نخستین 200 خط.
Hãng Mosfilm - Liên bang Xô viết
Hiệp hội Nghệ thuật Thực nghiệm
Anh muốn nói với em, Katerina Matveyevna yêu dấu, rằng:
Em đến trong giấc mơ của anh như cánh thiên nga,
Tung tăng bơi lội ...
…khiến anh hồi hộp trong từng hơi thở,
…như một khẩu pháo đạn đã lên nòng
MẶT TRỜI TRẮNG TRÊN SA MẠC
Kịch bản: V. YEZHOV và R. IBRAGIMBEKOV
Đạo diễn: V. MOTYL
Giám đốc hình ảnh E. ROZOVSKY
Âm nhạc của I. SHVARTS
Diễn viên: Sukhov - A. Kuznetsov Vereschagin- P. LUSPEKAYEV
Sayid - S. MISHULIN Abdullah - K. KAVSADZE
Nastasya - R. KURKINA, Petrukha - N. GODOVIKOV Gyulchatai - T. FEDOTOVA
Rakhimov - M. DUDAYEV, Lebedev - BADYEV N., Semyon - V. KADOCHNIKOV
Giám đốc sản xuất - Yu. KHOKHLOV
Phụ đề Việt: DONG QUAN
Em biết không, Katerina Matveyevna yêu dấu,
bao trận đánh giờ đã đi qua,
ngày giải phóng toàn thế giới đang đến gần.
Giờ đến lúc anh quay trở về
để dựng xây cuộc sống mới cho quê hương
Bằng trái tim cháy bỏng của mình.
Hai giờ rồi.
Anh ở đây lâu chưa?
Tôi thật may mắn!
Rời khỏi bệnh viện, tôi đã thề rằng: ngay sau khi giải ngũ,
Mình sẽ về thẳng nhà, thề không vướng vào bất cứ chuyện rắc rối nào.
Tôi đã moi 2 người như anh lên, và chẳng chuyện gì xảy ra ...
Tuy nhiên, đến người thứ ba...
Khi tôi kéo lên, hắn đã thộp lấy họng tôi. Đúng là quân ăn cướp.
Thế là hết. Chính hắn đã tự chôn mình. Tôi đã rất vất vả để hạ gục hắn.
Giờ tôi sẽ moi anh lên, và tạm biệt.
MẶT TRỜI LẶN
Bỏ tay xuống!
Đúng là đồ thú vật... cái thằng Abdullah.
Nó chẳng còn biết thương xót ai.
Nếu chúng ta đến đây chậm một chút có lẽ hắn đã giết hết.
Sao hắn lại làm thế nhỉ, đồng chí chỉ huy? Để làm gì?
Vì nó là một tên cướp!
Khi biết chúng ta đến, Abdullah đã quyết định bỏ chạy
và muốn bắn hết các bà vợ của mình để không người đàn ông nào lấy được họ.
Không, về khoản phụ nữ, chúng ta không thể bì được Abdullah.
Đó là lý do vì sao hắn chẳng muốn đưa họ theo, vì họ làm vướng chân hắn.
Nhưng chúng ta cũng không thể bỏ mặc họ.
Đây, ít bánh mì khô bánh mì và lúa mạch cho chuyến đi của anh.
Tôi bị trễ việc hết rồi. Giải ngũ 6 tháng trước, mà giờ vẫn quẩn quanh ở sa mạc.
Nhiều năm xa nhà lắm rồi.
Đi đi. Những thứ này sẽ giúp anh một chút.
Anh sẽ nhận được thêm chút gì đó ở Pedzhent, tôi không thể cho anh thêm gì nữa, xin lỗi.
Tôi đã quanh quẩn lâu quá giờ phải thẳng tiến về phía trước thôi.
Đường còn xa lắm, tận sông Volga.
Tôi sẽ chẳng yên khi Dzhavdet còn sống. Anh đào tôi lên làm gì?
Ừ, người chết sẽ chẳng còn phải lo lắng về bất cứ chuyện gì,
Thật đáng buồn.
Chuyện gì xảy ra giữa anh và Dzhavdet?
