نخستین 200 خط.
Bạn có bao giờ trải qua một trong những đêm
mà bắt đầu như bao nhiêu đêm khác, nhưng kết thúc lại là tuyệt vời nhất trong đời bạn?
Đó là ngày 22 tháng 5 năm 1990, ngày cuối cùng ở trường của chúng tôi.
Oliver Chamberlain, Peter Page, Steven Prince, Andy Knightley và tôi.
Họ gọi tôi là Nhà Vua. Bởi vì tôi tên là Gary King.
Olive rất hài hước, cậu ấy tưởng mình là một cầu thủ, nhưng thực sự cậu ấy chỉ giỏi chém gió.
Chúng tôi đã gọi cậu ấy là O-Man.
Bởi vì cậu ấy có một vết bớt trên trán giống hình số 6.
Cậu ấy rất yêu nó.
Pete là cậu bé ở trong nhóm.
Cậu ấy không phải dạng trẻ con chúng tôi có thể trông cậy, nhưng cậu ấy tốt để có tiếng cười.
Và cậu ấy là nguồn cảm hứng vô tận.
Steve là một chàng điển trai. Chúng tôi kè kè bên nhau, theo đuổi các cô gái.
Tôi nghĩ cậu ấy coi chúng tôi như là tình địch. Thực sự.
Và Andy. Andy là đồng đội chúng tôi.
Là một chàng trai tôi có thể tin cậy làm hậu phương vững chắc.
Cậu ấy yêu tôi, và tôi không có ý đùa giỡn, nhưng tôi cũng yêu cậu ấy.
Không có điều gì mà chúng tôi nhớ về trường xưa.
Có lẽ là thầy Shepherd.
Ông ấy chắc chắn là một trong những người tốt.
Ông từng hỏi tôi rằng tôi muốn làm gì trong cuộc đời khốn nạn này.
Tôi chỉ nói với ông rằng tôi muốn một thời gian tuyệt vời.
Ông ấy nghĩ điều đó thật nực cười. Điều đó không nghĩa lý gì cả.
Không phải đêm đó.
Newton Haven là quê hương của chúng tôi. Là sân chơi của chúng tôi, vũ trụ của chúng tôi.
Và đêm đó nó đã trở thành nơi tìm kiếm một vị anh hùng.
Mục đích ư? Để chinh phục Chặng Đường Vàng.
Mười hai quán rượu men theo con đường huyền thoại của tín đồ rượu bia.
Đó là quán Bưu Điện Đầu Tiên, quán Chỗ Cũ Thân Quen,
quán Con Gà Nổi Tiếng, quán Tay Bắt Chéo, quán Những Người Bạn Tốt,
quán Người Đầy Tớ Tin Cậy, quán Con Chó Hai Đầu, quán Nàng Tiên Cá, quán Tổ Ong,
quán Đầu Của Nhà Vua, quán Lổ Thủng Trên Tường...
Tất cả mở ra định mệnh của chúng tôi quán Nơi Tận Cùng Của Thế Giới.
Chúng tôi đã lấy xe đi vào thị trấn.
Tôi gọi nó là Quỷ Cái vì cô nàng thực sự mất dạy.
Và rồi, hành trình trưởng thành bắt đầu.
Chúng tôi đã tất bật. Chúng tôi không bỏ phí thời gian nào.
Chúng tôi đánh vào quán rượu và chúng tôi không say không về.
Đã có uống, có cả vui cười, và có cả tranh luận.
Đã có các em xinh tươi, có cả hút hít, và đã có cả kịch tính,
và tất nhiên, lại có uống.
Tới quán rượu thứ năm, chúng tôi đã cảm thấy khó cầm cự
và quyết định mua một ít đồ uống thảo dược
từ một người chúng tôi gọi là Mục Sư Green.
Đến Pand sáu O - Man bị loại khỏi cuộc đua, vậy là chúng tôi tiếp tục mà không có cậu ấy.
Tin tốt là tôi đụng phải em gái cậu ấy trong quán rượu tiếp theo,
chúng tôi đã vào nhà vệ sinh và lại xếp hình với cô ấy.
Sam theo chúng tôi một thời gian nhưng rồi tôi phải để cô ấy đi.
Tôi đã có buổi hẹn khác đêm đó, và tên cô ấy là Amber.
Chín panh và chúng tôi chống lại thế giới.
Đã phát điên ở Beehive,
vậy nên chúng tôi sửa chữa đến câu lạc bộ điếu
hay như chúng tôi đã gọi, Nhà Hút mà như khi tất cả rối tung lên.
Mọi người đều thả tay và Pete không trụ nổi, vậy là mọi người phải cáng cậu ấy.
Và cuối cùng chúng tôi chịu thua ba quán rượu cuối cùng và lên đồi.
