نخستین 200 خط.
Cô ấy thế nào rồi?
Đang truyền mocfin.
Cô ấy đã ổn định.
Vào đi.
Không.
Anh phải làm gì đó.
Hoặc vào thăm cô ấy, hoặc đi điều tra vụ án.
-Kệ vụ án. -Kệ nó?
Giờ anh muốn thu lại cuộc thập viễn chinh của anh?
Ông nghĩ thế sao? Cuộc thập viễn chinh?
Avon Barksdale là cách để chứng minh...
tôi thông minh thế nào và Sở đã thối nát thế nào.
Chỉ cần kiệu Jimmy McNulty lên, diễu vòng quanh phòng, mở rượu ăn mừng.
Chuyện này không phải về Avon Barksdale.
Nó đều là về tôi.
Anh nghĩ tôi không biết sao?
Anh nghĩ chúng tôi đều không biết sao?
Vụ án này sẽ tiếp tục có hoặc không có anh.
Nó làm cô ấy bị bắn.
Tôi đã làm cô ấy nghĩ vụ này có ý nghĩa gì đó.
Và ông biết không? Burrell, Rawls, và họ, họ đã đúng.
Vụ này chỉ đem lại rắc rối.
Nó chẳng có ý nghĩa gì với tôi khi anh đến khua dùi đánh trống.
Nhưng giờ ta có 1 cảnh sát tốt ở trong đó...
phải thở qua ống, bởi nó có ý nghĩa với cô ấy.
Và những tên đã bắn Kima? Chúng vẫn đang trốn.
Thằng đã sai chúng đến cái ngõ đấy hắn cũng phải trả giá nữa.
Nên anh có thể đứng đây ngập trong rượu, tự trách móc mình...
nhưng vụ án này...
giờ nó đã có ý nghĩa.
"Đó mới là em, ngay đây." --Wallace
Mày nhắn lần nữa chưa?
Em đã nhắn cho họ cả buổi sáng. Họ không nhắn lại.
Đến trưa sẽ hết hàng mất.
Poot! Còn bao nhiêu?
Tầm 200.
Cái gì đây?
Mày nghĩ là cái gì? Thức ăn cho cá.
Trả lại tao đây.
Chú ý kìa.
String.
Đưa tao máy nhắn tin của mày. Tất cả bọn mày.
-Còn ai nữa? -Sterling, Cass và Manny.
-Được rồi, đi lấy đi. -Em nói chuyện với gái như nào đây?
Bạn gái duy nhất mày có là tay của mày thôi.
Không.... Biến khỏi đây.
Biến khỏi đây ngay.
Không máy nhắn tin nữa. Kể cả bọn chào hàng, canh gác.
Không ai được dùng điện thoại ngoài mày và Bodie...
và không nói gì quan trọng trên đấy.
Chỉ có bọn ta mới được biết số điện thoại.
Mẹ mày, bạn gái mày, không ai được biết.
Mày gọi điện để thiết lập buổi gặp, và tới buổi gặp đó nói chuyện trực tiếp.
-Vậy không bốt điện thoại nữa? -Điếc hả? Tao nói không điện thoại nữa.
Vậy cháu gọi chú thế nào?
Số đầu tiên là tiếp tế...
số thứ 2 là bảo vệ.
Mày cần tao, gọi số thứ 3.
Ghi nhớ nó, rồi vứt tờ giấy đi.
-Chú cũng làm thế này ở tòa tháp hả? -Ở mọi nơi.
Bỏ hết máy nhắn tin, bốt điện thoại.
-Được chưa? -Vâng.
String.
Cháu cần tiếp tế, đến trưa là cháu sẽ hết hàng.
Tiếp tế từ đâu? Bọn mày chưa biết sao?
Bên chống Ma túy đã tấn công vào nhà để hàng chính.
Thế mày nghĩ sao ta lại thay đổi?
