نخستین 200 خط.
(ĐẾN THẬP KỶ 80, HÀN QUỐC VẪN CHƯA ĐƯỢC CHẤP THUẬN)
(NƠI NẮM GIỮ NHIỀU PHIẾU BẦU NHẤT TRONG LIÊN HỢP QUỐC,)
(ĐÃ DIỄN RA MỘT CUỘC CHIẾN NGOẠI GIAO KHỐC LIỆT GIỮA HÀN QUỐC VÀ TRIỀU TIÊN.)
(VÀO NĂM 1987, CHÍNH PHỦ HÀN QUỐC ĐÃ CỬ MỘT ĐOÀN NGOẠI GIAO)
Anh ta đâu rồi không biết?
Bảo họ dàn hàng chụp ảnh đi.
Phải chụp rõ mặt của ta đấy!
Chưa thấy anh ấy đâu cả, làm sao đây?
Đừng cuống ra mặt như thế, câu giờ thêm một chút đi.
Họ trễ họp rồi! Anh đi mà bảo họ.
- Đến rồi! - Đâu?
- Sao lại quên thứ quan trọng như thế? - Xin lỗi.
Đây ạ.
Lần sau thì mở cửa ra.
Swama!
(HÀN QUỐC - SOMALIA LỄ HỖ TRỢ CÔNG NGHỆ TRẺ)
Ảnh này sẽ được lên báo ở Seoul đấy,
nên phải chụp cả mấy lá cờ vào.
Cả tên trường đại học nữa!
Được rồi, mọi người nhìn vào máy nào!
Một… Hai…
Tất cả cười lên!
Quay lại hàng! Quay lại hàng ngay!
Cẩn thận chứ.
Làm gì vậy hả?
- Đó là quà chồng tôi tặng. - Tịch thu!
Đó là quà chồng tôi tặng!
Bỏ tôi ra! Không!
Họ đâu rồi nhỉ?
- Taxi! - Vẫn chưa đến à?
Chào mừng ngài. Taxi nhé?
- Tránh ra. - Taxi?
Đi nhanh! Taxi!
Ngài! Bay… Bay tốt? Tốt?
Chào mừng Somalia.
Tôi! Tài xế giỏi nhất, giỏi nhất!
Ra chỗ khác đi, chết tiệt!
Này! Taxi, ngài ơi!
Lại đây!
Bruce Lee! Tôi thích! Tôi thích! Lại đây!
Lại đây, Bruce Lee! Lại đây!
Thôi được… Thì đi…
- Lại đây, Bruce Lee! - Đi!
Ấy chà, anh chờ lâu chưa?
Ngài Đại sứ cũng tới à?
Mừng anh trở lại, Cố vấn Kang.
Để tôi ngửi mùi Seoul cái nào. Lại đây.
Anh đi một năm rồi ấy nhỉ?
Hút thuốc không?
Hôm nay tôi bận đến mức chưa hút điếu nào.
Sự kiện ở trường kết thúc muộn,
nên giờ bọn tôi đi gặp Tổng thống luôn.
Quà cho Tổng thống Barre đây hả?
Mở ở đây luôn à?
Phải biết là gì thì mới chú giải
cho ông ấy được chứ.
Khỉ thật, đã dặn phải gói đẹp đẽ vào rồi cơ mà.
Khoan đã, đây là rượu à?
Đem vào một quốc gia Hồi giáo được không vậy?
Cái này.
Có cảnh đoàn tuyển thủ Somalia diễu hành chứ?
Cái gì?
Tổng thống Barre bỏ lỡ lễ khai mạc
nên tôi mới muốn tặng cái này.
Anh chưa kiểm tra à?
Tôi vừa mang đến mà…
Lẽ ra phải kiểm tra chứ.
Đâu phải việc của tôi.
Chúng ta ít người nên chia việc mà làm chứ!
Thế sao anh không kiểm tra trước với văn phòng Seoul?
Tôi đã mất công cầm đến mà…
Anh xem lại giọng điệu của mình đi!
Im đi! Hai anh lại định đánh nhau nữa đấy à?
Ta không rảnh đâu.
Swama!
Bọn tôi phải đến Phủ Tổng thống ngay.
Vậy nên…
anh bắt taxi nhé?
Anh vất vả rồi.
Bruce Lee!
Taxi?
Đi nào!
Đại sứ! Cuối cùng ta cũng được gặp Tổng thống!
Ta sẽ vào Liên Hợp Quốc!
Sắp thăng chức rồi!
Anh cứ mơ đi.
Mấy món quà trong cốp đó,
có kịp gói lại không?
Thời gian còn nhiều.
Gói ở đâu bây giờ?
Cái cậu Cố vấn Kang đó lẽ ra phải làm việc này chứ.
Anh còn mong chờ gì ở tên nhóc đó?
Cậu ta luôn thấy mình bị chèn ép mà.
Đúng thế.
Thư ký à, tôi biết có cấp trên nhỏ tuổi hơn rất khó khăn,
nhưng đừng thể hiện cảm xúc rõ quá.
