Oslo, August 31st (Oslo, 31. august)

Oslo, August 31st (Oslo, 31. august) (Oslo, 31. august)

دانلود زیرنویس Vietnamese

هماهنگ با نسخه‌های زیر

Oslo August 31st
ناشر Tetsuo1988
http://phimthieng.blogspot.com/

برچسب‌ها

other
تاریخ انتشار: 2012-07-26
تعداد دانلود: 70
مخصوص ناشنوایان: Yes

پیش‌نمایش زیرنویس Vietnamese

نخستین 200 خط.

Tôi nhớ chuyến tàu đầu tiên của tôi ở vịnh Oslo vào đầu tháng 5.

Tôi nhớ cái lần lái xe tới Oslo vào ngày Chủ Nhật lúc hoàng hôn.

Thành phố lúc ấy không có một ai cả.

Tôi nhớ những cái cây ở đó thật cao nếu so sánh cây ở Bắc Na-uy.

Tôi nhớ lúc tôi suy nghĩ: "Tôi sẽ nhớ thành phố này."

Tôi nhớ lúc ba tôi ngồi ở trong bếp, hút thuốc.

Uống cà phê, nghe đài.

Tôi không nhớ gì nhiều về Oslo cho lắm, tôi chỉ nhớ con người ở đó.

Chúng tôi chuyển vào thành phố và cảm thấy cực kỳ hoàn thiện.

Tôi nhớ những giây phút của mình trên xe điện, xe buýt, tàu ngầm...

...đi trên những con đường vô tận đến những buổi tiệc thần thoại...

...nơi mà bạn không bao giờ biết mình có được mời hay là không.

Tôi nhớ cảm giác tự do khi tôi lần đầu đặt chân đến Oslo.

Rồi tôi chợt nhận ra Oslo thật là nhỏ.

Tôi nhớ lúc mẹ tôi cho tôi xem nơi mà bà từng thuê phòng.

Giờ nơi đó chỉ toàn là văn phòng thôi.

Tôi vẫn nhớ những lần chơi bóng với bạn bè của tôi.

Và bởi vì tôi đến từ Oslo.

Tôi nhớ tiếng cười của mình.

Mùi muối trên làn da của cô ấy.

Mọi người đều chắc nước chủ nhà thắng. Tôi nhớ sự thất vọng ấy.

- Tôi nhớ đợt tuyết rơi đầu tiên. - Lúc mọi người còn hút thuốc.

Cách anh ấy khăng khăng rằng "u sầu" nghe hay hơn "luyến tiếc".

Chúng ta nắm rất nhiều thời gian trong tay.

Chiếc giường của tôi không vừa với căn hộ như thế nào.

Tôi nhớ lúc đi ngang qua căn hộ của ông ấy.

Tôi nhớ mình có một người bạn thân.

- Đó là bãi đỗ xe của hôm nay. - Tôi không bao giờ gặp lại anh ấy lần nữa.

Tôi nhớ lúc tòa nhà Phillips bị phá hủy.

OSLO, THÁNG 8 NGÀY 31

- Cậu đúng là đồ ham ăn, Gisle. - Im đi.

Tôi chưa bao giờ có cảm giác ấy như lần đi dạo hồi trước.

Nhưng giờ tôi cảm nhận được, tôi không biết vì sao nữa. Chắc vì tôi đã cải tạo tốt khi ở đây.

Nhưng hai tháng vừa qua, tôi thật sự cảm thấy rất lo lắng.

Bởi vì... tôi sợ tương lai của mình.

Sợ tương lai của chính mình à?

Tôi như quay trở lại lần đầu tiên tôi sử dụng ma túy.

Như là tôi trở về trường tiểu học vậy.

Toàn là màu đen...

Hư vô hoặc là...

Cứ như nó quay trở lại.

Và sự khuây khỏa...

...đột nhiên biến mất.

Vì vậy tôi không biết liệu bây giờ mình sẽ sống như thế nào nữa.

Làm thế nào để sống chúng với nó.

- Xin cảm ơn. - Xin cảm ơn cô.

Tôi đã không dùng trong nhiều ngày qua...

Tôi không còn cảm thấy nghiện nữa.

Tôi cảm thấy mệt, nhưng đó là vì tôi ngủ không được ngon cho lắm.

- Hôm nay anh có buổi phóng vấn xin việc, phải không? - Vâng.

Anh có muốn nói gì về chuyện đó không?

Cũng chả có gì nhiều để nói.

Đây là giấy về nhà. Hãy nhớ nói với họ là đi vào theo đường Losbyveien.

Xe tắc-xi ở Oslo lúc nào cũng đi sai đường.

Hẹn gặp lại anh sau.

Tạm biệt. Chúc anh may mắn.

- Xin chào? - Chào. Là tôi, Anders đây.

Chào, Anders. Vào đi.

Con biết ai đây không?

Chào cháu.

Cháu nhớ chú không?

