نخستین 200 خط.
NGÀY 4 THÁNG BẢY, 1911 MISSISSIPPI
- Này, con trai, nhớ cách huýt sáo chứ? - Dạ nhớ.
Thấy có người đến, thì huýt sáo nhé.
- Hiểu chứ? - Dạ hiểu.
Được rồi, con trai.
- Vòng ra sau. - Ừ.
Được rồi, đếm đến ba thì đẩy.
- Đẩy đi. Sẵn sàng chưa? - Được rồi. Đi đi.
CHÚA PHÙ HỘ NƯỚC MỸ
Thằng kia! Ra đây ngay!
Xuống địa ngục đi, Boy Charles!
Ra đây ngay!
Bọn tao biết mày ở trong đó! Ra ngoài đi. Nhanh lên.
Hắn ở đâu?
Coi chừng cây cối ở phía sau.
Đốt sạch!
BÀI HỌC DƯƠNG CẦM
25 NĂM SAU
Được rồi, Lymon, nổ máy!
Nào. Nổ máy đi.
Được rồi.
- Đã bảo nó sẽ chạy mà. - Chạy đi. Đồ dối trá chết tiệt.
- Con biết đây là cánh đồng gì không? - Con không biết.
- Đây là cánh đồng hoa hướng dương. - Dạ.
Đi nào.
Ở ngay đó.
- Nếu họ ngủ thì sao? - Đừng lo.
Trong một diễn biến khác, Bộ Nông nghiệp
đã công bố một phát hiện đáng lo ngại
mà theo lời các chuyên gia có thể khiến sản lượng quả sụt giảm
trong nhiều năm tới.
Giáo sư Wilson gọi đó là căn bệnh Panama.
Trong một tuyên bố đưa ra đầu tháng này
căn bệnh đã khiến cây chuối đạt…
Chú Doak!
Chú Doaker!
- Berniece ơi! - Ai vậy?
Mở cửa ra, ông chú da đen. Là cháu.
Ai vậy?
Là cháu đây!
Boy Willie.
Mở cửa đi.
Chú suýt bắn nát mông mày đấy. Mày làm gì ở đây?
Tao nói rồi mà, Lymon.
Đây là Lymon. Chú nhớ Lymon Jackson ở cùng quê chứ?
Đây là chú Doaker. Lymon nói chú có thể đã ngủ rồi.
- Tưởng cháu ở Mississippi. - Cháu và Lymon bán dưa hấu.
Bọn cháu có một cái xe tải ngoài kia. Nguyên xe tải dưa hấu.
Berniece đâu? Berniece ơi!
- Berniece đang ngủ. - Gọi chị dậy.
Ba năm rồi cháu chưa gặp chị cháu. Berniece ơi!
Cái xe tải đó ở đâu ra vậy?
Của Lymon. Cháu đã bảo nó chất dưa hấu rồi chở đến đây.
Boy Willie nói sẽ trở về quê, nhưng cháu sẽ ở lại.
- Xem ở đây thế nào. - Phải chở tao về đã.
Chở nhiều dưa hấu như vậy thì cái xe bị hư là phải rồi.
Làm gì mà um sùm vậy?
Này Berniece. Chú Doaker nói chị ngủ rồi. Em nói phải gọi chị dậy, chào hỏi nhau.
Mới năm giờ sáng, mà đến đây rồi la lối um sùm.
Không thể hành xử bình thường à? Phải ầm ĩ mới chịu.
Thôi mà chị, gặp chú Doaker nên em mừng.
Em lái gần 2.900 cây số để gặp chị em. Nên đoán là chị ấy muốn thức dậy chào hỏi.
Giờ chị trở lại lên lầu được rồi.
Đây là Lymon. Chị nhớ Lymon Jackson ở quê chứ?
Chị khỏe không, Berniece?
Chị đúng như trong tưởng tượng của tôi.
Sao mấy người cứ phải ồn ào suốt như vậy?
- Khiến hàng xóm thức hết. - Tụi em chuẩn bị tổ chức tiệc.
Chú Doaker, rượu đâu? Cháu và Lymon sẽ ăn mừng.
Hồn Ma Chó Vàng đã xử Sutter.
- Nói gì vậy? - Hỏi Lymon đi.
