نخستین 200 خط.
Chuyện này kéo dài bao lâu nhỉ?
Phụ thuộc ở anh thôi.
Được thôi.
Tôi biết quy trình mà.
Tôi tên là Elton Hercules John
và tôi là kẻ nghiện rượu.
Nghiện cocaine.
Nghiện tình dục.
Cuồng ăn vô độ.
Tôi còn nghiện mua sắm, hay gặp rắc rối với cần sa,
thuốc theo đơn,
và kiểm soát cơn giận dữ.
Thế tại sao anh lại tới đây?
Gã buôn thuốc đi nghỉ rồi.
Đây xem ra là lựa chọn tốt.
Tôi đến đây vì muốn trở nên tốt đẹp hơn.
Elton, anh thế nào khi còn nhỏ?
Khi còn nhỏ à?
Mới lên năm tôi đã dễ thịnh nộ.
Láo nháo, tôi nhổ thẳng mặt.
Thời thế thay đổi Lũ nghèo bỗng béo phị.
Nhưng sự bồn chồn lại trỗi dậy Khi cơn giận trở lại.
Ăn thịt tối thứ Sáu.
Thôi cũng được.
Kể cả dùng bít tết vào tối thứ Bảy.
Tôi giỏi lên cơn nhất tại những bữa tiệc.
Phê vào ban tối Khi ngửi mùi keo.
Tôi lên cơn, tôi lên cơn Cơn giận đã trở lại!
Thực ra thì Hoàn toàn tỉnh táo.
Tôi lên cơn, tôi lên cơn Bởi tôi giỏi hơn kẻ khác.
Ở cách tôi nhún nhảy Ở điều tôi thực hiện.
Reggie! Con lại muộn!
Mẹ vứt đồ ăn của con vào sọt rác rồi! Vào nhà đi.
Bố về chưa ạ?
Mẹ là gì hả? Vô hình à?
Mẹ không muốn con kỳ vọng.
Bố không đáng tin và vô cùng ích kỷ.
Nhưng nếu con lên giường rồi mẹ cứ bảo bố lên nhé?
Reggie! Tránh ra!
Mẹ phải làm cho xong trước khi ra ngoài.
Được rồi, xong.
Cất đồ rồi hãy đi.
Mẹ, con phải đi rồi.
Áo đan len của con đâu?
Sao ạ? Con làm gì sai ạ?
Trời ơi, Sheila.
Có lẽ chúng ta nên cho nó đi học nhạc thôi.
Tốt quá. Con càng rảnh rang.
Nào, chơi lại đi cháu.
Cháu muốn chơi cho bố nghe.
Rồi cũng lết xác về.
- Chào Stanley. - Mẹ khỏe chứ, Ivy?
Cứ làm như anh quan tâm lắm.
Vào nhà đi. Có gió lùa đấy.
Anh về bao lâu?
Anh có vài tuần nghỉ phép.
Reggie cũng mới đi ngủ thôi.
Nào. Lên nhà, chào con đi.
Mai rồi anh gặp nó.
Còn đồ ăn tối không?
Hay thằng nhóc chén sạch rồi?
Bố tôi dành niềm đam mê
cho gia đình và âm nhạc.
Ông ấy có thể nói về nhạc jazz nhiều giờ liền.
Ông lúc nào cũng ôm ấp tôi.
Tôi quả thực may mắn.
Tôi thực sự là đứa trẻ hạnh phúc.
Bố ơi, có đúng là bố chơi piano không?
Con đang tiết kiệm để học đàn đấy.
Nếu muốn ngồi trong này, con phải im lặng.
Bố đang nghe nhạc của bố.
Con thích đĩa này lắm bố ạ.
Đừng bao giờ đụng vào bộ sưu tập của bố mà không hỏi trước.
Bao giờ thì bố mới ôm con ạ?
Đừng có tỏ ra yếu đuối.
Sao vẫn còn thức thế con?
Con học bài ạ.
Tắt đèn. Rồi ngủ đi.
Quá đỉnh! Thật là mãnh liệt!
Chơi thêm bản nữa đi.
Bản "Sonata Ánh trăng" nào, Reggie.
Mẹ ơi? Thầy giáo piano nghĩ con đủ giỏi
để giành học bổng tại Học viện Âm nhạc Hoàng gia.
Học viện Âm nhạc Hoàng gia à?
Nghe kêu đấy.
"Hoàng gia" cơ mà.
Đưa kéo nào.
- Con nghĩ sao? - Chiếc màu đỏ đẹp đấy mẹ.
- Lớp chỉ diễn ra vào thứ Bảy. - Mẹ có việc vào cuối tuần.
- Không thể bỏ ngang vì con được. - Bà sẽ đưa cháu đi.
- Em định đi đâu thế? - Không biết.
Còn chưa quyết định.
Nhưng dù đi đâu, anh cũng không được mời.
Thầy dạy piano của Reggie nghĩ rằng thằng bé có thể giành học bổng.
Thật sao?
Thằng bé giỏi thế cơ à?
Dĩ nhiên rồi. Anh mà quan tâm
đến tôi hay gia đình này một chút là thấy ngay.
Đừng có xem mấy thứ đó nữa. Mày đâu phải là con gái.
