نخستین 200 خط.
Nhìn nó đi.
Ý tôi là, thực sự nhìn nó đi.
Được vẽ vào năm 1914 bởi Hilma af Klint,
bà muốn khơi gợi cảm giác mâu thuẫn.
Một số người nói đường dọc chia đôi bức tranh
là nơi các thế lực đối lập giao nhau.
Sự kết hợp cần thiết cho sáng thế, tính đối ngẫu của ánh sáng và bóng tối,
nam tính và nữ tính, sự sống và cái chết.
Mặc dù có vẻ trừu tượng, nhưng thực ra đây là tranh vẽ thiên nga.
Nhưng bạn nhìn thấy gì? Cảm thấy gì?
Khi ngắm tác phẩm này, sếp tôi ghen tị
vì một kẻ ở Sotheby's đã bán bộ sưu tập này
với số tiền quá sức tưởng tượng.
Còn tôi thì sao? Khi ngắm nó, cảm giác của tôi không thể tả xiết.
Khi ngắm nó, tôi thấy...
Em đang nói cái quái gì thế?
- Gì cơ? - Đang nói về hình in.
Em đang nói với anh chị về bức tranh.
Chị thích nó. Chị thích màu đỏ. Đẹp đấy.
- Màu đỏ đẹp. - Màu đỏ ấy hả?
Biết anh thấy gì không?
Anh thấy là nếu em không sống ở đây,
thì việc em treo tác phẩm nghệ thuật trên tường nhà bạn anh hơi kỳ cục đấy?
Em biết rồi.
Chỉ là, anh biết đấy, vì em sẽ ngủ ở đây,
nên em muốn đem chút văn hóa vào nhà anh chị.
- Văn hóa ư? Đó là hình tròn mà. - Ronnie, nó đẹp mà.
Không hề, và anh sợ rằng
con bé đang định chuyển hẳn về đây.
Đấy, chính là điều em định nói.
Đúng là trải nghiệm độc đáo của anh về bức tranh.
- Cảm ơn đã chia sẻ. - Hôm nay trọng đại với Ana.
Họ sắp làm buổi đấu giá lớn.
Được rồi. Chúc em may mắn bán được mấy cái hình.
Ronnie ạ, mấy cái hình đó có giá hàng triệu đô đấy.
Thực ra là hàng chục triệu.
Và hôm nay, những nhà sưu tập nghệ thuật lớn nhất
trên khắp thế giới sẽ ở đó, và em sẽ ở đó cùng với họ.
Tuyệt quá. Em có được chia phần không?
Thế thì thật tuyệt.
Chỉ môi giới mới có hoa hồng, nên em mới phải ngủ nhờ ở đây,
nhưng nếu muốn làm ở triển lãm hàng đầu, em phải được giới thiệu,
và không có lời giới thiệu nào tốt hơn của Claire Dupont.
Tin em đi.
Em không nghĩ anh chị hiểu
em may mắn ra sao vì được vào khóa đào tạo của Erwins.
Em không hiểu em may mắn ra sao khi được sống ở đây đâu.
- Ronnie! - Sao nào?
Con bé thì được, chó thì không?
Đó là em gái em. Khác nhau mà.
Ừ, khác thật. Em có thể làm tình trước mặt chó.
Không thể được. Anh im đi.
Con bé lẽ ra chỉ ở đây vài tuần.
- Bi anh sắp mốc meo rồi. - Bi anh trông ổn mà.
Ana, nghe này, chị ghét phải đồng tình với anh ấy,
nhưng anh ấy cũng có lý.
Ta phải có kế hoạch, hiểu chứ,
- vì thế này không bền được. - Vâng.
Em biết rồi. Chỉ là, chị biết đấy,
New York thật đắt đỏ mà tín dụng của em tệ lắm rồi.
- Em hứa sẽ dọn ra sớm thôi. - Ừ.
Bọn anh đã nói chuyện
và có lẽ em nên về lại Florida để gia nhập Hải quân.
- Em... - Lại nữa!
Em sẽ không về Florida.
