نخستین 200 خط.
Chào, tôi là Elise. Cô chắc là Lorraine.
Vâng, rất vui được gặp chị. Tôi xin lỗi vì giờ đã muộn.
Công việc ban ngày biến nuôi con thành việc ban đêm.
Đừng lo về chuyện đó.
Trong nghề của tôi, mọi việc thường xảy ra khi trời tối.
- Mời vào. - Cảm ơn.
Xin chào, Carl!
Elise, cám ơn vì đã tới.
Tôi không biết phải làm gì, ngoài việc gọi cho cô.
Ồ, tôi hiểu.
Anh gặp vấn đề lớn, và anh nghĩ...
anh sẽ biến nó thành vấn đề của tôi, phải không?
À...à...
Tôi đùa thôi.
Anh biết tôi luôn sẵn sàng giúp mà, Carl.
Chị muốn uống cà phê hay trà không?
Không, cám ơn.
Tôi muốn vào đề luôn, nếu được.
Carl đã nói với tôi qua điện thoại...
con trai cô là người có vấn đề, phải không?
Vâng, đúng thế.
Con trai tôi, Josh.
Có gì đó đang bám theo nó.
Cho chị ấy xem.
Tôi bắt đầu với các bước kiểm tra thông thường...
kiểm tra thần kinh, hồ sơ bệnh lý.
Mọi thứ đều bình thường.
Rồi tôi nhìn thấy các bức ảnh.
Lần đầu tôi để ý là khoảng sáu tuần trước.
Tôi tưởng máy ảnh có vấn đề.
Nhưng rồi chuyện rõ ràng là còn hơn thế.
Tôi đã hỏi thằng bé.
Nó không nói với tôi gì cả. Nó rất lo sợ.
Tôi cũng lo sợ.
Có gì đó trong căn nhà này. Tôi cảm nhận thế.
Nó không muốn tôi ở đây.
Tôi gặp thằng bé được không?
Chào Josh, cô là Elise.
Cô muốn hỏi cháu vài câu hỏi đơn giản.
Cháu có thích sống ở đây không?
Có, chắc vậy.
Có nhiều đứa trẻ tuổi cháu trong khu phố không?
Vài đứa. Một đứa sống ngay bên cạnh.
Chắc là vui lắm.
Có điều gì cháu không thích về ngôi nhà này không?
Cháu đôi khi gặp ác mộng.
Chuyện gì xảy ra trong giấc mơ của cháu?
Cô muốn thử một thứ với cháu, Josh.
Và cô hứa là sẽ không đau.
Cô muốn cháu thư giãn.
Lắng nghe tiếng gõ.
Tập trung vào nó.
Bỏ qua hết những thứ khác.
Cảm nhận là cháu thấy buồn ngủ hơn.
Giờ ta đang ở trong giấc mơ của cháu, Josh.
Nhìn quanh xem.
Cháu nhìn thấy gì?
Cháu nhìn thấy mình...
đang ngủ trên giường.
Cháu đang ở trong phòng ngủ à?
Không.
Một nơi tối tăm.
Nó luôn tối tăm ở đây.
Có một mình cháu à?
Không.
Bà ấy ở đây.
"Bà ấy" là ai?
Bà ấy bảo bà ấy là bạn.
Bà ấy tối nào cũng đến thăm cháu.
Bà ấy ở đâu, ngay thời điểm này?
Bà ấy có ở trong nhà cùng chúng ta không?
Cô muốn nói chuyện với bà ấy.
Được rồi, ta sẽ chơi một trò chơi, Josh.
Nó gọi là 'Nóng và Lạnh'.
Ta sẽ đi quanh căn nhà,
và cháu bảo ta nếu ta thấy nóng hơn hay lạnh hơn.
Lạnh.
Nóng hơn.
Nóng hơn.
Lạnh hơn.
Bắt đầu nóng.
Nóng hơn.
Rất nóng.
Xin hãy ra khỏi đó.
Ngươi là ai?
Ngươi muốn gì?
Có chuyện gì thế?
Tôi đã thấy thứ ám thằng bé, và nó không phải là bạn.
Một thứ kí sinh. Tôi chưa từng cảm nhận sự ác độc như thế.
Nó muốn trở thành thằng bé.
Cô Lambert,
Tôi nghĩ con trai cô có một khả năng đặc biệt.
Khi nó ngủ vào ban đêm, nó có thể đến nơi khác, thấy thứ khác.
Những thứ mà đáng nhẽ không người còn sống nào được thấy.
Chỉ là bây giờ, một kẻ đã chết cũng nhìn thấy thằng bé.
Ôi Trời ơi.
Chị ngăn nó lại được không?
Tôi có thể lấy đi khả năng
và kìm hãm trí nhớ của thằng bé về khả năng này.
Ta làm thế bằng cách nào?