Đi ra chỗ khác, cái này không phải cho mày.
Được rồi.
Gần xong rồi.
Món quà của đôi mắt tinh tường.
Lời cảm ơn của Sở cảnh sát.
-Các anh nhìn rõ thế. -Có người đàn ông nào lại không thế?
Vài ngày qua, chúng dần không dùng điện thoại nữa.
-Tối qua chúng đã bỏ mọi thứ. -Tôi biết mà.
Tôi biết ngay mà.
Thề với Chúa, tôi đi guốc trong bụng hắn.
Từ sáng chẳng có tin nhắn nào.
Tôi thậm chí cho Prez nghỉ ở đây.
-Điều anh ta tới Annapolis. -Để làm gì?
Báo cáo tài chính cuộc tranh cử. Tôi đã kiểm tra mọi thứ ở đây rồi.
Nhưng tôi có linh cảm tiền của Barksdale có chân.
Khỉ thật.
Ta đã mất bao công để nghe lén được.
Chúng làm sao ngồi yên 1 chỗ để anh đánh chúng được.
-Thêm việc chúng đã bắn cảnh sát nữa. -Vậy thì ta cũng phải thay đổi.
Theo tôi.
Shardene!
Đây là thám tử McNulty, làm việc cùng chúng tôi.
Cô ấy làm ở Orlando's, đã giúp ta nhiều lần.
Và tôi nghĩ giờ cô ấy đủ tinh mắt...
để khớp khuôn mặt với giọng nói.
Lester, tôi nói thật, tôi rất sợ việc này.
Đã đến lúc cô phải hành động.
Ta cần Pearlman chấp thuận việc gắn mic vào cô ấy.
-Tôi muốn 1 cốc cà phê. -Cô muốn cho gì vào đấy?
Để tôi lấy, 1 ít kem đúng không?
Đám cảnh sát Ma túy đã lấy hết hàng của tao.
-Tiền và hàng có thể kiếm lại được. -Đúng đấy.
-Ta phải tập trung vào thứ quan trọng hơn. -Mọi thứ đều quan trọng.
Chúng muốn bỏ tù tao.
Bây giờ ta phải xem xét kỹ còn điều gì có thể làm hại anh không.
Điểm yếu chỗ nào?
Chỗ nào cần dọn dẹp?
Nghĩ kỹ xem.
Bắt đầu với Orlando.
Hắn ít nhất đã khai về club.
Nó chẳng khai gì ngoài club đâu.
Nó chỉ biết thế thôi.
Bọn tao giữ nó ở bên ngoài.
Vậy, anh không dính dáng tới club.
Không có tên trong giấy phép, không phải là chủ.
Chúng không thể tìm ra mối liên hệ được.
Mọi việc bắt đầu từ khi nào?
Từ khi cháu mày thoát tội.
Sau đó nhân chứng bị giết, chuyện lên mặt báo.
Khoảng thời gian đó, bọn cớm đã để mắt tới ta.
Con bảo vệ đã làm chứng giúp D'Angelo...
-Nakeisha Lyles? -Ừ.
Con mắt lồi. Đã cho tiền nó rồi.
-Nhưng cô ta vẫn có thể làm hại anh. -Ừ.
Ý tôi là bất cứ ai có thể hại anh thì có thể bị chúng khai thác.
-Tôi nghe càng ít càng tốt. -Được rồi.
Đóng cửa vào.
Vậy ta có Bird và Bey.
-Bird sẽ đứng vững. -Nó đã trong tù rồi, Bey thì chuẩn bị trốn.
Và Wee-Bey thì cứng như đá.
Còn Savino.
Savino biết tội bán ma túy giả chả là gì.
Nó sẽ không phản bội chỉ vì 3 năm tù.
Đúng thế.
Orlando thì xong rồi, vấn đề còn lại là Little Man.
Cũng xong rồi.
Ai nữa?
