نخستین 200 خط.
Ôi, nước Mỹ.
Tôi ước có thể nói với các bạn đây vẫn là nước Mỹ,
nhưng tôi nhận ra chẳng có đất nước nào lại không có người dân cả.
Và nơi đây chẳng hề có bóng dáng con người.
Không! Không!
Tránh ra... Chết tiệt!
Không đâu, bạn tôi ơi.
Bây giờ nơi đây đã trở thành hợp chủng quốc thây ma.
Thật kinh hoàng khi mọi thứ nhanh chóng chuyển từ tệ trở nên cực kỳ tệ như vậy.
Sao tôi vẫn sống khi ai nấy quanh tôi đều biến thành thịt sống?
Đó là vì tôi có quy tắc của riêng mình.
Quy tắc đầu tiên để sống sót ở Vùng đất Thây ma: Tập thể dục.
Khốn kiếp!
Vì những lý do hiển nhiên, khi vi-rút phát tán,
mục tiêu đầu tiên bị săn đuổi chính là những gã béo.
Gã béo khốn khổ.
Nhưng khi dịch bệnh đã lan tràn và hỗn loạn gia tăng
có chạy nhanh đến mấy cũng vẫn chưa đủ.
Bạn phải kiếm lấy một khẩu súng và học cách sử dụng nó.
Từ đó ta có quy tắc số 2: Hai phát.
Ở thời điểm bạn không biết bọn thây ma đã chết thật hay chưa,
chớ hà tiện mấy viên đạn.
Ý tôi là, chỉ cần bắn thêm một phát gọn gàng vào đầu,
thì quý bà này đã không trở thành bữa ăn thịt người vui vẻ rồi.
Giá mà, thế mà, nên là vậy.
Chẳng bao lâu sau, bọn thây ma bắt đầu thông minh hơn.
Khi bạn ở trong tình thế nhạy cảm nhất, bằng cách nào đó chúng lại đánh hơi được.
Ai đó không thể yên lặng giải quyết được sao?
Đừng để bị tóm lúc không phòng bị.
Quy tắc số 3: Cẩn thận với nhà vệ sinh.
Khi thây ma đã gia tăng đông đảo hơn cả con người,
chà, đó là lúc bạn phải trút bỏ mọi ràng buộc cảm xúc.
Nếu mấy bé hàng xóm nhà bạn bây giờ đã trở thành lũ quỷ nhỏ chết tiệt,
có lẽ đã đến lúc chấm dứt việc đi chung xe rồi.
Phải ưu tiên chú ý đến tính mạng mình.
Từ đó ta có quy tắc số 4. Cực kỳ cơ bản.
Nhớ thắt dây an toàn. Chuyến đi sẽ khá xóc đấy.
Gã dưới kia chính là tôi. Tôi ở Garland, Texas.
Trông có vẻ như đã bị bọn thây ma tàn phá, nhưng nơi này đích thị là Garland.
Đã 2 tháng qua kể từ người đầu tiên mắc bệnh do cắn phải miếng burger bị nhiễm
tại một trạm xăng Gas N' Gulp.
Chỉ mới 2 tháng mà cả nước chắc chỉ còn mỗi tôi là kẻ không ăn thịt người.
Có vẻ khó tin khi tôi lại là kẻ sống sót
trong khi tôi sợ đủ thứ và còn mắc phải hội chứng ruột kích thích.
Nhưng tôi có lợi thế khi không có bạn bè hay họ hàng thân thiết gì cả.
Tôi sống sót vì tôi không mạo hiểm và luôn tuân thủ quy tắc.
Các quy tắc của tôi.
Chết tiệt.
QUY TẮC#1 TẬP THỂ DỤC
Phải thế chứ.
QUY TẮC#4 THẮT DÂY AN TOÀN
Khốn nạn thật.
QUY TẮC#2 HAI PHÁT
Lạc quan mà nói, tôi đã tìm được chỗ để đi đại tiện.
Quy tắc sinh tồn nữa ở Vùng đất Thây ma: Gọn nhẹ.
QUY TẮC#7 GỌN NHẸ
Ý tôi không chỉ là mỗi hành lý.
Tôi luôn là kẻ độc hành.
Tôi tránh người khác như thể họ là thây ma
thậm chí trước khi họ biến thành thây ma.