Tốt mà, em sẽ được du lịch, họ có nha khoa, Maverick.
- Nha khoa? - Họ còn chi trả học phí.
Em đi học rồi! Hai lần! Em có bằng thạc sĩ lịch sử nghệ thuật rồi!
Anh có bằng phim võ thuật, nhưng đâu kiếm ra tiền.
Tiền ư? Căn hộ của anh được giảm tiền thuê
kể từ khi bà anh chuyển đến, vào năm 1957 hay gì đó.
Bà anh mất ở đây. Em biết chứ? Mẹ anh mất ở đây.
Và nhân danh Chúa, chị em và anh sẽ mất ở đây.
Biết ai sẽ không mất ở đây chứ? Em đấy.
Vì đây không phải nhà em. Nó là nhà của bọn anh.
Anh yêu.
- "Anh yêu"? Chị nghe anh ấy nói gì chứ? - Lãng mạn mà. Anh ấy lãng mạn!
Chúa ơi!
Cho anh hay, bằng lịch sử nghệ thuật thực ra rất có ích.
Có ích cho việc gì? Em đang phải ngủ trên ghế.
Trước tiên, đó không phải ghế. Nó là giường xếp.
Đây không phải nhà, chỉ là phòng.
Và đó không phải hình tròn, nó là con thiên nga!
Chúa ơi!
- Em có nhìn ra thiên nga không? - Không.
Ơn Chúa.
NÂNG CẤP
SỐ DƯ 124,06 ĐÔ
CÁC SỰ KIỆN SẮP DIỄN RA
Tôi chỉ muốn vẽ anh ấy...
Ana, trông cô tuyệt quá.
- Cô trông rất tuyệt. - Tôi biết.
Hôm nay là ngày trọng đại, Amy. Ngày đấu giá.
Đã đến lúc để được chú ý. Đã đến lúc...
Sao thế?
- Cô nhìn gì thế? - Không ổn.
Cái gì ở đó thế? Gì vậy?
Không có gì chứ? Phải không?
Ta có làm việc cho kẻ cầu toàn đến mức tâm thần đâu.
- Chúa ơi! - Sẽ ổn thôi.
Chào mọi người!
Ngày đấu giá.
Khách hàng của Erwins sắp bước qua cánh cửa đó,
chi hàng triệu đô cho bộ sưu tập mà tôi đã tìm ra, quản lý,
và đem về đây.
Khi họ bước vào, tôi sẽ không cho phép họ được thấy thứ gì chưa hoàn hảo.
Bao gồm cả vẻ ngoài của mọi người.
Ba người này, lùi ra đằng sau đi.
Trốn đi trước khi bị ai thấy.
Những người còn lại vào phòng đấu giá. Làm việc thôi.
Tuyệt!
Khoan đã.
Cô.
Tên cô là gì?
Tôi ấy ạ?
Ana. Ana Santos.
Vết dầu mỡ to đùng ở sau áo cô là sao?
Không có gì đâu ạ.
Cô đang ám chỉ tôi bị ảo giác?
Không, tôi xin lỗi.
Chắc nó xảy ra trên tàu.
Cô ở bộ phận nào?
Tôi vừa hoàn thành luân chuyển qua Xếp danh mục,
và tôi đã được chuyển lên Đấu giá, tức là... cô là sếp mới của tôi.
Để xem được bao lâu.
Cô lùn kỳ cục này.
Đưa cô ấy áo, vết ố làm tôi suy sụp.
- Vâng. - Che nó lại đi.
- Vâng. - Dĩ nhiên rồi.
Đây.
Sao cô lại xăm thứ đó lên người vĩnh viễn?
Tôi yêu nghệ thuật mà.
Trả áo khoác cho cô ấy.
Hai cô sẽ làm việc gì đó ít người trông thấy hơn.
Được rồi, đi nào. Nghe rồi đấy.
Lẽ ra hôm nay là ngày đầu tiên tôi ở đó.
Trở nên không thể thay thế, xây dựng tương lai, tạo dựng tên tuổi.
