نخستین 200 خط.
MIỀN NAM NƯỚC PHÁP
- Đi! Đi mau! - Đi thôi!
Nhanh lên. Đi nào.
Chúa ơi!
Loomis!
Loomis!
CẢNH SÁT
Cần cậu theo tôi.
Chờ tôi một lát.
Là Sophie. Cô ấy nghĩ tôi có bồ.
Cậu lo lắng à?
Sống với Sophie đi, cậu sẽ hiểu.
Lắm lúc tôi nhớ tháng ngày độc thân ở quân đội.
Ở đó ta đã rất hạnh phúc, đúng không? Đúng là tôi đã hạnh phúc. Còn cậu…
đã bao giờ hạnh phúc chưa.
Không. Hôm nay tôi không lo lắng về Sophie.
Vậy thì là gì?
- Anh ta là ai? - Tôi đã tưởng anh ta là cậu.
Đặc biệt khi chúng tôi không tìm được cậu.
Rồi một cấp dưới nói với tôi cậu đang ở đám tang thiếu tá Lescourt.
Tôi tưởng đó là trò đùa. Suýt nữa đuổi việc cậu ta.
- Nhưng anh ta là ai? - Hỏi hay đấy.
Đi nào.
Đang nói chuyện với nhân chứng.
Có vẻ như anh ta bị săn đuổi.
Có bằng chứng cho thấy anh ta bị tra tấn.
Anh ta chết rất đau đớn.
Cái túi đây, thưa sếp.
Được tìm thấy trong túi áo nạn nhân.
Hộp diêm đó là của khách sạn Chevre d'Or.
- Người của tôi đang ở đó. - Đi nào.
Không. Đợi đã. Đây không phải vụ của cậu.
Chưa chắc cậu tham gia vào vụ này.
Tôi có liên quan. Cậu có thấy mặt anh ta không?
Cậu có đi không nào?
- Anh Suverov. - Chào anh.
Ơn Chúa!
Người này nói tôi rằng anh đã chết vì tai nạn.
- Chào buổi sáng. - Anh chỉ mới cắt tóc thôi mà!
- Suverov. - Vâng. Mikhail Suverov.
Giờ nếu các anh muốn vào phòng anh ấy...
sao không hỏi anh Suverov luôn?
Ý hay đấy. Chúng tôi khám phòng của anh được không?
Dĩ nhiên rồi.
Tôi tin là anh hài lòng với bản đồ đường phố mà tôi đưa cho anh?
Đúng vậy. Cảm ơn bà.
- Tôi có tin nhắn nào không? - À, có đây. Tin nhắn điện thoại.
Xin gọi lại
Alex Bohemia.
- Anh ta có để lại số không? - Không.
Cảm ơn bà.
Nghe bà ấy rồi đấy.
Gã Suverov rõ ràng đang tìm tôi.
Một người lạ có khuôn mặt giống cậu...
và theo như hộ chiếu, thì có ngày sinh trùng với cậu...
tới đây và hỏi đường đến chính con phố nơi cậu sống.
Bí hiểm quá nhỉ?
Vé máy bay từ Nice tới New York...
một bằng lái xe ở New York.
Ít tiền mặt Mỹ.
Nó sinh ra sau con năm phút.
Mẹ đã nuôi cả hai trong ba tháng.
Nhưng rồi mẹ ốm. Không thể nuôi cả hai.
Mẹ thậm chí còn không đủ sữa cho một đứa.
Mẹ cần tiền. Mẹ phải làm như vậy.
Nói cho con biết.
Sao mẹ chọn con?
Mẹ không chọn!
Mẹ không đủ can đảm.
Người khác đã chọn.
- Người khác? - Một luật sư ở Paris.
Ông ấy chọn em trai con vì...
khi ấy con đang khóc.
Ông ấy thấy hoàn cảnh của mẹ và đề nghị cho mẹ tiền.
Ông ấy nói đó là một gia đình tốt.
Chúa ơi!
Mẹ đã làm gì thế này?
Mẹ đã sống sót.
Cho con mái nhà.
Mẹ làm những gì phải làm.
Con không trách mẹ.
Lẽ ra mẹ nên kể cho con.
Mẹ biết.
Mẹ có nhớ tên luật sư đó không?
Tại sao?
Ai đó đã giết em ấy.
Em ấy đang cố về nhà. Họ đã giết em ấy.
Alain, mẹ xin con.
Mẹ nhớ tên ông ấy không?
Etienne St. Denis.
Ông ấy có một văn phòng ở Place Pigalle, Paris.
Chuyến Passport Paris tiếp theo đang đón khách ở Sân ga số hai.
Cha mẹ luôn nói dối con cái,
chuẩn bị cho cách sau này chính phủ đối xử với chúng.
Có lẽ tôi đang phí thời gian.
Nhưng nếu giờ không đi, tôi sẽ hối hận suốt phần đời còn lại.
Cậu sẽ nhận được gì? Chỉ khơi lại vết thương cũ.
Vị luật sư đó không thể làm cậu ấy sống lại.
Em trai tôi được nhận nuôi.
Nếu tìm được gia đình em ấy, tôi có thể biết thêm về em ấy.
Hiểu em ấy thế nào.
Văn phòng luật sư ở tầng sáu.
Nhớ nhé, tôi sẽ nói chuyện. Được chứ? Rồi đi ăn hải sản.
