نخستین 200 خط.
Thật ra không phải vì tôi muốn bắt giữ Skunk nên mới làm vậy đâu.
Nói chính xác là tôi muốn lựa chọn cậu ta làm diễn viên.
Này!
Đỉnh của chóp! Quá đỉnh!
Cô là cộng sự tuyệt vời kiêm nhà tài trợ đáng tin cậy của tôi mà.
Cậu nhất định phải mang nó về trước khi nó bị đấu giá đó.
Liệu lần này Skunk có lấy trộm không?
Trước khi Chủ tịch Yang chết,
ông ta đã đi khắp nơi để tìm kiếm đồng xu cổ thủng lỗ thời Joseon.
Sao cứ phải bon chen vào chỗ người trẻ tuổi vui chơi vậy?
Thật đáng thương hại.
Được gặp ông thế này thật vinh dự quá.
Hwa Yeon vẫn khỏe chứ ạ?
Ôi chà, đáng tiếc ghê! Làm sao đây nhỉ?
Ít nhất cũng được 20 tỷ.
3.8 tỷ won. 4.05 tỷ won.
5.15 tỷ won.
5 tỷ won. 3 tỷ won. 10 tỷ won.
Ở Trung Quốc khi giơ ngón cái lên kiểu đó ý là đang chửi vô mặt mình hả?
Trời ạ, làm tôi giật cả mình.
Hwang Dae Myung có vẻ chỉ là một tên điên mà thôi.
Tôi đã chuẩn bị xong cả rồi.
Tận hưởng nào.
Trong các đường di chuyển của chúng
nơi không có máy quay an ninh theo dõi,
chỉ có mỗi một chỗ đó thôi.
Muốn vào được kho chứa bí mật của Mugunghwa,
có một thứ mà chúng ta tuyệt đối không thể gỡ bỏ bằng sức, cậu biết nhỉ?
Tên đó là gì vậy?
Xử lý hắn đi.
Đúng rồi đó. Hay lắm!
Tốt lắm!
Không được. Hay lắm!
Cậu ấy chắc chắn đã ăn đấm.
Rốt cuộc cậu ta là cái gì vậy? Xác sống à?
Đừng kéo dài thời gian nữa.
Hạ gục chúng nó đi.
Chết tiệt. Xông vào bắt hắn đi.
- Này! - Tên khốn...
Cậu lúc nào cũng có trang phục bề ngoài phong độ vô cùng!
Nào. Chúng sẽ tỉnh lại sau 10 phút.
Cậu mau vô lấy tiền đi.
Ôi, đau đấy!
Ôi trời, đau đấy! Đau quá nha!
Dù có là áo chống đạn,
trúng đạn thật dĩ nhiên phải đau rồi.
Trong phim nhìn bình thường vậy thôi.
Mà sao cậu cứ phải lưu luyến đứng im để rồi lãnh đạn vậy?
Phải tránh đi chứ.
Tên khốn...
Buông ra.
Này. Này. Đồ khốn.
Trời đất ơi!
Chết tiệt!
Cái này. Không phải đồng hồ đâu. Cái đó khởi động thế nào đây?
- Cái gì cơ? - Khí gas.
Cái đó dùng trong trường hợp khẩn cấp.
Tôi đã cài đặt theo cơ chế cảm biến cơ thể sống đó.
Tóm lại là khởi động bằng cách nào?
Nào. Nắm chặt hai bàn tay lại.
Dồn hết sức vào cơ thắt hậu môn.
Trưởng phòng thật là!
Cậu còn làm gì nữa đó? Cứ như vậy là chết đó.
Cái khí gas gây mê vừa nãy ấy mà.
Trưởng phòng đổi cho tôi thành loại phun ra từ cổ tay nha.
Thiết kế như này bất tiện lắm luôn.
Nhờ cái đó mà trang phục lần này giúp cậu lên dáng chuẩn đét đó.
Vậy để tôi đổi cho cậu.
