نخستین 200 خط.
Ông nghĩ sao khi làm cộng sự với ông ta?
Nghĩ sao à?
Anh không được chọn cha mẹ,
và cũng không được chọn cộng sự.
Họ thường gọi anh ta là Gã Thu THuế.
Anh ta tới từ Texas, nên chẳng ai biết anh ta.
Diện mạo trông có hơi...
gầy gò.
Phải mất 3 tháng mới mời được
anh ta tới nhà ăn bữa tối.
Hình như là lúc xảy ra vụ án đó.
Mà đó là chuyện các anh muốn nghe, phải không
Dora Lange, lũ nhóc trong rừng?
Phải, nhưng nói về Cohle.
Tôi có nghe vài chuyện.
Một gã kỳ lạ, phải không?
Kỳ lạ. Phải.
Đúng thế.
Anh ta sẽ đòi đánh nhau với trời
nếu không thích màu trời xanh đó,
nhưng tới khi bọn tôi mời được anh ta tới nhà...
khi đó là lúc vụ án được quan tâm nhất...
anh chàng tội nghiệp trông như thể
sắp sửa gặp đội hành quyết.
Dora Lange.
Phải. Vụ giết người tế lễ tà giáo.
Cám ơn mấy tên "quảng cáo" đi nhé.
Ông có thể đừng hút thuốc không?
Ông không được hút thuốc ở đây nữa.
Đừng có khốn nạn thế.
Có muốn nghe chuyện hay không?
Bên cảnh sát trưởng hạt yêu cầu hỗ trợ vụ 419,
tại 1 ruộng mía ngoại ô Erath.
Khi đó tôi chỉ mới làm được 3 tháng.
Hai vụ trước, xử lý nhanh gọn.
Đó là vào 3 tháng giêng, 1995, sinh nhật con gái tôi.
Tôi vẫn nhớ.
Hart và Cohle, Đội điều tra tội phạm.
Ai tìm thấy cô ta?
Một nông dân cùng con ông ta.
Khoảng đất này chưa được lên lịch đốt.
Giữ họ ở đây, dán băng ngăn không cho ai qua lại,
và đưa tôi sổ ghi chép của ông.
Lấy sổ ghi chép đi.
Vâng.
Nhớ ghi lại hết mọi thứ.
Làm đi.
Từng thấy chuyện gì như thế này chưa?
Chưa, suốt 8 năm làm trong CID.
Những biểu tượng đó, là của đám thờ Satan.
Họ chiếu trong chương trình "20/20" cách đây vài năm.
Chứng minh thư?
Không có.
Chúng ta sẽ cần thêm nhiều người để khoanh vùng tìm kiếm,
thiết lập vành đai càng rộng càng tốt tại 3 con đường đó,
dựng trạm kiểm soát, kiểm tra biển số xe
của bất kỳ thứ gì đi ngang qua đây.
I-23.
Nghe rõ, I-23.
Chúng tôi cần điều tra viên hỗ trợ 1 vụ 419,
có bao nhiêu đưa tới hết.
Nghe rõ, thám tử.
CID sẽ tiếp quản vụ này. Ai còn rảnh thì đưa lên đây.
Cho tôi biết anh thấy gì.
Vết hằn dây trói trên cổ tay, mắt cá và đầu gối.
Nhiều vết đâm nông ở phần bụng.
Xuất huyết ở cổ,
Vết bầm ở vai, đùi và đầu.
Cô ấy nằm ngửa được ít lâu
trước khi hắn di chuyển cô ta.
Đó là lý do họ gọi anh ta là Gã Thu Thuế.
Mấy người chúng tôi có 1 quyển sổ tay nhỏ.
Anh ta dùng 1 cuốn sổ bìa da to màu đỏ.
Cái cảnh đi từng nhà với cuốn sổ đó y như tay thu thuế khá buồn cười,
và cái biệt danh đó cũng không tệ.
Tất nhiên, tôi ghi chú nhiều lắm
Ý tôi là, các anh đâu biết mọi chuyện sẽ thế nào.
Một chi tiết nhỏ được ghi ở đâu đó
khiến anh ồ lên 1 tiếng, phá được vụ án.
Tôi đã thấy đủ loại người.
Ai ai cũng là 1 kiểu người nhất định...
kiểu bắt nạt, quyến rũ, hoặc là kiểu cha chú,
kiểu người không kiềm chế được cơn giận,
người có đầu óc...
kiểu người nào trong số đó cũng có thể là 1 thám tử giỏi,
và cũng có thể là 1 tên ăn hại.
Vậy ông thuộc kiểu người gì?
Tôi thuộc dạng tầm tầm bậc trung
với dương vật cực to thôi.
Phần nhiều là họ phải làm thế nào quản lý quyền hạn của mình.
Quyền hạn, sự thận trọng, đó cũng có thể là gánh nặng,
như là gánh nặng người cha vậy.
Nó quá to tát với 1 số người.
Một gã thông minh, luôn sẵn sàng là hơi khó tìm.
Tôi cũng ổn, thông minh hơn vài gã,
nhưng tôi biết cách nói chuyện và tôi luôn sẵn sàng.
