نخستین 200 خط.
Bộ phim này dựa trên những sự kiện có thật
Năm 2015, một công ty khảo cổ Hoa Kỳ đã mua một văn kiện quân sự của triều Hán.
Nó nói rằng binh lính La Mã đã đến Trung Hoa từ 2000 năm trước...
và thành trì cổ đại của Regum đã được xây dựng.
Cộng đồng khảo cổ không tin vào việc đó...
nhưng công ty đã quyết định tiếp tục đào sâu tìm hiểu.
Những bản vẽ này có niên đại trùng khớp với những sự kiện đó.
Chúng là bản vẽ của người La Mã, nhưng lại là thành trì của người Trung Quốc.
Trong đó có cả hình vẽ về bộ giáp của những tướng quân nhà Hán.
Vì sao người La Mã thời đó lại có những tư liệu này nếu không đến Trung Quốc?
Đó chính là điều chúng ta sẽ tìm hiểu.
Còn 5 phút nữa là đến nơi.
Được rồi, mọi người hãy sẵn sàng.
Chúng tôi sẽ lên đó.
Nó là sự thật!
Nó là sự thật!
- Bắt đầu quét cấu trúc. - Được rồi.
- Sẵn sàng chưa? - Rồi.
- Cho chút nhạc nào. - Đợi chút đã.
Không, Chai-cốp-ki rất thích hợp cho lúc này.
Không, lúc này thì phải nghe Mô-da.
Mọi thứ đã sẵn sàng rồi đấy.
Bắt đầu thôi.
- Chúng ta sẽ làm được. - Bắt đầu đi.
Kiếm Rồng
Năm 48 trước công nguyên, con đường tơ lụa nằm ở biên giới Trung Quốc...
là nơi giao thông làm ăn của 36 quốc gia,
một nơi vô cùng hỗn loạn.
Nấp đi.
Những người đó là ai vậy?
Người mặc áo trắng đó là tướng quân Ba Tư.
Ông ta là một người kinh doanh về lụa.
Đây không phải là nơi họ làm ăn, sao họ lại đến đây?
Đây là con đường duy nhất để làm ăn. Nên ai cũng phải đi qua nó.
Được rồi, mọi người sẵn sàng đi. Chúng ta sẽ xuống đó.
Ta sẽ nói lần cuối cùng.
Nếu các ngươi không nhường đường. Lính của ta sẽ nghiền nát các ngươi.
Nếu các ngươi không đầu hàng thì đừng trách chúng ta không nương tay.
Hãy lên trời mà hỏi thần thánh xem các ngươi đã làm sai điều gì.
Ngươi thua rồi, biến đi.
Ngươi câm đi.
Đô Hộ Phủ.
Đừng đánh nhau. Đừng đánh nhau nữa.
Xin mọi người đừng đánh nhau.
Chúng ta có thể giải quyết chuyện này.
Các anh em đừng đánh nhau nữa.
Xin mọi người hãy nghe tôi nói.
Các anh em, chúng ta nên chung sống cùng nhau trong hòa bình.
Đô Hộ Phủ, chuyện này không liên quan đến các người.
Nhiệm vụ của chúng tôi là đảm bảo an toàn và hòa bình cho tất cả mọi người.
Bất cứ vấn đề gì xảy ra trên con đường tơ lụa đều liên quan đến chúng tôi.
Con đường tơ lụa là con đường chung của rất nhiều bộ tộc.
Không ai có thể đứng ra để giải quyết tất cả mọi vấn đề.
Đây là chuyện riêng giữa bọn ta và bọn chúng.
Thưa cô, việc cô giết bao nhiêu người không tạo nên con người cô...
mà là cô đã cứu bao nhiêu người
Bỏ ra.
Bỏ ra mau!
Các anh em...
Cô nương.
Cô nương.
Cô nương.
Chuyện này là không cần thiết.
Rút kiếm ra, hãy chiến đấu vì lí tưởng của ngươi.
Tôi không dùng kiếm...
để tạo ra hòa bình.
Không cần thiết.
Lại đây.
Tôi không muốn đánh.
Cô nương.
Cô nương.
Tôi không muốn thất lễ với cô.
Tôi chỉ muốn cho cô hiểu.
Tôi đã hiểu...
ý của anh.
- Thật ra thì tôi đến là vì... - Uống đi!
Giờ tôi là người của anh.
Tôi chỉ đến đây để hòa giải. Tôi thề là tôi không thấy gì cả.
Tôi không nên ở đây.
Cười cái gì?
Có gì đâu chứ.
Chúng tôi chỉ nói chuyện thôi.
Các em, nhìn xem ai đến kìa.
Từ từ nào, có bánh kẹo cho tất cả mọi người đây.
Các vụ rắc rối ở vùng biên giới đã tăng lên rất nhiều.
Các bộ tộc...
không thể giải quyết rắc rối trong hòa bình.
Trong tháng này đã tăng lên hai mươi vụ.
Bốn mươi.
Người của tôi vẫn làm việc rất tốt.
Họ vẫn trung thành với nhiệm vụ.
Hoắc An, anh vẫn bảo vệ mọi người.
Chúng ta có thể làm được.
Ta chỉ mong là mọi người đều hiểu được...
- và không đánh nhau nữa. - Anh phải kiên nhẫn.
Anh biết là không dễ dàng để mọi người có thể hiểu điều đó đúng không?
