نخستین 200 خط.
(BỘ PHIM NÀY DỰA TRÊN CÁC SỰ KIỆN LỊCH SỬ CÓ THẬT)
(BIÊN KỊCH VÀ ĐẠO DIỄN BỞI CHOI JAE HOON)
(GWANGHAE, VỊ VUA THỨ 15 CỦA TRIỀU TIÊN, BỎ TRỐN KHỎI CUNG ĐIỆN ĐỂ TRÁNH KẺ THÙ)
Các đại thần khác cũng đã tham gia phản loạn!
Nếu bệ hạ cầm cự được đến bình minh,
chúng ta sẽ lấy lại được cung điện nhờ đội quân dự bị.
Cung điện đâu phải là thứ duy nhất ta bị mất.
Dù ngươi đang khoác trên người quân phục của thị vệ,
nhưng ngươi cũng là một người lính Triều Tiên.
Nhà vua của ngươi đã giết huynh đệ mình và ra lệnh khai tử các tướng lĩnh.
Ngươi còn lý do gì để lưỡng lự sao?
Làm người lính là thế này sao?
Tránh ra đi.
Bắt được mày rồi.
Cha ơi? Con đã giỏi hơn rồi phải không?
Con thỏ cũng to lắm.
Sẽ giúp ta kiếm được nhiều tiền đây.
Dễ thương quá đi!
Lại tái phát sao?
Không sao. Ta ổn mà.
Chúng ta đi thôi.
Đôi mắt mờ đục, giống như bị tổn thương.
Có thể là máu tụ trong mắt.
Đã tệ hơn trước rồi ạ?
Đừng lo lắng quá.
Khi đến trạm thông thương trong làng,
cháu sẽ có được những thảo dược tốt cho mắt.
Người chủ ở đó nợ ta.
Ta sẽ bảo cô ấy chăm sóc chu đáo.
Cháu tin ở ông.
Phải rồi.
Nếu để quá muộn thì dù là thuốc tốt nhất cũng vô ích,
nên hãy đến đó trước khi quá trễ.
Cầu cho cháu giác hạnh viên mãn.
Có nhiều cách để chữa cho cha.
Thân là con, làm sao con không thể không lo?
Điều gì khiến cha sợ đến nỗi chẳng bao giờ xuống núi vậy?
Cha không thấy chán ư?
Con nghĩ thế giới dưới đó sẽ yên bình lắm sao?
Chỉ cần
con được an toàn là đủ rồi.
Nếu cha không muốn đi thì cứ ở đây!
Nếu phải đi, con sẽ tự đi!
Để người dân được hồi hương, mỗi phụ nữ là 25 bạc...
Yêu cầu của họ thật quá quắt. Chúng ta phải làm sao đây?
Thưa bệ hạ,
chúng ta không thể trả tiền cho tất cả nô lệ,
nên gia đình của họ phải chịu số tiền đó.
Đúng vậy.
Chúng ta phải đảm bảo ngân khố quốc gia cho tương lai sau này.
Nhưng cũng không thể hoàn toàn phớt lờ yêu cầu của họ.
Nếu họ...
Nếu vậy...
người tính vứt bỏ lòng trung thành với nhà Minh
và chịu để cho bọn man di lôi kéo sao?
Thưa bệ hạ, xin hãy để tôi gặp riêng họ
và nghe thử xem họ muốn gì.
Cứ vậy đi.
Cứ thế này, ta sẽ phải cống nạp con gái cho nhà Thanh mất.
Thân là một nước chư hầu,
chúng ta chẳng qua chỉ là một thứ sinh vật nhỏ bé.
Kế hoạch của ngài là gì?
Có đúng là ngài sẽ hồi hương không?
Phải, ta đã ở đây quá lâu rồi.
Chúng tôi vẫn cần sự thông thái của ngài.
Ngài thật sự muốn từ chức ư?
Ngài có biết gì về Hwangbang không?
Tôi nghe nói họ buôn bán nô lệ là các tù nhân chiến tranh.
Trên danh nghĩa là thế thôi. Họ là những đao phủ.
Nghe nói thủ lĩnh của họ
ở kinh thành với bọn dân buôn.
Họ có thể đang âm mưu gì đó.
Nửa triều đình ta chống nhà Thanh, nửa thì chống nhà Minh.
Ngài nên nói chuyện đó lúc ở trên triều.
Không hiểu nổi ngài ấy nghĩ gì.
Có lẽ ngài ấy đang tự trách mình vì quốc gia ra nông nỗi này.
Thế chẳng phải vô ích sao?
Ngài ấy sẽ can dự vào.
Tinh thần của chiến binh chính là
muốn đấu với kẻ mạnh hơn mình.
Cha qua đây đi!
Dễ chịu chưa nào?
Mua nhẫn đi! Có cả trâm cài tóc nữa!
Sau cuộc xâm lược, ở đây có nhiều người ngoại quốc quá.
Đến xem đi. Hôm nay nóng quá!
Đều là đồng hương Triều Tiên, xin hãy thương xót chúng tôi.
Tôi cũng muốn được thương xót!
Tôi phải mua lại họ từ Hwangbang, chuyển họ đi,
cho họ ăn và ngủ.
Tôi hiểu mà.
Nhưng đâu thể đột ngột tăng giá...
Mẹ ơi!
Không sao, con à.
- Ở với cha đi. - Mẹ ơi...