Còn Rush thì... hồ sơ của anh ta thuộc dạng tối mật
hoặc bị chỉnh sửa, và anh ta rất kiệm lời
chỉ trừ phi lúc các anh muốn anh ta im miệng,
nhưng anh ta rất thông minh.
Phải. Tuần thứ 2 làm việc cùng nhau,
tôi tới chỗ anh ta ở.
Làm tôi thấy hơi tội nghiệp anh chàng này.
Tôi tính mời anh ngồi,
nhưng, uh...
Thôi khỏi. Tôi không ở lại được.
Phải nói thế này...
và tin tôi đi, tới 1 độ tuổi nhất định,
đàn ông không gia đình tội lắm.
Chúng tôi đụng độ 1 tên tâm thần nặng,
và tôi phải giải thích cho Marty,
tâm thần nặng nghĩa là gì.
Chuyện này sẽ lại xảy ra,
hoặc từng xảy ra trước đó, hoặc cả hai.
Tiếp đi.
Sự ban bố ảo tưởng, lễ nghi,
sùng bái, hình tượng.
Đây là tầm nhìn của hắn.
Cơ thể cô ta là bản đồ tình dục lệch lạc của hắn.
Thế là sao?
Một sự liên kết hoặc ham muốn thể xác
tới những hoang tưởng và tập tục bị xã hội cấm đoán.
Học cái đó từ mấy cuốn sách của anh à?
Phải.
Đầu gối cô ta bị trầy xước, sau lưng có vết bỏng do vải gây ra.
Loét miệng, nướu bị lõm,
răng hư.
Rất có thể cô ta là gái mại dâm.
Có thể hắn không biết cô ta..
nhưng ý nghĩ giết người đã có từ lâu.
Anh lấy một chương từ mấy cuốn sách đó
để đưa ra kết luận này à?
Anh gắn kết giả thuyết với 1 mẫu bằng chứng,
rồi anh bắt đầu bẻ cong câu chuyện để phù hợp với nó,
là tự hại mình đấy.
Chờ báo cáo khám nghiệm đi.
Được thôi.
Chuyện này không thể tự nhiên mà làm được.
Đảm bảo đây không phải là vụ đầu tiên của hắn.
Quá chi tiết.
Nghe này, tôi
à thì..
có hơi ngớ ngẩn khi nói chuyện này ở đây,
nhưng...
anh phải tới dùng bữa tối.
Không thể nói khéo Maggie được nữa,
anh phải đi thôi.
Cũng được.
Gordon, cám ơn vì đã tới.
Marty.
Dù sao thì, đêm đó, mặt trời còn chưa lặn,
anh ta nghĩ đó là thời điểm tốt để mời tôi tới ăn bữa tối
và tôi thấy chuyện đó có vấn đề,
vì tôi nghĩ tới vợ của Marty,
hai đứa trẻ và sinh nhật con gái tôi,
và tôi biết...
tôi chẳng thể làm gì cả,
có lẽ không phải hôm nay, hoặc ngày mai, nhưng...
tôi sẽ đi uống 1 ly.
Để cha đứng dậy nào!
Cha ơi!
Hai con sẽ gặp chú ấy. Cha ra mở cửa.
Ông già Noel sắp tới rồi!
Người dân ở đây,
cứ như thể họ không biết thế giới bên ngoài tồn tại.
Họ giống như là sống trên cung trăng vậy.
Thế giới này nhiều khu ổ chuột mà.
Chỉ có 1 khu ổ chuột thôi,
cái máng xối khổng lồ ngoài vũ trụ.
Cái cảnh đó,
là thứ kinh dị nhất mà tôi từng thấy.
Hỏi anh 1 câu nhé?
Anh theo đạo à?
Không.
Vậy anh làm gì với cây thánh giá trong nhà thế?
Đó là 1 hình thức thiền.
Là sao?
Tôi chiêm nghiệm khoảnh khắc trong khu vườn
ý tưởng cho phép bản thân bị đóng lên cây thánh giá.
Nhưng anh không theo đạo.
Vậy anh tin vào gì?
Tôi tin rằng người ta không nên nói
những chuyện vớ vẩn thế tại chỗ làm.
Khoan đã nào.
Chúng ta làm việc cùng nhau được 3 tháng rồi,
tôi chẳng biết gì về anh.
Rồi cái vụ án hôm nay,
lịch sự với tôi chút đi nhé?
Tôi đâu có cố cải đạo anh.
Tôi xét thấy mình là kẻ thực tế,
nhưng xét theo triết học, tôi được gọi là người bi quan.
Thế là sao?
Nghĩa là tôi không hạp với tiệc tùng.
Cho anh biết chuyện này.
Anh cũng chẳng hạp với đời thường đâu.
Tôi nghĩ tiềm thức con người
là 1 sự tiến hóa sai lầm và bi kịch.
Chúng ta trở nên quá nhận thực.
Tự nhiên đã tạo ra 1 khía cạnh của tự nhiên, tách biệt khỏi chính nó.
Chúng ta là tạo vật không nên tồn tại theo quy luật tự nhiên .
No comments yet. Be the first to leave one.