi ở nhờ tầng hầm...
nhưng khóa cửa lên nhà trên.
Đó là điều tốt nhất nó có thể làm cho tôi rồi.
Tôi có 1 thằng con trai.
Không ngờ tôi có thể mang sự sống tới thế giới này.
-Tên nó là gì? -Keyshawn.
Mẹ nó đưa nó đến Jersey, nói là tôi không tốt cho nó.
-Tôi cũng không phản đối. -Ừ thì...
ít ra anh vẫn còn sức khỏe.
Nâng cốc vì sức khỏe.
Tôi bị HIV.
Từ năm 94.
Lây bệnh cho vợ.
Lo lắng không biết con gái mình có bị không.
Không, ít ra nó đã không xảy ra.
Sao anh chịu đựng được?
-Anh xin cô ấy tha thứ hả? -Dĩ nhiên.
-Cô ấy nói gì? -Nói điều cần phải nói.
Tha thứ từ người khác là điều tốt...
nhưng cũng chỉ là lời nói của người khác thôi.
Nếu anh muốn cai, phải tự tha thứ cho mình.
Hãy yêu quý bản thân mình.
Và tham gia buổi gặp mặt.
-Gặp mặt? -Thế anh muốn nghe gì?
Rằng anh đủ mạnh mẽ để tự cai à?
Cai được là chuyện dễ.
Cuộc sống sau đó mới khó.
Cái nhà có dây điện màu cam đấy.
Chúng câu trộm điện của nhà khác.
Anh đùa à. Giờ tôi phải làm thay cho công ty Điện sao?
Nó chưa về. Khi nào thấy nó hãy bắt lấy nó.
Bắt chúng tôi ngồi chỗ khỉ gió này và chờ thằng nhỏ sao?
Mẹ tôi không nuôi thằng ngốc đâu.
4 cái bánh cua Faidley trong túi...
24 chai bia Hà Lan trong két.
Faidley? Được lắm, McNulty.
Tôi chẳng quan tâm người khác nói gì về anh.
11-35, gì thế?
Bạn của ta muốn gặp. Vẫn chỗ ấy.
-Nghe rõ, 15 phút nữa. -Thế thằng nhỏ có vấn đề gì thế?
-Nó đã làm gì? -Sẩy chân vào thế giới của tôi.
-5 phút thôi mà. -Em phải đi.
-Shardene. -Em phải đi.
-Anh không có 5 phút sao? -Không phải bây giờ.
Mẹ kiếp!
Anh bắn hắn gần thế nào?
Giờ các anh đang vẽ phấn quanh người hắn nếu Wee Bey không xuất hiện....
Còn nhớ ta đã nói gì không?
Anh cứ ngồi yên, để bọn tôi làm việc.
Tôi nói tôi làm những gì có thể.
Dù sao, tôi muốn 2 người biết là người của Avon đã liên hệ...
nói về việc muốn ngừng chiến.
-Chúng đề nghị ân xá cho tôi. -Ân xá?
Tôi dừng săn người với cướp hàng của chúng...
chúng sẽ dừng việc treo thưởng mạng tôi.
Chấp nhận đình chiến đi, Omar.
Tôi có thể làm thế nếu chúng không định chơi tôi.
-Chúng nói chúng muốn 1 cuộc đàm phán. -Đàm phán?
Tôi không biết, giờ tôi cần 2 người giúp.
Tôi mà tới phòng Cấp cứu, Avon sẽ biết...
và hắn sẽ cho tay sai đợi sẵn ở chỗ đậu xe.
Tôi biết 2 người quen với vài bác sĩ, phải không?
No comments yet. Be the first to leave one.