Khỉ thật!
Xin lỗi. Danh mục nhé?
Chúc ngày tốt lành. Cần gì hãy bảo chúng tôi.
Buồn quá. Ý tôi là, Claire đã đúng.
Bà ấy không đủ tin tưởng để cho cô vào đó,
khi đã cố giấu thứ đó.
Thôi nào, Suzette. "Cố giấu" ư?
Chỉ là một chấm nhỏ, chẳng ai để ý.
Cô cứ ngậm miệng lại và mở mắt ra.
Mặc dù, tôi chắc rằng cả hai cô toàn làm điều ngược lại.
- Tạm biệt. - Cô ta vừa...
Phải. Cô ta vừa ám chỉ chúng ta thổi rất nhiều...
Các cô về bàn đi.
Bọn tôi không được ở lại buổi đấu giá ạ?
Có chứ. Nhưng cứ... về lại bàn đi.
Chào mừng đến Erwins...
Tôi chỉ không hiểu sao có thể trở thành nghệ sĩ được kính trọng
khi vẫn còn sống, cô biết chứ?
Tôi không biết sẽ mở phòng triển lãm kiểu gì.
Nơi nhỏ nhất mà tôi xem cũng có giá mười nghìn một tháng.
Và tên tuổi cô không có gì
ngoại trừ nhân cách đẹp và một túi giấc mơ to, bạn tôi ạ.
Không biết Claire từng nghèo chưa.
Đừng để chất giọng sang chảnh đó lừa cô.
Tôi nghe nói bà ấy đến từ Minnetonka, Minnesota.
Khoan, gì cơ?
Tôi biết, điên thật, nhỉ?
Dù sao đi nữa, nếu mọi nghệ sĩ vĩ đại đều chết và nằm trong bảo tàng,
vậy thì tôi là cái gì?
Khoan, tôi là hồn ma ư?
Amy!
Nhìn này, Amarillo là tranh acrylic.
Nó ghi là sơn dầu trên gỗ, phải là acrylic trên gỗ.
Cô chắc chứ?
Tranh Carmen Herrera mà, tôi biết tôi đang nói gì.
Tôi nghĩ tôi phải vào trong đó, Claire nên biết điều này.
Tôi có cảm giác cô đang cố vào một nơi
mà cô đã được chỉ đích danh là không được vào.
Tôi nghĩ tôi sẽ làm thế.
- Không nên. - Tôi sẽ làm.
- Tôi nghĩ đó là ý tồi. - Tôi vào đây.
- Đừng, làm ơn! - Đây là cách tôi vào.
Khi Claire giết cô, tôi sẽ kể lại chuyện của cô!
GIÁ KHỞI ĐIỂM 1.000.000 ĐÔ LA MỸ
Và tiếp tục với Paul Nash, thưa quý vị, chúng ta đang ở mức giá 2.400.000 đô.
Ở mức 2.400.000, 2.500.000, 2.600.000 đô, với các quý ông đây.
Quý cô gần tôi, 2.700.000 đô.
Bất cứ ai trả hơn 2.800.000 đô...
Cô làm gì thế?
Tôi cần gặp Claire. Có sai sót.
Cô điên rồi sao? Nếu giờ cô không quay lại,
người tiếp theo cô gặp sẽ là ban quản lý.
Sao con điên giấu phân này ở đây?
- Chúa ơi! - Cô hết cứu rồi.
- Có sai sót trong danh mục. - Không thể. Món nào?
Không kịp mất. Để tôi gặp Claire.
Không được, quay lại đi. Cô nghĩ mình là ai?
- Chuyện quái gì thế? - Có sai sót trong danh mục.
Món số 17 bị dán nhãn sai. Phải là acrylic trên gỗ.
- Nếu sai, cô sẽ tiêu đời. - Tôi không sai.
Lặng lẽ rời đi đi. Che chỗ đó lại.
- Rồi. - Đi đi!
...Amarillo Dos được vẽ vào năm 1971, sơn dầu trên gỗ.
No comments yet. Be the first to leave one.