Tôi nhớ ngồi ở đó,
máu dính trên khuỷu tay, bia dính trên áo, bựa nôn dính nơi giày tôi,
ngắm nhìn chùm sáng da cam của một bình minh mới đến
và ghi dấu trong tim tôi, cuộc đời sẽ không có lần thứ hai.
Và các bạn biết sao không?
Nó chưa bao giờ được hoàn thành.
Cảm ơn cậu, Gary. Điều đó thật khai sáng.
Có ai muốn bổ sung thêm chuyện gì hay có thể thách thứ Gary?
Có phải cậu đã thất vọng?
Về chuyện gì chứ? Vì chưa thực hiện "Tận Cùng Của Thế Giới"?
Không hề.
Chỉ là anh muốn làm điều gì?
Chúng tôi muốn tự do!
Chúng tôi muốn tự do được làm những gì chúng tôi muốn!
Chúng tôi muốn có áp lực. Và chúng tôi muốn thời gian tuyệt vời.
Và chúng ta hãy làm gì đây.
Chúng ta hãy tìm kiếm thời gian tuyệt vời.
Chúng ta hãy đến bữa tiệc.
Chỉ cần biết bạn muốn làm gì?
Và chúng tôi muốn có áp lực. Chúng tôi muốn có một thời gian tuyệt vời.
- Cô nàng đẹp đó. - Phải, nhưng nàng không thú tính.
Chào cậu, Peter.
Chúa ơi! Gary sao?
Một vị Vua tương lai.
Có phải cậu ở bên ngoài nhà tớ sáng nay?
Không phải.
Tớ thề rằng tớ đã thấy cậu trước đường nhà tớ.
Tớ chưa hề làm quản lý vườn.
Cậu sao rồi, anh bạn?
- Tớ khỏe. Còn cậu? - Tuyệt. Chưa bao giờ tốt hơn.
- Còn... Vanessa à?
- Không. Vợ của cậu? - Vanessa.
- Phải, cô ấy sao? - Cô ấy ổn.
- Các cậu đã xếp hình chưa? - Bọn tớ đã có hai con.
Ối, hai lần. Cậu chơi xe đi.
Chúng ta vẫn như xưa, phải không?
Cậu ta làm gì ở đây?
- Không có gì, Bố ạ. Bọn con ổn.
Chào ông P.
Vậy, Gary, tớ có thể giúp gì đây?
- Ông ấy trông khỏe nhỉ. - Cậu có tìm mua một chiếc xe không?
À, không. Tớ sợ sắp kết thúc rồi.
- Cái gì? - Tận Cùng Của Thế Giới..
Ý cậu là sao?
Cậu biết ý tớ. Một đêm đêm. Năm người. Mười hai quán rượu.
Hãy bắt đầu trận chiến nào.
Cậu muốn thử lần nữa sao?
Phải, đó không phải điều mà cậu luôn luôn muốn sao?
- Không. Không. - Nghe này, Peter.
Chúng ta đã không thực hiện được, nhưng lúc này, chúng ta sẽ thấy rằng, chúng ta sẽ đi đến đích.
Hoặc tiến xa hơn.
- Chúng ta sao? - Phải, chúng ta.
- Kể cả Andy sao? - Phải, sao Andy lại không đến chứ?
- Nhưng, tớ nghĩ sau tai nạn đó... - Không vấn đề gì. Cậu ấy tham gia.
Những gì bọn tớ muốn biết là cậu có tham dự không?
Tớ phải hỏi ý kiến của Vanessa.
- Vanessa là ai? - Vợ tớ.
Từ khi nào cậu phải hỏi ý kiến vợ vậy?
Kể từ khi bọn tớ lập gia đình.
Trời, thôi nào, anh bạn đừng bỏ lỡ điều đó chứ?
Nụ cười, tình bạn, chiến đấu,
dư vị mãnh liệt làm cho đầu cậu cảm giác như là đầy những con kiến.
Có lẻ là hai người đầu tiên.
Nó chỉ là khởi đầu. Cho tớ số của cậu đi?
Như tớ đã làm trong 10 năm.
Cậu đọc số đi?
Toàn bộ dãy nhà ở đây, tất cả chúng có cửa sổ hướng lên trước.
Gã nào không đội mũ bảo hộ kia vậy?
Đó là Gary King.
Cốc, cốc.
Cậu làm gì ở đây, Gary?
Cậu phải nói là, "ai kia?"
Tớ có thể nhận ra cậu. Là cậu.
Tớ thích những thứ cậu làm với chỗ này. Thật thoáng đãng.
Selina ổn chứ? Bọn tớ đã ly dị 10 năm trước.
Phải, tớ biết, chỉ cần tự hỏi, cô ấy đã làm như thế nào.
Cô ấy làm rất tốt, rõ ràng.
Cậu đã lấy ai khác chưa?