- Tôi tiện đường nên ghé qua. - Tuyệt. Cậu vào đi.

- Lúc này không được tiện à? - Không đâu.

- Chào anh. - Chào cô.

Đã lâu không gặp.

- Uống cà phê không, Anders? - Vâng, được.

Bọn tôi có sữa chua, nước ép, bia. Cậu uống bia không?

Không, cà phê là được rồi.

Cảm ơn cậu.

Uống bia sao? Anh ấy không thường uống bia vào bữa trưa đâu.

Anh hoàn thành chương trình rồi à?

Tôi còn hai tuần nữa mới xong.

Anh nghĩ sẽ có ích không?

- Người khổng lồ đấy à? - Con nghĩ là vậy.

Sao con lại vẽ người khổng lồ?

- Con vẽ theo chú Anders à? - Bởi chú ấy to lớn quá.

Phải, to lớn. Chú Anders từng là người khổng lồ nghiện ma túy.

Con có từng nghe nói đến bạch phiến, thuốc tăng lực hay lá nhai chưa?

- Con có biết "mèo" không? - Dạ biết.

Ba và chú Anders từng tiệc tùng với nhau vài lần.

Nhưng giờ ba hạnh phúc khi ở đây cùng con và mẹ.

Con có muốn tặng chú ấy bức vẽ không?

- Tặng cho chú? Cảm ơn cháu nhiều lắm. - Không có chi ạ.

Con bé có vẻ thích cậu đấy.

Có anh chàng này ở trại cai nghiện...

...một anh chàng nghiện đáng thương, đã đóng vai Thomas.

- Sao chứ? - Bọn tôi diễn kịch.

Đó là một phần của việc điều trị. Những người khác đóng vai người thân trong đời tôi,

như chị tôi hoặc cậu.

Vậy là một tên nghiện đóng vai tôi à?

"Một tên nghiện". Diễn kịch thế nào?

Tôi phải ứng biến nhiều.

Họ đứng thành vòng tròng, cố cám dỗ tôi bằng những câu như...

"Anders, hãy nhớ những lần ma túy giúp cậu cảm thấy ấm áp trong người."

"Cậu chỉ cần hút nó thôi, không cần phải tiêm vào đâu."

Phải, những câu như thế.

Nhưng những người đóng vai cậu, không được hay cho lắm...

- Diễn tệ lắm à? - Họ không có nhiều kinh nghiệm cho lắm.

Họ phải cám dỗ tôi bằng những câu nói trừu tượng.

Nhưng họ không biết nói sao.

"Tôi có một quyển sách cực hay, một quyển sách tuyệt vời này, Adorno..."

Có vẻ như họ nắm bắt được sự phức tạp của tôi.

Anh ấy đã cám dỗ tôi bằng tri thức của anh ấy đấy.

Anh không tin được là em lại bị mắc bẫy đấy.

Dù gì thì chỉ luôn có một kết thúc, với cùng một lời thoại:

"Em yêu anh, Anders. Em tha thứ cho anh."

Cứ như đó là câu mà tất cả họ đều muốn được nghe vậy.

Nhưng như vậy là đủ rồi.

- Anh trông tuyệt đấy. - Thật sao?

Tối qua tôi ngủ không được nhiều cho lắm.

Tôi có được ngày ra trại đầu tiên.

Tôi đã gặp Malin. Cô ấy sẽ chuyển đến Stockholm.

- Malin? Em có biết cô ta không? - Làm sao em biết chứ?

Anders quen rất nhiều cô gái mà em không đếm nỗi đâu.

- Tôi không nghĩ là côị đã gặp cô ấy. - Tôi thấy thật tiếc cho cậu.

Trông cậu thật mệt. Nhưng cậu chỉ quen được mấy em Thụy Điển.

Tôi không biết nữa.

Tôi chưa nghĩ về điều đó.

Có lẽ tôi đã mong đợi quá nhiều. Tôi chẳng cảm thấy gì cả.

Proust từng nói: "Cố tìm hiểu sự thèm muốn của mình bằng cách xem phụ nữ thoát ý...

giống như một đứa trẻ một mảnh của chiếc đồng hồ để tìm hiểu về thời gian."

Anh ấy chỉ đang nói chuyện cá nhân, và anh nói với anh ấy bằng một câu trích dẫn ư?

Vậy nếu cậu ấy nói chuyện cá nhân, anh cũng phải nói chuyện cá nhân sao?

Nhưng đã rất lâu rồi từ khi anh ngủ với cô Thụy Điển ấy.

Nhưng ý của anh ấy ngược lại với câu trích dẫn của Proust.

Anh ấy nói không cảm thấy được sự thèm muốn nào.

Ít nhất anh cũng phải lắng nghe anh ấy chứ.

Phải, nhưng... Proust là Proust.

Cứ bấm còi và anh sẽ giúp em mua hàng tạp phẩm.

Xin lỗi nhé.

Thật là điên rồ.