Anh đã giải quyết được rất nhiều rắc rối của mọi người.
Mang hòa bình đến cho lũ trẻ và tất cả mọi người.
Chúng ta sẽ thành công.
Đô đốc.
Chúng ta gặp rắc rối rồi.
Họ đã tìm được bốn hộp vàng và rất nhiều xác chết...
ở ngoài biên giới. Họ đã tìm được bốn hộp vàng và rất nhiều xác chết...
Và có một lá thư để lại.
Của ai?
Là chúng ta, thưa đô đốc.
Đô đốc!
Đại quan, sao ông lại bắt người của tôi?
Ông nghĩ ông là ai mà có thể làm việc này chứ?
Đô Hộ Phủ bị bắt vì âm mưu tạo phản.
Dừng lại! Dừng lại!
Thả người của tôi ra.
Tôi sẽ đi với ông.
Theo lệnh hoàng thượng,
tất cả các ngươi đã bị bắt vì tội ăn cắp vàng.
Tất cả bị đày đến Nhạn Môn Quan để xây dựng lại kinh thành.
Không thể tin là chúng ta lại gặp chuyện này.
Bị đày ra biên cương cùng với lũ tội phạm.
- Chúng ta không thể chấp nhận như vậy. - Thì sao chứ? Tại sao?
Tại sao chúng ta lại bị lưu đày?
Chúng ta không có ăn cắp vàng, chúng ta rất trung thành với hoàng thượng.
Chúng ta đã làm việc rất siêng năng, và đây là thứ chúng ta nhận được sao?
Chúng ta không làm việc vì bản thân chúng ta.
Chúng ta làm vì đó là điều chúng ta nên làm.
Cách mà chúng đối xử với chúng ta là không công bằng.
Vậy chúng ta phải làm gì đây?
Các anh em,
tôi biết mọi người cảm thấy thế nào.
Nhưng họ chỉ làm theo luật thôi.
Đô Tướng Quân đã cứu tất cả chúng ta.
Chúng ta hãy xem chuyện này là một cơ hội...
để trả ơn cho ông ấy.
Khi nào xong việc, chúng ta sẽ đi tìm sự thật.
Lùi lại.
Cháu sẽ phải giết ai đó.
Nếu như cháu buộc phải làm vậy.
Để giữ an toàn cho người thân của cháu.
Anh không sao chứ?
Lại đây giúp đi.
Lại đây đi.
Đánh nhau kìa!
Này, tên kia, dừng lại!
Đừng đánh nhau!
Đừng đánh nhau!
Đừng đánh nhau! Đừng đánh nhau nữa!
- Anh là ai vậy? - Đô Hộ Phủ.
Cẩn thận!
Đừng đánh nhau!
Đừng đánh nhau nữa!
Dừng lại! Các ngươi làm gì vậy hả?
Đừng đánh nhau nữa! Quay lại làm việc đi!
Đô Hộ Phủ, qua đây đi!
Các người thật là to gan.
Các ngươi thuộc Đô Hộ Phủ sao?
Ta là chỉ huy ở đây.
Ông ấy là chỉ huy ở đây.
Các ngươi có hiểu luật không?
Có thể các ngươi quản lý ở ngoài kia.
Nhưng ở đây thì phải nghe lời ta.
Ngươi nghĩ mình là người đặc biệt hả?
Ta có thể cho ngươi làm việc đặc biệt đấy.
Bọn ta có rất nhiều việc cho các ngươi làm.
Các ngươi có làm không? Có làm không?
Trả lời đi.
Ngài bắt chúng trả lời đi.
Ngươi nghĩ gì vậy hả, đồ ngu?
Các ngươi bị đày đến đây.
Theo lệnh hoàng thượng, các ngươi phải xây dựng lại kinh thành này.
Các ngươi còn đứng đây phí thời gian nữa sao, bọn bất tài?
Quay lại đây. Ta chưa nói xong mà.
Dừng lại!
Nơi này chắc có rất nhiều thức ăn.
Nhìn có vẻ không khó khăn lắm.
Tôi nghĩ là chúng ta...
không cần dùng nhiều sức đâu.
Nơi này có vẻ là vừa mới bị đánh chiếm.
Lực lượng của chúng sẽ không quá nhiều đâu.
Lucius!
Lucius!
Thần đây, thưa hoàng tử.
Chúng ta sắp đến nơi chưa?
Vâng, sắp đến rồi. Chỉ cần đi một chút nữa thôi.
Hoàng tử sẽ không sao đâu. Người uống nước đi.
Mọi người có đủ nước uống không?
Chúng ta vẫn ổn. Người đừng lo. Hãy nghỉ ngơi đi.
Hoắc An, từng thấy chúng bao giờ chưa?
Chúng tôi chưa từng gặp chúng.
Không được để chúng đến quá gần. Khóa cổng lại.
Bắn hết bọn chúng đi.
- Phóng tên! - Không, đợi đã!
Lũ hèn nhát này là ai chứ?
Lính đâu, đuổi theo và giết hết bọn chúng.
Không, không thể làm vậy.
Đó chính là điều chúng muốn. Chúng ta cứ ở đây đợi đi.
Ngươi thì biết gì về đánh trận chứ.
Đi thôi!
Giờ phải làm sao đây?
Ai là người chỉ huy ở đây?
Sẵn sàng chiến đấu.
Mọi người theo tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.