Đôi khi anh lộ lắm.
Tôi rất vui khi được dưới quyền anh,
nên tôi không phàn nàn gì cả.
Nhưng làm sĩ quan tình báo thì có gì mà ghê gớm chứ?
Cậu ta đến đây do bị giáng chức.
Như vậy vui được sao?
Thôi thì vì đại cục, cố hòa hảo với cậu ta đi.
Chuyện gì vậy?
Tôi là Đại sứ Hàn Quốc!
Là nhân viên ngoại giao!
Không! Dừng lại.
Không được… Các anh không được lấy!
Đấy là quà của Tổng thống Barre!
Các anh sẽ gặp rắc rối lớn đấy! Rắc rối quốc tế đấy!
Swama! Anh không sao chứ?
- Tôi không sao. - Vẫn ổn chứ?
- Còn Đại sứ, không sao chứ? - Ừ.
Anh ở đây chờ người đến giúp nhé?
Vâng.
Tôi sẽ chờ.
Đại sứ, anh định thế nào?
Còn thế nào nữa? Khó lắm mới xin được cuộc hẹn này.
Chạy đi.
- Đã bảo là chạy đi mà. - Vâng…
Đại sứ Han!
Đại sứ, chờ đã! Chờ đã nào!
Đường huyết của tôi!
Bị tiểu đường, huyết áp cao…
Thế mà họ cử anh đến châu Phi tận 3 năm?
Cần tiêm insulin không?
Không cần.
Tôi…
Nhưng chúng tôi đã đặt lịch hẹn từ 3 tháng trước!
Sao giờ lại bị hủy?
Ngài Đại sứ, chính ngài đến muộn mà.
Tổng thống có cuộc hẹn khác
nên không thể chờ.
Chúng tôi chỉ muộn có 15 phút,
mà ông ấy đã phải đi ngay à?
Ông ấy định nói chuyện với chúng tôi trong vòng 15 phút hay sao?
Đại sứ, hãy bình tĩnh.
Tên quái nào kia?
Này, Đại sứ Rim! Ông lại giở trò đấy à?
- Thưa ngài. - Có phải không?
Xin mời ngài về cho.
Không.
Cuộc hẹn tiếp theo của Tổng thống
là với Triều Tiên à?
Người cầm cờ đã hai lần đoạt huy chương bộ môn bắn súng.
Bashinky.
Somalia!
Phái đoàn Somalia đang tiến vào.
Phí công hủy cuộc hẹn của chúng.
Chẳng qua là cho vui thôi ạ.
Trời ơi, lắm lỗ đạn chưa này!
May mà không chết người!
Swama!
Anh không đi bệnh viện à?
Không sao. Tôi bôi thuốc rồi.
Chờ một chút.
Swama, đây là củ cải và hành.
Củ cải, hành, biết chưa?
- Vâng. - Mang về nhà, nghiền ra.
- Trộn với bột, biết chưa? - Vâng, vâng…
Lúc nào đau…
Bôi lên. Rồi ngủ.
Mang cái này về cho mẹ và các anh em.
- Chia cho họ. - Cảm ơn bà.
Thế là anh đứng đực ra đấy
để chúng cướp cái va ly à?
Chúng nó nổ súng vào bọn tôi đấy!
Anh không thấy cả đống lỗ đạn à?
Là anh thì anh có ngăn được chúng không?
Thư ký Gong,
tôi được đào tạo bài bản đấy.
- Còn không gọi cảnh sát nữa à? - Gọi làm gì.
Rõ là bọn Triều Tiên làm rồi.
Trong mấy vụ cướp xe ngoại giao gần đây,
có vụ nào lấy đồ mà không lấy xe?
Chính xác.
Cướp đúng lúc này,
xong đại sứ bên chúng xuất hiện.
Nhất định là bị rò rỉ thông tin rồi.
Sao, thế là có gián điệp trong các nhân viên ở đây à?
- Cái gì? - Anh bảo là thông tin bị rò rỉ mà.
Anh nói thế mà được à?
Sao lại trách toàn bộ nhân viên
vì lỗi của bộ phận tình báo chứ?
Ở đây chỉ có mình tôi là nhân viên tình báo,
ý anh là tôi là gián điệp hả?
Tôi bảo anh làm lộ thông tin lúc nào?
Hai người sao vậy hả?
Chắc là Bộ trưởng gọi đấy. Làm sao bây giờ?
Làm sao à? Bắt máy đi.
Rồi nói gì?
Anh không định báo cáo là cuộc họp đã thất bại à?
Cần tôi kéo dài thời gian không?
Làm thế thì có ích gì?
Vâng?
Vâng, Đại sứ Somalia Han Shin Sung đây ạ. Alô?
Tôi không nghe rõ, thưa ngài.
Thưa Bộ trưởng?
Ở đây đang thi công ạ.
Hình như đường dây có vấn đề.
No comments yet. Be the first to leave one.