Xin lỗi. Anh có thấy cái núm của Albert đâu không?

- Không, anh không biết. Anh không nhớ nữa. - Được rồi.

- Tạm biệt anh. - Tạm biệt cô.

Khỉ thật. Rebecca?

- Em thử kiểm tra cửa tủ lạnh xem. - Được. Cám ơn anh.

Nó sắp mọc răng, nên nó cần cái gì đó mát để nhai kẹo cao su.

Chào mừng tới cuộc sống của tôi.

Ngày kia, tôi có gặp ba mẹ cậu ở công viên Frogner.

Hai ông bà vẫn còn yêu nhau nhiều lắm, cứ như là một cặp đôi mẫu mực vậy.

- Ba mẹ tôi sắp bán nhà rồi. - Bán Fagerborg ư? Tại sao?

Họ đã mượn một số tiền rất lớn.

Tôi đã tiêu xài rất nhiều tiền, cậu không biết được đâu.

Dù sao thì, ba tôi cũng đã định bán nó lâu rồi.

Để đi du lịch sau khi nghỉ hưu. Giờ hai ông bà đang ở Nice.

Vậy cậu ra ngoài chỉ một ngày thôi sao?

Lát nữa tôi sẽ đi gặp chị tôi, và...

tôi có một buổi phóng vấn xin việc.

Phỏng vấn xin việc à? Hay đấy.

Tôi cũng không biết nữa.

Chỉ là công việc tạm thời thôi. Trợ lý biên tập ở công ty Folio.

Nhưng cũng hay đấy.

Không đâu. Đây chỉ một phần của chương trình mà họ bắt tôi làm thôi.

Không, tuyệt thật đấy. Cứ như...

Ý tôi là nếu cậu có chỗ đứng ở trong đó, cậu sẽ trở thành một nhà biên tập thôi.

Ngưng giỡn đi.

- Cậu thông minh hơn họ. - Không đâu.

- Vậy còn bài báo mà cậu từng viết thì sao? - Đó là 6 năm trước!

Tôi viết bởi vì tôi đang tiệc tùng với Knut, chứ không phải vì tôi biết viết.

Tôi thường lo sợ rằng sẽ có chuyện gì đó xảy ra với cậu.

Rằng có một ai đó nói: "Anders dùng ma túy."

Khi Iselin bỏ đi...

Tôi gần như tin rằng...

"Tôi sẽ mất Anders."

Tôi đoán mình đã lạnh nhạt với cậu.

Sao cậu không quay lại với Iselin?

Tôi nghĩ...

cô ấy không còn muốn nói chuyện với tôi nữa.

Cậu không nghĩ là mọi thứ đã thay đổi rồi sao?

Iselin rất mạnh mẽ. Hễ khi nào cậu mất tích là cô ấy cứ gọi cho tôi.

Nhờ tôi đi tìm cậu.

Nói thật thì, tôi có bỏ cuộc một lúc.

Nhưng Iselin không bao giờ bỏ cuộc.

Vâng, nhưng cậu biết đấy. Điều đó chưa đủ đối với tôi.

Tôi định sẽ đi gặp Malin.

Nhưng khi tôi gặp cô ấy, tôi không biết là mình đã quá quan trọng hóa.

Iselin thì khác. Cậu yêu cô ấy.

Không đâu.

Đừng ngốc thế. Cậu hoàn toàn điên lên vì cô ấy.

Đó là lúc tôi bắt đầu sử dụng ma túy.

Hôm nay khi vừa có chút tiền...

Ý nghĩ đầu tiên của tôi là dùng nó để mua ma túy.

Nó xuất hiện ngay trong đầu tôi, như là bản năng vậy.

Quay trở lại đó thật không tốt tí nào.

Chỉ là phản ứng thôi. Đâu có nghĩa là cậu sẽ làm thế.

Nhưng không phải là về ma túy.

Nhìn tôi đi. Tôi 34 tuổi. Tôi chả có gì cả.

Tôi không thể bắt đầu lại từ đầu được. Cậu không hiểu sao?

- Tôi biết là không dễ gì... - Tôi không cần được thương hại.

Tôi biết. Tôi chỉ nói là cậu vẫn có thể làm được mà.

- Làm gì chứ? - Nhiều thứ?

Cậu có cả một gia đình ủng hộ cậu. Bạn bè, người thân.

Hãy nhìn những người khác ở trại cai nghiện ấy.

Họ không có được những cơ hội như thế này đâu.

Phải, nhưng họ hạnh phúc.

Được làm việc ở nhà kho và có con với một thằng dâm đãng nào đó.

- Nếu muốn, thì cậu cứ làm kẻ thất bại. - Không, tôi không muốn thế.

Mẹ nó, tôi đâu có tới đây để...

Tôi không cần cậu dạy đời tôi.

- Vậy là tôi quá đáng à? - Không phải thế. Tôi xin lỗi.

نظرات

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left