Nghe lén chẳng có ích gì nữa.
Tòa cho tôi 90 ngày ở 5 bốt điện thoại. Tôi sẽ làm nghe đủ 90.
Anh muốn nghe những chuyện vô bổ, thì cứ tự nhiên.
Nhưng anh không cần nhân lực cho việc đó.
Tôi sẽ trả lại ông 1 vài người.
Chờ đã. Những người này là do tôi điều. Tôi sẽ quyết định lấy lại ai.
Nhưng cứ tự nhiên, nói xem anh chọn ai.
Ông ấy hỏi anh kìa.
Tôi không có ý kiến, ông cứ chọn đi.
Ông thám tử già làm ở bên Cầm đồ tên gì?
Và tay thám tử trẻ, con rể của Valchek.
Freamon, Pryzbylewski.
Anh giữ lại họ.
Trả lại Sydnor và Santangelo.
Và anh muốn làm điều gì vượt quá việc nghe mấy cái điện thoại đó...
anh phải báo tôi trước.
Anh làm tốt lắm, Cedric.
Anh cư xử đúng mực, những việc anh làm mấy tháng qua...
đã có tiếng nói nhất định.
Spurgeon nói sẽ nghỉ hưu vào cuối tháng 11.
-Chiếc ghế chỉ huy khu Tây Bắc sẽ bỏ trống. -Đúng thế.
Ronnie. Ngồi đi.
-Sheila, gọi Patrick vào. -Vâng.
-Thế nào? -Tôi sao?
Vẫn thế, chỉ vụ án khác.
-Vụ Barksdale thì sao? -Ông có báo cáo rồi, phải không?
Việc nghe lén đã hỏng, ta đang thử gắn micro vào club của hắn.
Cô còn làm gì nữa hả?
Lục lọi báo cáo tài chính tranh cử của mọi chính trị gia phải không?
Tôi ư?
Chúng ta ư?
Và gọi điện cho vài nhà quyên góp, đặt câu hỏi, kiểm tra lý lịch.
Tôi không biết gì hết.
Ronnie, mọi chuyện sẽ tới đâu?
Chúng là báo cáo công khai, phải không?
Không ai đến chỗ tôi xin giấy phép kiểm tra cả.
Cô cũng có cửa sau hả?
Để không gây hiểu lầm...
tôi muốn đưa cô thứ này.
Bản sao chi phiếu từ tài khoản tái tranh cử của tôi...
ghi rõ đã trả lại cho 5 nhà quyên góp số tiền là $4,500.
Và bản sao chi phiếu của họ nữa.
Giống như vợ của Caesar nhỉ.
Chúng tôi chỉ tìm thấy 5 chi phiếu đó.
Và tôi không biết họ là ai, sao họ lại cho tôi.
Số tiền đó sẽ được trả lại họ ngay lập tức.
Xin hãy nghe tôi.
Tôi chẳng biết gì về việc điều tra nhà quyên góp tranh cử cả.
Dù thế nào đi nữa...
nó sẽ chứng minh rằng chúng tôi trong sạch.
Ronnie, cô hãy đưa nó cho người đang điều tra...
và nói với họ rằng tôi không trách móc gì họ.
Gì thế, String?
Chú muốn gặp cháu hả?
Bọn tao cần gặp người của mày...
thằng mà đã nhận ra thằng nhỏ của Omar.
Không nhớ tên nó.
Thằng nào?
Thằng đã ở Greek's tối nọ.
-Và ta đã thưởng nó tiền vì đã trông chừng. -Các chú cần gì ở nó?
Mày biết làm gì?
-Chú không cần phải lo lắng đến nó. -Gì cơ?
Nó đã ra khỏi cuộc chơi rồi.
Ra khỏi cuộc chơi?
Chú mày hỏi mày 1 câu đơn giản.
Cháu không phải vô lễ, chú biết mà.
No comments yet. Be the first to leave one.