Họ tìm thấy hắn sáng hôm sau. Họ nói hắn chết đuối dưới giếng.
- Chuyện xảy ra hồi nào, Boy Willie? - Cỡ ba tuần trước.
Lúc nghe tin đó, cháu và Lymon ở hạt Stoner.
Bọn cháu thấy nó rất buồn cười.
Một lão già cao to nặng 154kg rơi xuống giếng.
Mọi người nói Hồn Ma Chó Vàng đã đẩy hắn.
Chị không muốn nghe thứ vớ vẩn đó.
Hẳn phải có ai đó đẩy người ta rớt xuống giếng.
Em và Lymon có một xe tải dưa hấu.
- Cái xe tải ở đâu ra? - Của Lymon. Chú, chai rượu của chú đâu?
Cháu biết chú cất một chai rượu trong phòng.
Lymon đã mua chiếc xe tải đó để làm chỗ ngủ.
Cảnh sát trưởng đang tìm nó. Stovall cũng đang tìm nó.
Nó ngủ trong xe tải đó, tránh né cả hai người họ.
Cháu nói: "Đi thăm chị gái tao đi".
Boy Willie, em và Lymon tính khi nào thì về?
Lymon nói nó ở lại đây. Còn em bán hết dưa thì sẽ trở về.
Đó là điều em cần làm, và cần làm cho nhanh.
Chị không muốn ồn ào suốt ở đây. Ngạc nhiên là em không đánh thức Maretha.
Đó là cây đàn piano à?
Ừ.
Nhìn đây, Lymon.
Thấy mấy hình chạm khắc trên đây không? Là thứ tao đã nhắc đến đó.
Thấy những hình chạm khắc tuyệt đẹp, bóng lưỡng này không?
- Cây piano này độc nhất vô nhị đó. - Ừ, đẹp thật.
Tao nói rồi mà. Mua đi, tao bán cho giá tốt.
Boy Willie nói về chuyện đó suốt cả chuyến đi.
Cháu phát mệt khi cứ phải nghe nó nói về cây đàn piano.
Chú Doaker. Em trai của Sutter đang bán đất.
Hắn nói muốn bán cho cháu.
Đó là lý do cháu đến đây.
Giờ cháu đã có một phần tiền.
Cháu bán dưa hấu, kiếm thêm một ít nữa.
Rồi cháu nói Berniece bán cây piano đó, và sẽ có phần tiền còn lại.
- Berniece không bán cây đàn đó đâu. - Cháu sẽ nói chuyện với chị.
Khi chị ấy thấy cháu có cơ hội có đất của Sutter, chị ấy sẽ đổi ý.
Đừng mơ tưởng chuyện đó nữa. Berniece không bán cây piano đó đâu.
Cháu sẽ nói chuyện với chị ấy.
Sutter còn bao nhiêu đất?
Hơn 40 hecta. Đất tốt lắm.
Hồi trước hắn chia lô để bán. Giữ mấy lô tốt cho riêng hắn.
Giờ hắn phải bán cả phần đó.
Em trai của Sutter từ Chicago về dự đám tang.
Hắn ở Chicago. Kinh doanh thiết bị cho máy bán nước ngọt.
Chú Doaker, hắn nóng lòng muốn bán đất. Hắn không muốn bận tâm đến nó nữa.
Hắn nói vì gia đình chúng ta biết nhau lâu rồi
cũng là chỗ thân tình này nọ,
nên hắn nói muốn bán đất cho cháu.
Cháu nói cho cháu hai tuần để nghĩ.
Hắn nói hắn sẽ đợi. Thế nên cháu mới đến đây.
Cháu sẽ bán dưa hấu, nói chị Berniece bán cây piano đó,
gom hai phần tiền đó cộng phần tiền dành dụm của cháu,
rồi bước vào đó,
cởi nón ra,
đặt tiền lên bàn,
lấy giấy chứng nhận đất của cháu, và bước ra.
Lần này cháu sẽ được giữ hết số cây bông. Thuê vài người làm việc cho cháu.
Tách bông của cháu, giữ lấy hạt của cháu, và sẽ gặp lại mọi người vào năm sau.
Có thể trồng thêm ít thuốc lá. Hoặc một ít yến mạch.
Không dễ thuyết phục Berniece bán cây đàn piano đó đâu.
Nhớ Avery Brown ở quê chứ?