Hứa nhé. Hải sản trước khi về nhà.
Ra ngoài!
Chạy! Chạy mau!
Gã ở trong thang máy!
Cứu với! Cứu với!
Cứu tôi với!
Đừng làm hại tôi!
Đây là giấy tờ nhận con nuôi. Ông chủ bảo tôi giấu đi.
Ông ấy không đưa cho ai hết.
Bám sát tôi nhé.
Cô sẽ được an toàn.
Đi nào, đi nào.
Chúa ơi!
Đi thôi!
Nhanh lên.
Họ đã kiểm cả tầng.
Không có ai ở đó. Một xác chết cũng không.
Người thư ký nói rằng một gã người Nga xuất hiện,
hỏi sếp cô ấy nhiều câu hỏi.
Hắn bực bội với ông ấy. Sau đó giam cô ấy trong phòng.
Không lâu sau đó, văn phòng bốc cháy.
Anh kiểm tra từng mảnh vụn rồi chứ?
- Chúng tôi sẽ tiếp tục tìm. - Tốt.
Cậu ấy được một gia đình Nga nhận nuôi.
Giấy tờ cho thấy cha là một nhà ngoại giao Nga
sống ở Paris năm năm,
rồi nhập cư vào Mỹ năm 1968.
Chuyến bay đến lúc nào?
- Chuyến bay nào? - Chuyến bay của Mikhail tới New York.
Tôi cần hộ chiếu cậu ấy.
Không được! Cậu là cảnh sát. Đây là bằng chứng.
Cậu nghĩ việc gã kia là người Nga là sự trùng hợp sao?
Ai biết được Mikhail đã dính líu vào gì.
Sebastien…
chuyện xảy ra với em tôi có thể xảy ra với tôi.
32 năm trước, may mắn là điều duy nhất giữ tôi ở lại Pháp.
Em trai tôi đã phải hi sinh mà không hay biết.
Này.
Tôi phải đi.
Tên sát thủ hiển nhiên chưa biết rằng Mikhail đã chết.
Cậu tới New York với khuôn mặt đó và...
Có thể cậu ấy chưa chết đâu.
Anh có muốn uống vodka trước khi đi ngủ không, anh Suverov?
- Không, cảm ơn cô. - Không có gì.
Thứ anh đang thấy đây là tắc nghẽn hệ thống.
- Dừng ở kế tiếp. - Được.
Tôi đang viết một cuốn tiểu thuyết Mỹ tuyệt hay trong lúc làm việc.
Đậm chất văn chương. Thứ khiến anh vừa đọc vừa nghiến răng.
Phải. Tôi thấy tất cả mọi thứ. Đúng vậy đấy.
Chủ yếu là nhìn xung quanh, quan sát, anh hiểu chứ?
Nhìn vào sự vật. Lấy anh làm ví dụ.
Ví dụ như giọng của anh.
Là giọng gì thế? Là… Đừng nói…cho tôi...
Giọng châu Âu hay giống vậy phải không?
Phải rồi. Cá là anh có nhiều chuyện để kể.
Nghi phạm trong vụ giết người hàng loạt tự sát
Là Davis Hartley. Anh biết không?
Trùng tiếp DNA trong vụ hiếp dâm
Tôi không phải là thằng ngốc rẻ mạt.
TỬ HÌNH “CHÓ ĐIÊN”
Tôi không cố lừa anh hay đại loại vậy.
Làm vậy là ngu ngốc. Lừa một gã như anh ư?
Lừa người có đôi mắt như viên đạn sao?
Sao thế? Anh gặp chuyện đau buồn hay gì tương tự phải không?
- Anh muốn kể về chuyện đó không? - Không.
Có thể anh nghĩ tôi đang cố đánh cắp những trải nghiệm của anh
để cho vào tiểu thuyết của tôi?
Điều đó không đúng đâu.
Davis Hartley không phải là tên ngu đạo đức. Hiểu ý tôi không?
- Không hẳn. - Được rồi…
tôi cố nêu rõ quan điểm thôi.
Tôi lái tắc-xi chuyên nghiệp ở New York. Anh hiểu không?
Tôi giỏi nhất việc tìm bất cứ thứ gì trên thế giới.
Tôi có thể tìm một con chim cánh cụt trong bão cát.
Không biết con chim cánh cụt làm gì trong bão cát…
- Dừng nói. - Đoán là nó bị lạc…
Xin đừng nói nữa! Này! Đừng nói nữa!
Anh muốn giúp hả?
Sau khi xuống xe, tôi sẽ bận.
Hãy đi tìm một gã tên là...
Alex Bohemia.
Anh nghĩ tôi là ai ? Ảo thuật gia?
New York rộng lớn lắm.
Sao tôi có thể tìm được Alex Bohemia chứ?
Giống cách anh tìm chim cánh cụt trong bão cát.
Được thôi.
Anh chắc đúng địa chỉ chứ?
Tụi bây nghĩ đây là thành phố Atlantic chắc?
Jeremy, cầm tiền sữa rồi vào nhà đi!
Xin lỗi. Tôi đang tìm...
TÒA NHÀ SỐ 2
Mày đến nhầm khu phố rồi đấy!
Tôi tìm một gia đình. Có lẽ cậu...
Giọng lạ quá!
Tới nhầm khu rồi, thằng da trắng.
Mày bị điên sao?
Hay mày là cớm?
No comments yet. Be the first to leave one.