نخستین 200 خط.
Chuyện kể rằng, ở Orkney, ai chết đuối sẽ biến thành hải cẩu.
Chúng tôi gọi họ là người hải cẩu.
Đêm tới, khi con sóng vút lên cao,
họ chui ra khỏi lớp da hải cẩu đó,
và bơi lên bờ trong thân người đẹp xinh.
Rồi họ nhảy múa cùng nhau.
Trần trụi dưới ánh trăng.
Khi bình minh ló rạng, họ lại trở về biển cả.
Trừ khi có người nhìn thấy họ.
Khi đó, họ sẽ bị kẹt trong thân xác người
và không thể quay lại.
Đất liền sẽ chỉ mang lại buồn đau,
bởi biển cả mới là nơi họ thuộc về.
LỐI THOÁT
Ô, mọi người về hết rồi à?
- Ừ, về hết rồi. - Thêm ly nữa đi.
Rona? Cô làm gì thế?
Thôi, thôi nào.
Nào, mình ra ngoài thôi.
- Đến giờ về rồi. - Sao lại về?
Tôi nhớ là...
Mọi người về lâu lắm rồi.
Không, lúc nãy...
- Đèn sáng rồi đó. - Khi nãy có đèn.
Tức là đêm nay rất là...
Nào, cô làm cái gì vậy, Rona?
Lại đây, ta phải đưa cô về.
- Thôi nào, Rona. - Mình nhảy đi.
Chẳng sao, tôi nhảy với cậu cũng được.
Dave?
- Đứng lên nào. - Dave à.
- Xoay tôi một vòng đi chứ. - Cô ấy say lắm rồi.
Thôi nào, gái. Cửa ngay kia mà, đi về đi.
Lại chui gầm bàn rồi. Ra đây nào.
Nào, đứng dậy.
- Không vạ vật ở đây nữa. - Có ai thấy tôi đâu.
- Rồi, biết rồi Dave ạ. - Nào, đứng thẳng lên.
Đứng lên. Đứng lên.
Ra ngoài cửa đi.
Sắp đến nơi rồi đó, cố lên.
Cô hơi quá đáng rồi đó.
Dave, làm ơn đưa cô ta ra.
- Chúa ơi, mình khoẻ ghê. - Đi nào.
- Đi thôi nào. - Dave, ông định làm cái gì?
Đuổi tôi đi sao?
- Tôi sẽ đưa cô ra ngoài. - Rona!
Ông định
- đá con này ra ngoài sao? - Đủ rồi!
Thằng khốn nạn này!
- Đến giờ cuốn xéo rồi. - Bỏ tôi ra!
- Ngăn ông ta đi chứ! - Về nhà nhé!
Thứ khốn kiếp!
Này, cô cần quá giang không?
Tôi có thể đưa cô về, nếu muốn.
Rona.
Tôi xin phép hỏi một vài thông tin, được chứ?
Không sao ha?
Kiểm tra lại tuổi này.
29.
Thế còn...
Nghề nghiệp hiện tại?
À, tôi đang thất nghiệp.
Nhưng tôi có bằng Thạc sĩ Sinh học.
Một chút nữa là xong thôi.
Vậy, gia đình có bệnh di truyền nào không?
Bất kể bệnh gì, như đau tim hay đột quỵ chẳng hạn?
Không.
Có ai bị tiểu đường không?
Không.
Có thành viên nào mắc rối loạn tâm thần không?
Ra đây nào.
- Con để ở đây nhé. - Cảm ơn.
Bố dạo này thế nào?
Ông ấy vẫn ổn.
Nghe nói ổng lại chửi bới tùm lum trên Facebook hả?
Đâu có.
Mẹ đã chọn được màu sơn tường mới chưa?
Con nghĩ sao?
Mẹ có tìm được...
Nó na ná... màu trứng vịt ấy?
- Không rõ nữa. - Cũng đẹp đó.
Ừ.
Phòng khách sơn màu đó sẽ rất hợp.
Giống màu quần của mẹ đó.
À.
Xem mẹ tìm thấy gì này.
Hiệp hội Bảo vệ Chim Hoàng gia đang tuyển dụng đó.
Làm mùa hè. Họ đang tìm người...
Con còn cuộc sống riêng phải trở lại nữa.
Mẹ biết chứ. Mẹ sẽ cầu nguyện cho con.
Mẹ, đừng làm thế.
Sao lại không chứ...
Rona, con muốn uống trà không?
Con xuống ngay đây.
Được rồi.
Em đang phát chán đây.
Anh cũng thấy chán chứ?
Anh biết em có ý gì đó.
Thôi nào, cũng gần xong rồi mà.
Tin anh đi, nếu mình còn chưa đọc xong nổi cuốn sách nấm đó,
hay cái của nợ gì ấy...
Phải nấm không?
Cây nấm.
Không, anh ghét việc em gần như chẳng cần phải đọc sách.
Thế mà kiến thức vẫn cứ nắm đều.
Đó là vì em ghim chặt mắt vào đó hàng giờ.
Phải, anh cũng đang dán mắt vào trang này...
Biết rồi, mặc kệ nó và đi uống rượu đi!