Bây giờ họ đều hóa thây ma cả rồi, tôi lại thấy nhớ hơi người.
Tôi đang trên đường từ ký túc xá đại học ở Austin, Texas
đến Columbus, Ohio. Hy vọng ở đó bố mẹ tôi vẫn còn sống.
Mặc dù chúng tôi chưa từng thực sự gắn bó,
nhưng thật tốt khi thấy một gương mặt quen hay bất kỳ bản mặt nào,
không có khóe miệng rỉ máu hay kẽ răng dính thịt.
Cảm ơn anh.
- Anh tìm gì vậy? - Không.
Tôi chỉ kiểm tra theo quy tắc.
Ngoài túi của tôi thì không có gì cả.
Tên anh là gì?
Thôi. Không tên tuổi gì hết.
Chúng ta không nên quá thân mật.
Suýt thì anh vung dao làm đổ chai rượu rồi.
- Không sao, anh không cần... - Vậy anh đi đâu?
Columbus. Còn anh?
Tallahassee.
Thôi, một thôi, tôi chỉ uống một ly là đủ. Tôi từng nói thế rồi.
Anh biết đấy, Tallahassee và Columbus đều ở phía Đông.
Thì sao?
Vậy, anh có muốn đi chung không, quý ông Tallahassee?
- Chí ít là một thời gian? - Vấn đề là thế này, chàng Columbus.
Tôi không phải là người dễ gần,
mà tôi lại cảm nhận được là anh có chút xấu tính,
vậy nên mối quan hệ này đến Texarkana là chấm dứt được rồi.
Thật sao? Tốt quá. Vậy anh sẽ đưa tôi đến Texarkana.
Anh hào hứng vậy sao?
Anh nên thắt dây vào cho an toàn.
Có thể thấy là chưa gì anh đã làm tôi khó chịu rồi đấy.
Mặc dù hợp tác không phải phong cách của tôi,
tôi thấy an toàn hơn khi đi với gã Tallahassee.
Các bạn thấy đấy, anh ta có công việc thật hoành tráng và...
Công việc là vinh quang.
Vẻ ngoài như vậy, tuy nhiên, gã này cũng nhanh chóng để lộ ra một yếu điểm.
Ta làm gì ở đây vậy?
Ồ, nhìn kìa. Một cái xe của hãng Hostess đấy.
Phải, tôi thấy cái xe rồi. Vậy thì sao?
Tôi có thể ăn bánh Twinkie.
- Anh đi chứ? - À vâng. Đợi tôi chút.
- Anh giỡn mặt với tôi sao? - Không.
Anh cũng nên khởi động cơ thể đi.
Đặc biệt nếu chúng ta định trèo xuống quả đồi kia.
Việc này rất quan trọng.
Tôi không tin.
Anh thấy con sư tử nào khởi động trước khi hạ con linh dương chưa?
- Bánh Sno Ball ư? - Phải.
Bánh Sno Ball?
Thế còn bánh Twinkie chết dẫm đâu rồi?
Tôi thích bánh Sno Ball.
Tôi ghét dừa. Không phải vì vị của nó, mà vì nó dính.
Vẫn còn rất ngon.
Chuyện bánh Twinkie này vẫn chưa xong đâu.
Này, có lẽ bây giờ không đúng lúc,
nhưng tôi cần phải đi đại tiện.
- Thật sao? - Thật.
Tôi biết, lại lần nữa sao, sớm quá vậy? Nhưng tôi biết nói gì đây?
Tôi mắc chứng hoảng loạn kinh niên.
Sự thực là lúc nào tôi cũng lo sợ. Tôi thấy bao nhiêu thứ gây bất an.
Như nước ngầm hay ông già Noel ở trung tâm mua sắm.
Hay ở một mình với một đứa bé nữa.
Nhưng điều tôi sợ nhất, phải, sợ hơn cả bọn thây ma nữa...
đó là bọn hề chết tiệt.
Khi đã sợ tất cả mọi thứ bên ngoài,
thì bạn sẽ không ra ngoài nữa,
đó là những gì xảy ra với tôi trước khi có thây ma.
Tối thứ 6, tuần thứ 3 liên tiếp tôi ở lì trong nhà.
Chơi trò World of Warcraft,
bên cạnh cả chồng hộp bánh pizza,
uống nước ngọt Mountain Dew đỏ.
Không vì lòng kiêu hãnh.