Có. Tớ đã lấy một người khác. Cô ấy là giáo viên thể dục. 26 tuổi.
Cậu gặm cỏ non hả. Tớ đùa thôi. Lúc nào đó tớ muốn gặp cô ấy.
Không được. Sao cậu ở đây?
Cậu chưa nghe gì sao? Tớ muốn tập hợp nhóm nhạc tụi mình lại với nhau.
Tớ không còn là tay bass của cậu nữa.
Không, ý tớ là tập hợp các cậu bé ngày xưa lại với nhau.
Chúng ta có thể tập hợp nhóm nhạc lại với nhau nếu cậu muốn vậy.
Không, không kịp nữa rồi. Cậu đã bán ghita của tớ để mua ma túy.
Tớ luôn tự hỏi, cậu gọi cái cửa ở kia là cái l*n gì vậy?
Đó là cửa ra vào.
Được rồi, kế hoạch là, chúng ta quay trở lại Newton Haven,
và hoàn thành Chặng Đường Vàng
và cùng lúc đó, chúng ta sẽ đi đến Tận Cùng Của Thế Giới.
Tất cả.
Sao, kể cả Andy sao?
À, tốt hơn cậu nên tin vậy, bóng bự.
- Andy đi uống cùng cậu à? - Với chúng ta.
Nghĩ về điều đó đi, trở lại quê xưa, đánh chìm vài panh...
- Mười hai panh. - Phải.
- Mười hai panh là chuyện điên rồ. - Tớ biết.
Chuyện gì nữa đây, Gary?
Đó là về việc hoàn thành, cậu biết mà.
Sao cậu để vấn đề về tuổi già quang trọng như tình bạn?
- Đã có nhiều thay đổi, Oliver. - Phải.
Đây là cơ hội của chúng ta để lấy lại vị thế.
Lấy lại vị thế sao? Nghe có vẻ nhiều chuyện vui nhỉ.
Thôi nào, O-Man. Đó không phải là điều gì đó cậu thích sao?
Những gì tớ muốn ở cậu là nhấc đôi giày cậu ra khỏi ghế sô pha.
Nghe này. Nếu cậu lo lắng về tớ, thì thôi lo lắng đi. Được chứ?
Tớ trở lại đây để cho cậu biết Gary King đã trở lại lưng ngựa.
Whoa, whoa, whoa. Cậu trở lại lưng ngựa sao?
Không, ý tớ là trở lại yên xe đạp.
- Xe gì? - Ý cậu là sao?
- Xe đạp ngụ ý điều gì? - Đơn giản là xe đạp thôi.
- Tớ quên. - Đừng chứ.
- Ok. - Nghe này.
Đây là cơ hội của chúng ta để hoàn thành những gì ta bắt đầu.
Thôi nào, anh bạn, có nhiều chuyện vui đó.
Tôi nghĩ chúng tôi đã xong. Vậy nên...
Cô có thích chỗ này không?
Phải. Một nơi tuyệt vời.
- Không tưởng. - Khía cạnh không tưởng.
Chỉ là...chỉ là nơi này có chút vượt quá khả năng tài chính của chúng tôi.
Cậu ấy sẽ giảm cho anh đôi chút. Giảm bao nhiêu nhỉ?
- 1,2 triệu. - Cút đi!
Anh chị có danh thiếp của tôi rồi đó.
Gary, CLGT?
Rất vui được gặp cậu, O-Man.
- Làm ơn đừng gọi tớ là O-Man. - Chắc rồi.
- Này, em gái cậu ổn chứ? - Con bé ổn.
- Cô ấy có nhắc tới tớ không? - Không hề.
Thứ sáu, chúng ta sẽ cùng nhau.
Thực hiện một chuyến du ngoạn, tớ sẽ lái xe.
Đừng nghĩ là tớ có thể nhé. Tớ e rằng tớ phải gặp bác sĩ.
Phải, cậu có thể. Với bác sĩ Ink. (Dr. Ink)
- Cậu biết, bác sĩ Ink (Dr. Ink) là gì không? - Được rồi, hiểu rồi, là uống (Drink).
Thôi nào. Lịch sử sẽ không lặp lại nếu không có chàng O-Man.
Chúa ơi.
Cậu có thể gặp những người còn lại, nghe được họ làm gì, kể cho họ cậu đã làm gì.
Cậu chưa bao giờ biết được, cậu có lẽ đi đến đích lần này.
- Và Andy chắc chắn tới? - Phải, chắc chắn.
- Andy Knightley? - Đúng.
Và làm sao cậu thuyết phục được cậu ấy?
- Ông Knightley. - Felicity.
Ông có một người bạn muốn được gặp ông.
Không phải bạn tôi.
- Có một chút náo loạn ở đây phải không? - Phải.
No comments yet. Be the first to leave one.