Cảm giác lớn lên ở nơi đây thế nào?
- Ở London này ư? - Phải.
Trưởng thành ở London kiểu...
mọi thứ luôn có gì đó nhẹ nhàng.
Trước đây anh không cảm nhận được,
cho tới khi anh lần đầu về quê.
Và mọi thứ ở đó yên ắng đến lạ.
Cháu lấy thêm một lon nữa nhé,
- được không bác? - Cứ thoải mái.
- Cậu gì ơi. - Xin lỗi, gì vậy?
Cậu có bật lửa không?
Xin lỗi, tôi không có. Tôi không hút thuốc.
Phải rồi. Cũng ngoan ngoãn ghê ha.
Nhân tiện thì tôi thích cái mũ đó của cô.
- Chà, cảm ơn. - Trông thú vị đó.
Tôi có quen cậu không nhỉ?
- Chắc có đó, cô là dân ở đây hả? - Ừ, phải.
Ồ, nghe giọng cô, tôi cứ tưởng là người nơi khác.
Không, bố mẹ tôi đều là người Anh.
- Nên mới có cái giọng lơ lớ này. - Thế phải rồi.
Ừ, thực ra... Tôi đã xa nhà được mười năm rồi. Nên...
Ôi trời, lâu quá nhỉ.
Ừ, tôi cũng hiếm khi về thăm.
Vậy cậu đang làm gì đó?
Tôi đang tới chỗ hẹn với mấy người bạn.
À, bạn hả?
Ừ.
Bây giờ tôi chẳng còn quen ai ở đây nữa, nên...
tôi cứ đánh liều một chút,
xem có người bạn mới nào quanh đây.
À, ừ.
Cậu muốn uống tách trà trước khi đi chứ?
Không, không được rồi. Bạn tôi đang đợi.
- Có lẽ là để lần tới nhé. - Được thôi.
Được. Bây giờ tôi đang ở tạm nhà mẹ.
Nhưng thường tôi hay sống ở London.
Tôi chỉ tới đây để giúp bố chuyện chăn cừu, nên...
Nhưng tôi sẽ về thành phố sớm thôi, nên...
Cho tôi mượn tay cậu đi,
để tôi thử châm lại điếu thuốc.
- À, được, không vấn đề gì. - Được rồi, cảm ơn.
- Gió quá. - Vâng, phải kiên nhẫn.
- Được rồi! - Vâng, thế là ổn rồi.
Thôi, tôi phải đi đây. Gặp cô sau.
Được thôi.
Đôi lúc ở Orkney, ta có thể cảm thấy chút rung động.
Tiếng rì rầm đó.
Một cơn rung chuyển.
Nó bao trùm lấy hòn đảo, và từng phần cơ thể ta.
Nhưng tất nhiên rồi...
có thể tất cả chỉ là do ta tưởng tượng.
Người thì bảo đó là âm thanh
của những cuộc thử nghiệm quân sự dưới biển sâu.
Kẻ lại nói đó là những con sóng
vỗ vào cửa hang, nơi sâu dưới chân đất mũi.
Nhưng điều khiến tôi mất ngủ cả thuở bé,
lại là giả thuyết xa xưa nhất.
Một con quái thú khổng lồ,
gọi là Mester Muckle Stoorworm.
Nó to đến nỗi...
đuôi nó có thể cuốn quanh cả thế giới.
Và rồi nó bị đánh bại bởi một cậu trai trẻ tên là Assipattle.
Cậu ta giết chết Stoorworm bằng một mồi than cháy.
Lửa bùng lên bên trong thân xác nó.
Nó đau đớn tới nỗi...
cổ nó quằn quại, vươn xa hơn cả ánh trăng.
Và rồi răng nó rơi rụng xuống,
tạo thành quần đảo Orkney.
Lá gan của nó vẫn còn âm ỉ cháy tới ngày nay.
Với ta, đó chính là cơn rung động ta cảm nhận.
Ôi, nhìn ngon quá.
Thật tuyệt vời.
Vẫn còn thịt xay, cứ tự nhiên nhé.
- No lắm rồi. - Thôi, cảm ơn.
Rona, cháu chẳng ăn uống gì cả.
- Ổn cả chứ? - Vâng, vâng.
Đồ ăn ngon lắm, nhưng cháu chưa đói thôi.
- Xin phép mọi người. - Chúa phù hộ.
Con chỉ muốn nói lời cảm ơn.
Xin cảm tạ Cha, vì những thức ăn ngon miệng này,
và những gương mặt tề tựu đủ đầy hôm nay.
Chúng con tạ ơn Chúa, vì đã ban cho lương thực này,
vì ánh dương trên trời xanh thẳm...
Vậy chị sẽ ở đây lâu chứ?
Không, tuần sau chị lại về London rồi.
À, em hỏi vì có chương trình giúp phục hồi này
vào mỗi tối thứ Năm.
Có thể chị sẽ thích.
Chồng chị từng tham gia đúng không?
Ừ, năm ngoái anh Mark có dự.
Anh ấy cũng vật lộn với chuyện rượu bia,
và cần một lối thoát,
No comments yet. Be the first to leave one.