Hắn đã giết cha tôi ...
... rồi chôn sống tôi,
Lấy đi bốn con cừu của tôi,
đó là tất cả những gì tôi có.
À ... tên hắn là gì nhỉ... Dzhavdet,
Hắn liên quan gì với Abdullah?
Chúng ghét nhau. Dzhavdet là một kẻ hèn nhát.
Còn Abdullah là một chiến binh.
Ra vậy, thôi Sayid ... Tạm biệt nhé !
Nhìn kìa, đồng chí Chỉ huy.
Trong pháo đài cũ, anh nên đưa hắn qua ống khói.
Qua ống khói?
Sukhov, giúp chúng tôi một tay. Có anh, chúng tôi sẽ tóm cổ hắn nhanh thôi.
Mình anh bằng cả một trung đội đấy, chứ không chỉ là một nhóm thế này đâu.
Đông cũng là vấn đề đấy.
- Sao anh lại ở đây? – Chúng đã nổ súng.
Nào, ít nhất anh cũng phải cứu lấy chị em chứ.
Anh nghĩ xem, tôi đã ngồi ba ngày ở pháo đài cũ, không chợp mắt tí nào.
Tôi mong Abdullah quay lại đón phứt đám vợ hắn. Họ trói chân trói tay tôi!
Rakhimov!
- Tôi sẽ về nhà. – Anh đưa họ đi, chúng tôi sẽ tóm được Abdullah.
Hắn đang ở Dry Spring.
Nhờ anh đưa họ đến Pedzhent, ở đó họ sẽ an toàn hơn.
Tôi sẽ cho anh một người, ngựa, một ít ngũ cốc ...
Nói gì đi chứ, Sukhov?
Sukhov ...
Tôi nghĩ chẳng có quân ta trong vòng 300 dặm.
- Được rồi. – Cuối cùng anh cũng đồng ý.
Lên ngựa!
Các nữ đồng chí! Đừng sợ!
Rồi sẽ tìm được đức ông chồng cho các đồng chí thôi,
nhưng từ giờ, các đồng chí sẽ dưới quyền chỉ huy của đồng chí Sukhov.
Đồng chí đấy sẽ cho ăn và bảo vệ các đồng chí... Đó là một người đàn ông đích thực.
Dừng lại!
Chờ đã!
Dừng lại!
Chết tiệt!
Cứ phải lang thang trong cái sa mạc chết tiệt này cho đến hết đời hay sao?
Đứng dậy đi!
Đừng đến Pedzhent.
Abdullah cũng sẽ đến đó.
Để chờ xem.
Cho anh ta một con ngựa.
Danh sách đây, đồng chí Sukhov.
Zarina,
Djamilya,
Giuzel,
Sayida,
Khafiza,
Zukhra,
Leyla,
Zulfia,
Gyulchatai.
Gyulchatai!
Bên phải, quay!
Theo tôi, các quý cô!
Trái tim anh đã thuộc về em, Katerina Matveyevna dấu yêu ạ
Như cánh chim khát khao bầu trời.
Nhưng bởi đôi chút ngăn trở
Anh sẽ phải xa em thêm 3 ngày nữa, chỉ vỏn vẹn 3 ngày nữa thôi.
Anh phải làm đúng với lương tâm người lính,
để hộ tống một nhóm các đồng chí anh em phương Đông của chúng ta.
Những dân tộc anh em
Những con người ấm áp, thân tình.
Vì thế mà bước chân anh lại băng qua những đồi cát cháy bỏng để tiến về phía trước,
để thực thi trách nhiệm cao cả mà cách mạng giao phó.
NGÀY THỨ BA
Em ạ, chuyến đi của anh đã diễn ra một cách xuông xẻ,
trong bầu không khí đoàn kết anh em và hòa hợp.
Chỉ phải đương đầu với cát bỏng, không phải thở dài vì bất cứ điều gì,
ngoại trừ với em, Katerina Matveyevna nhung nhớ của anh.
Đừng buồn em nhé.
Buồn phiền sẽ chẳng tốt đâu!