Phẩm giá cũng biến mất lâu rồi.
Trinh tiết ư, hoàn toàn thích đáng để suy xét.
Tuyệt.
Tất cả những gì tôi mong muốn cả đời là tìm được một cô gái,
đem lòng yêu rồi đưa nàng về ra mắt gia đình.
Mà bố mẹ tôi cũng lại là người kỳ thị xã hội hoang tưởng giống tôi,
nên có lẽ nàng sẽ đưa tôi về gặp bố mẹ nàng thôi.
Và cuối cùng, tôi cũng sẽ là thành viên một gia đình đúng nghĩa tuyệt vời.
Phòng 408.
Làm ơn, có ai ở nhà không? Đây là chuyện khẩn cấp.
Thường thì tôi không hay mở cửa phòng khi nghe tiếng kêu cứu,
nhưng cô hàng xóm phòng 406 thực sự rất hấp dẫn.
Được rồi. Được rồi.
Cảm ơn anh.
Rất vui được gặp cô.
Đây.
Mời cô.
- Mountain Dew sao? - Phải. Nhãn đỏ.
Còn đây là bánh Golden Grahams. Để trong túi kín nên rất giòn.
Được rồi. Cứ để đó vậy.
Vậy nói tôi nghe xem đã xảy ra chuyện gì.
Đó là một kẻ vô gia cư bệnh hoạn.
Lúc tôi đang đi về nhà từ quán rượu và đang nghe điện thoại,
thì hắn lao bổ về phía tôi.
Ý tôi là, không phải chạy bình thường, mà là lao thẳng vào ấy.
Tôi tưởng rằng có lẽ hắn chạy trốn ai đó
hay đang đuổi theo ai, nhưng phút cuối tôi thấy hắn vẫn đang phát rồ ngoài đó.
Có lẽ hắn phê thuốc?
Tôi còn chưa kể anh nghe phần tệ nhất.
Vậy sao?
Hắn đã cố cắn tôi.
- Cô nói đúng, đó là phần tệ nhất. - Tôi xin lỗi. Tôi đã quá sợ hãi.
Không, cô sợ là đúng thôi. Một gã vô gia cư định ngoạm cô mà.
Đó là nỗi sợ thích đáng có thể lý giải được.
Tôi còn sợ những thứ vô lý như mấy gã hề có cái mũi đỏ,
hay đống giẻ rách người ta dùng để lau bàn
lúc khách ăn xong ở nhà hàng nữa.
Thật sao?
Nghe này, quan trọng là có tôi ở đây với cô rồi, được chứ?
Miễn là cô ở bên cạnh tôi, tôi sẽ không rời khỏi căn hộ này.
Anh có phiền không nếu tôi nhắm mắt một lúc?
Không, tất nhiên rồi.
- Cảm ơn anh. - Ừ.
Mặc kệ gã ăn thịt người đầu đường xó chợ bệnh hoạn đi,
tôi đang sống trong mơ rồi.
Cả đời này tôi đã mong
được vén tóc một cô gái qua vành tai nàng.
- Chúc ngủ ngon. - Chúc ngủ ngon.
Ôi, trời.
Cô ổn chứ?
Nào. Dừng lại.
Cô làm gì vậy?
Này, lùi lại, phòng 406, được chứ? Tôi không muốn làm cô đau, nhưng...
Chết tiệt.
Ôi trời, tôi vô cùng xin lỗi.
Các bạn thấy đấy, không thể tin tưởng ai được.
Lần đầu tiên tôi để một cô gái bước vào đời tôi, cô ta lại cố ăn thịt tôi.
Xin cô. Hãy nghe tôi.
Phòng 406.
Nếu đúng là cô,
cô chỉ đang bệnh thôi. Được chứ?
QUY TẮC#2 HAI PHÁT
Đó là lần chạm trán đầu tiên của tôi với đại dịch của thế kỷ 21.
Nhớ bệnh bò điên không?
Ồ, bò điên trở thành người điên rồi lại thành ra thây ma điên.
Đó là một loại vi-rút tác động nhanh khiến não phồng lên, gây sốt dữ dội,
làm bạn trở nên điên cuồng, bạo lực,
và khiến bạn thấy đói khát thực sự.
Được rồi, anh điều khiển đi. Tôi sẽ đẩy.
Được.
No comments yet. Be the first to leave one.