Giờ cậu ấy ở đây.
Sau khi Crawley bị giết, cậu ấy cố thuyết phục Berniece kết hôn.
Cậu ấy ở đây cỡ hai năm rồi. Giờ tự gọi mình là nhà thuyết giáo.
Cháu biết Avery.
Hồi đó làm ở chỗ của Willshaw. Lymon cũng biết anh ấy.
Cậu ấy theo đuổi, muốn cưới Berniece.
Con bé cứ từ chối, mà cậu ấy không bỏ cuộc đâu.
Cứ thúc ép Berniece vụ đó.
Avery nghĩ đàn ông da trắng đều là những kẻ quan trọng.
Nhưng có những kẻ da trắng không được như anh ấy.
Lẽ ra sáng nay cậu ấy phải ghé qua đây.
Berniece định đi cùng cậu ấy đến nhà băng vay tiền xây nhà thờ.
Thấy chưa, đó là lý do chú biết Berniece sẽ không bán cây đàn piano đó.
Cậu ấy cố dụ Berniece bán đàn, góp tiền xây nhà thờ.
Cử người đến đây, bày đủ trò.
Người nào?
Có gã da trắng ghé mấy nhà của người da màu tìm mua nhạc cụ.
Thứ gì hắn cũng mua.
Trống, guitar, kèn harmonica, đàn piano.
Avery gửi hắn đến đây. Hắn thấy cây piano đó, phấn khích.
Đề nghị chị cháu một giá rất hời.
Chị cháu từ chối, rồi chửi Avery một trận vì đã gửi gã đó đến đây.
Chú Doaker!
Chú Doaker!
- Chú Doaker! - Berniece?
Berniece?
Chúa ơi!
- Chuyện gì vậy? - Không sao. Chú đây.
Nào, ngồi xuống đi.
Nào. Chuyện gì vậy?
- Sutter… - Sao vậy?
Sutter đang đứng ở hành lang.
- Boy Willie? - Không có ai ở đây cả.
Boy Willie!
Chú Doaker. Chị ấy bị sao vậy?
- Berniece, sao thế? - Con bé nói đã thấy hồn ma của Sutter.
- Thấy gì? Sao mà thấy Sutter được? - Hắn đứng ngay đó.
Chỉ là do Berniece tưởng tượng. Không ai ở đó.
- Chú lên mà xem. - Chú tin cháu.
Berniece kể về thứ nó thấy. Nó thấy hồn ma của Sutter ở hành lang.
- Nó không bịa chuyện. - Chị ấy mơ thôi, chứ có thấy ma cỏ gì.
Cháu uống nước không? Lấy ly nước đi, Boy Willie.
Chị ấy không cần nước. Chị ấy đâu có thấy gì.
Đi mà xem. Trên đó không có ai ngoài Maretha.
- Để Berniece kể. - Cháu không cản chị ấy.
- Kể đi, Berniece. - Cháu chỉ…
Cháu ra khỏi phòng để xuống đây,
thì Sutter đứng ngay ở hành lang.
Hắn trông thế nào?
Trông như Sutter. Vẫn vẻ ngoài đó.
Sutter là cái gã từ nhà ra đến cổng còn đi lạc.
Sao hắn tìm được đường đến Pittsburgh? Sutter còn chưa nghe về Pittsburgh.
Để Berniece nói hết. Chú muốn nghe.
Hắn mặc bộ vét xanh, đứng ngay đó.
Hồi còn sống, hắn còn chưa từng rời hạt Marlin.
Giờ chết rồi lại lặn lội đường xa đến đây ư?
Cháu kể đi, Berniece.
Nếu Berniece thật sự thấy hắn như chị ấy tưởng
thì giờ vẫn đang chạy đó.
Kể đi Berniece. Kệ thằng Boy Willie.
Hắn đội mũ không?
Chỉ mặc bộ vét xanh đó thôi.
Hắn cứ đứng đó nhìn tôi, gọi tên Boy Willie.
Hắn gọi tên em làm gì?
Chị tin là em đã xô hắn xuống giếng.
Chị nói nghe có hợp lý không?
Ý chị là em tới đó, trốn chui nhủi trong cỏ,
trong khi nhà hắn có chó canh đủ thứ?
No comments yet. Be the first to leave one.