Xin lỗi anh! Đây là viện bảo tàng! Nơi có những thứ quý giá nhất.
Để xem.
- Ông là ai? - Người phụ trách Bảo tàng này.
- Tên tôi là Lebedev. - Thế à.
- Mọi người đâu hết rồi? - Bỏ trốn hết rồi!
Nhìn này, đồng chí Phụ trách,
chín phụ nữ phương Đông được giải phóng này chính là những thứ rất quý giá nhất...
Đừng tranh cãi gì nữa. Có thắc mắc gì không?
Không. Theo tôi!
Được rồi, các cô sẽ nghỉ ở đây một ngày.
Djamilya, Zarina, Giuzel,
Sayida, Khafiza, Zukhra,
Leyla, Zulfia, Gyulchatai.
Gyulchatai!
"BẢO TÀNG PHƯƠNG ĐÔNG ĐỎ"
Tạm biệt, các quý cô!
Đồng chí Sukhov!
- Chúng ta có nên ở đây thêm ít ngày không? - Ở lâu không tốt.
- Sukhov! - Đừng lo!
Ngày mai Rakhimov sẽ đến và đưa cậu về.
Sayid, chúc may mắn!
Tôi ra biển bơi một tí, nghỉ ngơi chút đi nhé!
Đừng để bị chôn thêm một lần nữa đấy.
Đồ quỷ sứ! Quân dã man!
Có sao không?
Giơ tay lên!
Tặng Chiến sĩ Hồng quân Sukhov.
Quà riêng.
Từ Tư lệnh Lữ đoàn M.N. Kovun.
Abdullah có mười một vợ. Mày đã làm gì hai mụ kia?
Chờ đấy, Abdullah sẽ đến và móc lưỡi mày ra.
- Sao không nói gì hả? – Giữ an toàn cho cái lưỡi.
Tao nên xử mày ngay lập tức
Hay mày muốn được tra tấn trước?
Tôi muốn bị tra tấn.
Semyon! Đến chỗ Abdullah!
Không! Cấm đụng đậy!
Sao anh biết mà đến?
Chúng đã nổ súng.
Abdullah có rất nhiều thuộc hạ.
Ừ.
Anh lại viết cho em đây, Katerina Matveyevna yêu dấu của anh,
giờ là khoảnh khắc rảnh rỗi.
Mặt trời ấm áp làm anh rạo rực,
Hệt như con mèo đực Vaska nghêu ngao gào bên hàng rào.
Bọn anh đang ngồi trên những đụn cát bên bờ biển xanh thẳm,
không bị vướng bận bởi bất cứ chuyện gì.
Mặt trời rực sáng bóng hình em cũng bừng sáng trong anh.
Đồng chí Sukhov!
Nếu Rakhimov đến muộn chuyện gì sẽ xảy ra?
Rồi Abdullah sẽ giết hết chúng ta thôi.
Chào các vị bô lão!
Thuốc nổ
Xin lỗi cụ.
Lấy đâu ra thế?
Chúng tôi ngồi đây lâu lắm rồi.
Petrukha!
- Mang theo. Sẽ có lúc dùng đến đấy. – Tuân lệnh.
Và nói cho các cô gái là sẽ không có Abdullah, nhớ chưa?
Vâng!
- Gì thế? - Lên đường thôi! Ngày mai Abdullah'll sẽ đến đây.
Không thể đi ngay bây giờ. Anh biết điều đó mà. Ở lại đi, Sayid.
Dzhavdet không có ở đây đâu.
Thế thì tạm biệt.
"KÝ TÚC XÁ CỦA PHỤ NỮ PHƯƠNG ĐÔNG TỰ DO"
- Các cô ấy đã lấy những hiện vật quý giá nhất. - Sao, những hiện vật quí à?
- Đó chỉ là những tấm thảm cũ thôi mà - Nhưng đó là những hiện vật của thế kỷ 11!
Cứ tự nhiên nào!
Đừng sợ. Đó là chủ của ta.
Ông chủ! Không ai được phép nhìn thấy mặt chúng tôi. Chỉ có ông.
No comments yet. Be the first to leave one.