HỌC VIỆN ÂM NHẠC HOÀNG GIA
- Mình về nhà được không ạ? - Về nhà ư? Về là về thế nào.
Đây là cuộc đời cháu.
Cháu phải vượt qua sự bẽn lẽn ngớ ngẩn.
Nhưng mẹ bảo cháu...
Mọi người ban đầu ai cũng lo sợ.
Cháu cứ ra vẻ tự tin.
Cuộc đời không cho mình nhiều cơ hội đâu, Reggie,
đây là cơ hội của cháu.
Cho người ta thấy cháu giỏi chẳng kém ai.
Còn hơn họ. Là số một. Cháu làm được mà, đúng không?
- Vâng, chắc là được. - Giỏi lắm. Tiến lên. Này.
Bà có mang cho cháu ít khoai với tiền đi xe buýt về đây.
Reginald Dwight?
- Vâng. - Chào cháu. Cháu khỏe chứ?
Vâng, cảm ơn cô.
Cởi áo khoác đi.
Cháu không mang gì theo để chơi à?
Cháu không biết phải mang theo ạ.
Cô hiểu rồi. Chà...
Cháu có thể chơi một bản gì đó
để cô biết trình độ của cháu không?
Sao cháu lại dừng lại?
Tại cô chỉ chơi đến đó thôi ạ.
Cháu có trí nhớ và đôi tai rất tốt,
nhưng cháu còn phải tập nhiều lắm.
Nào, thẳng lưng và cổ tay.
Ta bắt đầu với âm giai Đô trưởng,
cả hai tay, hai quãng tám nhé.
Bỏ tay khỏi bàn, Reginald. Đừng phát ra tiếng động đó nữa.
Anh nhìn em làm gì?
Tôi muốn tình yêu.
Nhưng điều đó là không thể.
Người đàn ông như thế.
Thật vô trách nhiệm.
Người đàn ông như thế.
Thực sự vô cảm.
Những kẻ khác Cảm thấy được giải phóng.
Tôi chẳng thể yêu.
Với trái tim đầy sẹo.
Thật vô cảm.
Chỉ còn lại cảm giác lạnh lẽo.
Thật vô cảm.
Chỉ còn đó những vết sẹo năm xưa.
Trái tim tôi.
Trở nên cứng rắn hơn.
Tôi muốn tình yêu
Theo điều kiện của bản thân.
Sau tất thảy những gì học được.
Tôi, mang theo quá nhiều gánh nặng.
Chúa ơi, tôi đã trông thấy.
Quá nhiều cảm xúc.
Nhưng tôi muốn tình yêu
Theo một cách khác.
- Tôi muốn tình yêu. - Không khiến tôi gục ngã.
Không khiến tôi cô lập Không khiến tôi bị bao vây.
Tôi muốn tình yêu thực sự có ý nghĩa.
Đó là thứ tình yêu tôi muốn.
Tôi muốn tình yêu.
Có thằng bé đang nhìn kìa.
Reggie. Con làm gì vậy?
Chào, chàng trai. Chú là Fred. Chú là bạn của mẹ cháu.
Nhiều năm trước cô dùng thằng nhóc đó xích tôi lại,
còn giờ thì tôi có lý do để ra đi
và dứt áo khỏi cả cô lẫn căn nhà này rồi!
Ông ấy thậm chí chẳng buồn ôm tạm biệt cháu.
Bố cháu không giỏi bộc lộ cảm xúc.
Chưa bao giờ giỏi điều đó.
- Cháu ước gì mình là người khác. - Ôi, đừng ngốc.
Các bạn nghĩ tôi cảm thấy thế nào chứ?
Tôi chỉ là một đứa trẻ.
Con tim tan nát.
Mà người ta đâu thèm quan tâm, nhỉ?
Dù sao thì
tôi cũng khám phá ra các bản thu âm.
Và âm nhạc rock 'n' roll.
Mẹ biết là con thích ông ấy. Ông ấy cực kỳ quyến rũ.
- Ồ, đến mẹ còn mê. - Ôi, mẹ!
Cảm ơn mẹ. Tuyệt lắm ạ.
Cháu nghiêm túc muốn trở thành nhạc công rock 'n' roll à?
Vâng. Dĩ nhiên.
Có lẽ nên tìm mái đầu phù hợp đã, nhỉ?
- Con cắt giống Elvis được không ạ? - Tận hưởng khi còn có thể đi.
Đàn ông trong cái nhà này
đến năm 20 tuổi là trọc lóc như trứng thôi.
Chúc mừng Dave. Ông ấy đã thắng bốn phần lợn viên,
nửa cân thịt xay và một dây xúc xích.
Cảm ơn tất cả! Cảm ơn các bạn!
Giờ cu cậu nhà Sheila và Fred sẽ hát tặng
cả quán vài bài với đàn dương cầm.
Reggie Dwight!
Lên nào, Reg!
Cố lên nào, cậu bé.
Xin chào.
Trời đất. Có thuốc lá không?
Rác rưởi!
Reg, Reg, chơi bản bà thích đi.
Cháu xin phép.
- Ông không đặt cốc ở đó được. - Sao không?
Nó sẽ rơi mất.
Muộn rồi đó Có ai thấy bạn tôi không?
No comments yet. Be the first to leave one.