"Để tôi chỉ cho"
Cô cứ làm những gì cần thiết. Để thằng bé quên đi.
Một buổi sáng, Dalton không chịu tỉnh dậy.
Chúng tôi đưa nó đến các bác sĩ giỏi nhất,
nhưng bọn họ cũng bó tay.
Sau một thời gian, chúng tôi đưa nó về nhà,
dù nó vẫn hôn mê.
Rồi bắt đầu có chuyện xảy ra trong ngôi nhà.
Những chuyện không giải thích được.
Tôi đã quá hoảng sợ, nên chúng tôi chuyển nhà.
Nhưng chúng vẫn xảy ra.
Và cô tin rằng nó do các thế lực siêu nhiên gây ra?
Khi nào thì cô nhờ đến...
người bị giết là Elise Rainier?
Khi chúng tôi không còn biết dựa vào đâu.
Theo lời khai của cô, cô Lambert,
thì tối qua, vào khoảng 10:00 giờ tối,
Elise đã đặt chồng cô vào một trạng thái thôi miên.
Bà ấy làm thế như một phần của nghi lễ...
bà ấy tin sẽ giúp anh ấy...
"đưa tri giác của anh ấy vào..." Ừm..
Tôi xin lỗi, tôi không đọc được chính chữ viết tay của mình.
"...vào thế giới linh hồn, nơi anh ta có thể tìm con trai cô..."
"...và giúp nó thức tỉnh trở lại."
Cô có thực sự tin rằng việc này có ích không?
Tôi buộc phải tin. Bà ấy làm gì đi nữa, nó đã hiệu quả.
Dalton đã tỉnh dậy.
Và chuyện gì xảy ra sau khi con trai cô tỉnh dậy?
Josh!
Josh, anh ở đâu?
Josh!
Renai.
Anh ở đây.
Renai! Gì thế?
Ôi, không, không, không.
Elise! Elise!
Mẹ, đưa Dalton ra khỏi đây! Gọi xe cứu thương!
Không, không, không. Elise!
Ôi, Không!
Không, không!
Gì cơ?
Tại sao em lại nhìn anh như thế?
Em nghĩ anh làm việc này?
Cô có tin anh ta không?
- Anh ấy là chồng tôi. - Tôi không hỏi điều đó.
Có, tôi tin anh ấy. Chồng tôi không có khả năng giết người.
Đây là bức ảnh Elise chụp ngay trước khi bà ấy bị giết.
Cô có thể nói ai là người trong bức ảnh không?
Đã có nhiều điều kỳ lạ xảy ra trong nhà chúng tôi.
Tôi đã thấy ma quỷ, rất nhiều ma quỷ.
Cô đang bảo rằng đây là ảnh chụp một con ma?
Tôi không quan tâm đến các hồn ma, cô Lambert.
Tôi chỉ quan tâm đến những người đã tạo ra chúng.
Elise có những vết thâm ở cổ...
gây ra bởi bàn tay con người.
Tôi sẽ báo cô biết nếu những vết đó khớp với tay của chồng cô.
Jessica, chúng tôi về rồi.
Chào các con.
Bố! Xem con đã làm gì này.
- Gì cơ? - Điện thoại cốc.
Bố đặt tai vào đây, và con để miệng vào đây.
Con đúng là thiên tài, thông minh lắm. Cám ơn vì đã trông chúng.
- Chào mẹ cô cho tôi nhé. - Vâng.
Mẹ để con.
Mẹ sẽ lên gác dọn giường.
Được rồi.
Đến giờ lên giường rồi.
Ta sẽ phải ở đây bao lâu?
Ta sẽ ở nhà bà nội một thời gian...
trong lúc cảnh sát làm việc tại nhà của ta.
Căn nhà này đã thuộc về gia đình ta trong một thời gian dài.
Và bọn con...
được ngủ trong phòng cũ của bố.
Bố đã từng thấy gì xấu xa trong này chưa?
Chưa.
Và con cũng thế, ok?
Ok.
Chúc ngủ ngon.
Gì thế?
Bố mừng là con tỉnh.
Chúc các con ngủ ngon.
Chúc ngủ ngon.
Này Dalton.
Gì?
Nhìn xem em làm gì này.
Anh phải nhìn à?
Ừ.
Thật là ngớ ngẩn.
Thôi nào, nó hoạt động đấy. Em hỏi anh vài thứ được không?
Được rồi, dây phải căng.
- Lùi lại nữa đi. - Được rồi.
Vậy anh thấy sao?
Anh thấy nó ngớ ngẩn.
Này.
Lorraine?
Không sao đâu.
- Nó vẫn xảy ra. - Cái gì cơ?
Em nghe đàn piano tự chơi dưới nhà...
và em thấy Kali bò dưới sàn cạnh cũi!
Có thể con bé trèo ra khỏi cũi.
No comments yet. Be the first to leave one.