Đâu phải do chúng tôi tự ý tăng giá,
nên hãy đi kiếm thêm tiền đi.
Bọn côn đồ này kiếm lời bằng cách thu thêm phí trung gian.
Chúng tôi có thể thả vợ anh,
nếu anh đưa con gái anh cho chúng tôi.
Làm ơn! Tôi xin anh đó...
Ông chủ đang đợi.
Ngươi muốn chết sao?
Tôi xin lỗi.
Nếu còn gây thêm rắc rối,
ta sẽ chặt đầu ngươi trước.
Đi thôi!
Thưa ngài, làm ơn.
Xin hãy để...
Cha ơi!
Hắn dám động vào ta.
Bọn khốn thối tha!
Không cần nhúng tay vào đâu!
Có gì mà ầm ĩ vậy?
Mau xuống ngựa và khai danh tính đi.
Chúng tôi là sứ giả của nhà Thanh.
Nhà vua của các người có thể bắt chúng tôi sao?
Nếu tự tin thế thì thử xem.
Đi thôi.
Cha ơi!
Ta về thôi.
Tôi thật không hiểu các quý tộc của Triều Tiên.
Họ dựa dẫm rất nhiều vào nhà Minh
trong khi nhà Minh đang chết dần.
Ông ấy không hiểu đường lối của các quý tộc.
Khi phụ mẫu ốm đau,
phận làm con cái nếu bỏ mặc họ thì sẽ là bất hiếu.
Dựa dẫm vào phụ mẫu đang chết dần
thì con cái cũng sẽ xuống mồ sớm thôi.
Nếu con cái chết trước
thì lại càng quá bất hiếu.
Đây chính là biểu huynh của hoàng đế,
thủ lĩnh của Hwangbang, Lãnh chúa Kurutai.
Đó chính là thủ lĩnh của Hwangbang.
Nghe danh ngài đã lâu.
Kỹ năng lẫn tiếng Triều Tiên của ngài sẽ có ích cho tất cả chúng ta.
Đâu có gì. Lính tôi có một đứa có mẹ là người Triều Tiên.
Nghe nói một kẻ ngốc như hắn sẽ bị xem thường ở đây.
Kể từ giờ, không cần thông dịch nữa.
Ngài nên học tiếng của nhà Thanh.
Dù gì thì chúng ta cũng thường xuyên gặp mặt mà.
Pha trà cho đúng cách đi!
Như cách chúng ta nấu nước Triều Tiên ấy.
Ngài có biết cách huấn luyện chó hoang không?
Chúng tôi không đem bọn chó hoang phiền phức về để huấn luyện.
Thế thì để tôi chỉ ngài.
Trói con chó đầu đàn lại,
rồi giết lũ con của nó, từng con một.
Nó sẽ sủa như điên, nhưng rồi vẫn sẽ vẫy đuôi thôi.
Dù các quý tộc đã đến ngày tàn,
xin ngài vẫn hãy giữ lễ độ!
Đây chắc hẳn là kiếm khách
nhà Thanh ta vẫn nghe danh tiếng.
Xin hãy thứ lỗi cho sự khiếm nhã của tôi.
Để thay đổi bầu không khí,
hay là chúng ta cùng đấu một trận nhé?
Đấu với hắn, nhưng hãy cầm chừng.
Người của tôi đang dõi theo.
Hắn không biết kiểm soát đâu. Cứ làm theo lời tôi.
Kiếm của ngươi xem ra chỉ để trang trí.
Đủ rồi!
Ngài đúng là bậc thầy kiếm thuật.
Đa tạ màn trình diễn tuyệt vời đó.
Kiếm khách giỏi nhất ở Triều Tiên ư?
Nếu đấu tiếp, có lẽ tôi đã chặt được đầu hắn.
Ngươi thật sự nghĩ vậy à?
Ý là tôi có thể thua sao?
Thú vị thật.
Đi theo ta.
Có vẻ như cháu đã nhầm rồi.
Người còn mang nợ chính là vị sư đó, không phải ta.
Sao ạ?
Nhưng ông ấy nói với cháu...
Ông sư ngu ngốc...
Dù cho ta có nợ ông ấy
thì cháu cũng không thể có được loại thảo dược đó
mà không nhờ có quen biết với các quan.
Giá thành cũng khá cao.
Được rồi.
Đi thôi.
Bọn cháu đâu có xin miễn phí.
Cháu đã lựa ra những miếng da hoàn hảo.
Chúng cũng sẽ đáng tiền đấy.
Không chỉ cần vài miếng da đâu.
Cứ để da lại đây, ta sẽ cho cháu thêm ít tiền.
Thôi đi!
Đừng có xem bọn cháu là ăn mày.
Cha vẫn luôn nói
thiện chí không bao giờ là miễn phí cả.
Đi thôi, cha ơi!
Họ đã đến rồi.
Cha ơi!
Đó chẳng phải là bọn côn đồ trong làng sao?
Đi thôi.
Thật vinh dự khi rồng đến nhà tôm thế này.
Chính trị chỉ dành cho các quan chức.
Tôi chỉ là một thương gia thích nghệ thuật mà thôi.
Triều Tiên chính là nơi như thế.
Thơm quá.
Cùng nhau làm ăn thì thế nào?
Lấy nô lệ của tôi và bán lại chúng,
No comments yet. Be the first to leave one.