Đã là trường hợp khẩn cấp
phun ra từ mông mới đúng chuẩn.
Trong buổi đấu giá quốc tế ở Seoul đêm qua
có một quý cô ẩn danh đã mua bình gốm xanh
khảm họa tiết hoa và hạc. Có lẽ quý vị vẫn còn nhớ rõ.
Thông tin tên tuổi đều không được tiết lộ.
Bình gốm xanh khảm họa tiết hoa và hạc đã trúng giá thầu tối qua,
đã được gửi tặng miễn phí cho chính phủ Hàn Quốc.
Người đó là ai nhỉ?
Dù không biết là ai đi nữa,
nhưng người đó thật sự là thiên sứ giáng trần đúng không?
Là tác phẩm của Skunk đấy.
Sao cơ? Nhưng mà Skunk...
Ý anh là Skunk tự bỏ tiền ra mua hả?
Hắn ta có nhiều tiền đến vậy sao?
Bỏ tiền ra mua đồ vật đó
rồi trộm lại chính số tiền đó.
Làm như vậy sẽ đổi chủ sở hữu một cách hợp pháp,
và có thể đường hoàng công khai trước toàn dân còn gì.
Hơn nữa lại cuỗm sạch cả tiền
lẫn đồ của bọn xấu kia.
Nếu đúng như thế hắn ta thật sự là thiên tài luôn.
Tôi sẽ đi xác minh xem đêm qua có ai báo bị trộm cướp gì không.
Hả? Không cần đâu. Bọn đó sao dám báo án.
Sao vậy anh?
Chắc chắn bọn đó sở hữu vũ khí trái phép.
Và ở hiện trường đã diễn ra cảnh thanh toán nhau đẫm máu.
Còn số tiền hẳn là đã chảy về nơi tuyệt đối không được để ai biết.
Là chỗ nào vậy anh?
Kho bí mật của Quỹ di sản văn hóa Mugunghwa,
chứa đầy di sản văn hóa được thu mua phi pháp ở đâu đó.
Cái mạng của bọn mày
chỉ còn một tuần nữa thôi.
Trong vòng một tuần,
phải vặn cổ tên đó
và đem tiền của tao về đây.
Vâng, tôi hiểu rồi ạ.
Giờ đây cả cậu...
cũng không còn nhiều thời gian đâu.
Vì nếu tôi phải chết,
tôi không chết một mình đâu.
Tốt hơn hết là hãy hành động nhanh đi.
Dặn Tiến sĩ Min chờ sẵn và chuẩn bị cho tôi ra ngoài.
- Vật phẩm đầu tiên được. - Vậy là đã định giá xong.
- đáng giá 5 triệu. - Vâng.
Người ủy quyền thứ hai.
Cái này là
của người bà đã nuôi chúng cháu từ nhỏ.
À.
Chúng đáng giá 100 nghìn.
Vậy nếu cháu có được 100 nghìn thì sao?
Hôm nay là sinh nhật của em cháu.
Cho nên cháu muốn mua quà tặng em ấy.
Đây là tiền xu cổ mà chủ nhân nhỏ tuổi dễ thương này đã mang đến hôm nay.
Hãy cho chúng tôi xem giá nào.
(Hãy tìm vì bản thân mình. Chủ nhật lúc 11 giờ sáng.)
Thời gian của vận mệnh được định sẵn.
Tất cả, tất cả đều là sự thật.
Mau chóng xuất phát ngay.
Vâng.
(Những hiện vật được giấu kín của Chủ tịch Yang Geum Dong)
- Đội trưởng. - Uh.
Về yêu cầu giám định chi tiết từ Yangpyeongso.
Đây là hộp lưu trữ được cho là đã nằm ở trong két sắt của Chủ tịch Yang.
Kết quả giám định cho thấy trong bảy ô
thì có năm ô có thành phần sắt và đồng.
Một ô chứa rất nhiều, bốn ô còn lại thì khá ít.
Vậy là thủ phạm đã đem đi khỏi nơi đó rồi sao?
Vâng. Tuy chưa biết đó là món đồ gì.
Đồng tiền xu cổ Joseon.
Sao cơ? Đồng tiền xu cổ Joseon?
Đội trưởng!
- Uh. - Như anh yêu cầu,
Đã có thông tin từ Đội hợp tác điều tra quốc tế theo như lời đội trưởng đã nói.
Đúng là có vụ án tương tự với vụ lần này.
Toàn tiếng Anh mà, thằng nhóc này.
À, để tôi đọc cho.
Ừ.
Vào năm 2009 tại Singapore,
kẻ trộm đã đột nhập vào nhà của chuyên gia tài chính chuyên sưu tập tiền xu.
Ông ta cùng người nhà bị đâm bằng vật sắc nhọn có đường kính 1mm
vào cổ, thái dương,
dưới cằm và đã tử vong.
Vật phẩm bị mất cắp
là một đồng xu thời Joseon cổ,
nằm trong bộ sưu tập tiền cổ của ông ấy.
Năm 2011, tại chợ đồ cổ Nagasaki Nhật Bản,
cũng đã phát hiện ra một vụ án tương tự như trên.
Vật bị mất cắp không thể xác định được nhưng được cho là cùng loại.
Nhưng tên điên đó,
chỉ để lấy đi mấy đồng xu cổ thủng lỗ nên đã giết chết người vậy đó.
Năm 2015 tại Trung Quốc,
và tại Washington Mỹ,
cũng có các nhà sưu tập tiền cổ bị giết hại bằng cách thức tương tự.
Trong đó đã xác nhận có một đồng xu cổ Joseon bị biến mất.
Hẳn là có ai đó đang sưu tập đồng tiền xu cổ Joseon rồi.
Khả năng cao là đến bảy đồng tiền xu cổ Joseon.
Chắc có gì đó đặc biệt ở đây nhỉ?
Bảy đồng tiền xu cổ Joseon có khoét lỗ.
Bí ẩn đã được sáng tỏ rồi.
Sao ạ?
Đi theo tôi.
Đây là gì vậy?
Nhật ký năm Ất Mùi.
Là 1 phần của "Loạn Trung Nhật Ký của Tướng quân Yi Sun Shin."
Nhật ký chiến tranh này, vốn dĩ được viết bắt đầu từ ngày 1 tháng 1 năm 1592.
Rồi chia ra các tập theo năm. Nhật ký năm Nhâm Thìn.
Nhật ký năm Quý Tỵ, Giáp Ngọ, Ất Mùi, Bính Thân,
Đinh Dậu, Mậu Tuất.
Là do Đô đốc Yi Sun Shin
biên soạn dưới thời vua Jeongjo.
Và sau đó được tổng hợp lại với cái tên "Loạn Trung Nhật Ký".
Còn đây là một trong số các cuốn đó.
Nhật ký năm Ất Mùi cuốn số một.
Cho đến nay vẫn còn được ghi nhận là đã thất lạc.
Khác với những gì chúng ta đã biết về
cuộc xâm lược Hàn Quốc của Nhật Bản 1952.
Toyotomi Hideyoshi
kẻ luôn thèm muốn kho báu của Joseon.
Đã có một truyền thuyết
về cuộc chiến cướp bóc di sản văn hóa.
Thực ra vào thời đó, Toyotomi Hideyoshi ghi lại nhiều
câu chuyện lịch sử khác nhau về việc cướp bóc các di sản văn hóa.
Có một đám cướp bóc di sản văn hóa đó,
đã đánh cắp các di sản văn hóa trên bán đảo Triều Tiên ấy.
Tính ra là hơn 30.000 thứ.
Nhưng chỉ có phân nửa số đó
được đưa về tới Nhật Bản.
Vậy số còn lại ở đâu?
Nào.
Xem nào.
"Tôi đã tiêu diệt các tàu địch
No comments yet. Be the first to leave one.