نخستین 200 خط.
Nghiêm!
Ngồi xuống!
Tôi muốn các anh biết...
...chẳng tên khốn kiếp nào thắng trận...
...bằng cách hy sinh cho đất nước mình.
Mà thắng...
...bằng cách làm những thằng khốn ngu xuẩn bên kia hy sinh cho đất nước chúng nó!.
Anh em...
...những gì anh em nghe về việc nước Mỹ không muốn tham chiến...
...hay muốn ở ngoài lề...
...chỉ là đồ bỏ.
Người Mỹ...
...có máu thích chiến đấu.
Người Mỹ thật sự thích cảm giác của chiến trường.
Khi anh em còn nhỏ...
...ai cũng đã ái mộ người bạn vô địch về bắn bi...
...người chạy nhanh nhất, những cầu thủ đội bóng lớn , các võ sĩ quyền anh dai sức nhất.
Người Mỹ yêu người thắng trận...
...và không chấp nhận kẻ bại trận.
Người Mỹ chơi lúc nào cũng để thắng.
Tôi đếch cần những người thất bại!
Đó là lý do người Mỹ chưa bao giờ thua trận, và sẽ không bao giờ thua 1 cuộc chiến nào...
...Vì chính ý nghĩ thất bại...
...là đáng ghét đối với người Mỹ.
Bây giờ...
...quân đội là một tập thể.
Sống. ăn, ngủ, chiến đấu như một tập thể.
Quyền lợi cá nhân là thứ tào lao.
Những thằng khốn bệnh hoạn viết về quyền lợi cá nhân...
...cho tờ Saturday Evening Post...
...Chẳng biết gì về chiến tranh hơn là chuyện làm tình.
Nay, ta có thực phẩm và quân trang tốt nhất...
...tinh thấn cao nhất...
...và những người giỏi nhất thế giới.
Anh em biết không...
...Thề có Chúa, tôi thật tội cho những tên đáng thương mà ta sắp giao chiến.
Thật đấy. Tôi tội cho họ!
Không những ta sẽ bắn vào những tên khốn đó...
...ta sẽ còn moi ruột chúng nữa...
...and use them to grease the treads of our tanks.
và dùng chúng bôi trơn cho xích xe tăng.
Bây giờ...
...1 số trong các bạn...
...tôi biết đang tự hỏi...
...chưa biết mình có hoảng sợ trước cuộc chiến hay không. Đừng lo
Tôi có thể cam đoan...
...rằng anh em sẽ hoàn thành nhiệm vụ.
Bọn Quốc xã...
...là kẻ thù.
Hãy đánh tan chúng!
Lấy máu chúng! Nã đạn vào bụng chúng!
Khi các bạn đặt tay...
...vào đống bầy nhầy...
...mà trước đó đã là gương mặt của người bạn thân nhất...
...anh em sẽ biết phải làm gì.
Còn một điều nữa tôi muốn anh em nhớ.
Là tôi không muốn nhận bất cứ tin nhắn nào bảo rằng ta đang "cố thủ".
Ta không "cố" gì cả. Để bọn Đức làm việc đó.
Ta sẽ luôn tiến tới. Ta không quan tâm đến việc giữ bất cứ gì...
...ngoài kẻ thù.
Ta sẽ xỏ mũi kẻ thù dắt đi Và đá đít chúng!
Ta sẽ khiến chúng lo sợ suốt...
...và ta sẽ đi xuyên qua chúng như phân trong ruột ngỗng!
Giờ thì...
...có một điều...
...mà anh em sẽ có thể nói khi trở về nhà.
Và anh em có thể cảm ơn Chúa về việc đó.
30 năm sau, khi anh em ngồi bên lò sưởi...
...với cháu nội trên đùi...
...và nó hỏi bạn:
"ông làm gì trong Thế chiến thứ ll?"
Anh em sẽ không phải nói:
"À...
...ông đã dọn phân ở Louisiana. "
Được rồi, giờ đây mấy đứa khốn kiếp...
...các cậu biết tôi thấy như nào rồi.
Tôi sẽ hãnh diện...
...chỉ huy anh em ra chiến trường bất cứ lúc nào...
...bất cứ nơi đâu.
Thế thôi.
Người Ả rập cần thực phẩm và quần áo.
Họ lột gọn xác lính ta trước khi ta đem chôn cất họ.
Có vẻ như các bản báo cáo chính xác đấy chứ.
61 xe bọc thép, 45 tấn đạn dược...
...25 súng 40 ly, 3 pháo tự hành 105mm.
Không tính cối, súng máy, súng trường...
...súng ngắn, ống nhòm, khoá thắt lưng, vớ lính.
1.800 người.
Nhân dân tôi chào đón ông, tướng quân...
...về việc lực lượng của ông đổ bộ lên Châu phi...
...và về việc dẫn dắt và quản lý đất nước tôi.
Tôi đã rất thích ở đây, thưa Ngài.
Đương nhiên, tôi thích ở Tunisia đánh nhau với người Đức.
"Những con sư tử trong hang run sợ khi ông đến. "
Tôi cảm kích điều đó, thưa Ngài.
Thật lộng lẫy!
Giá như binh lính của ta được như thế.
Tướng quân,hãy nói tôi nghe, ông nghĩ gì về xứ Maroc này?
Tôi rất thích, tuyệt vời.
Nó là một sự kết hợp giữa Kinh thánh và Hollywood.
Những người này chiến đấu tại Kasserine? Vâng.
Đối với quân đội Mỹ bị đánh bại như thế...
...lần đầu tiên đụng độ với người Đức...
Chống lại Rommel, ta cần Xạ thủ thiết giáp giỏi nhất.
Người nào đó đủ lì lợm để tổ chức mọi việc.
- Patton? - Có thể.
Lạy Chúa ban phép cho ta!
Trung Úy...
...Sĩ quan trực đâu?
Thưa ngài...
- Chắc đang còn cạo râu trong phòng. - Sao không ở đây trực?
Chắc cậu ấy cần cạo râu.
Hôm nay có Chỉ Huy Trưởng mới sắp đến.
Đứa nào dám đá tao vậy?
Xin lỗi, sếp.
- Cậu đang làm gì trong này? - Thưa, tìm chỗ ngả lưng 1 chút.
Vậy thì...
cứ ngủ lại đi, con trai.
Anh là tên khốn kiếp duy nhất ở đâ còn biết mình đang làm gì.
Vâng, thưa sếp.
Brad, anh sao rồi? - Khoẻ, George. Rất vui gặp lại anh.
Ai cũng nghĩ anh không đến trước 9 giờ.
Ừ, tôi cũng thấy vậy.
- Lính của tôi : -Dick Jenson, Al Stiller... anh nhớ không? - Nhớ.
Brad, nói tôi nghe.
- Anh đến đây có chuyện gì? - Ike muốn có báo cáo về trận Kasserine.
Tôi ở căn cứ anh như 1 quan sát viên...
...nhưng tôi báo cáo trực tiếp cho Ike.
Gián điệp hả.
Gọi văn phòng Tướng Eisenhower cho tôi.
Brad này...
...Kasserine ra sao? Nghe nói mọi thứ đều hỏng.
Mọi chuyện đổ bể.
Ta bắn đạn pháo 75mm, Bọn Đức đáp trả bằng đạn 88.
Thiết giáp Đức chạy dầu diesel.
Và ngay cả khi ta đã bắn trúng chúng, chúng vẫn chạy như thường. Thiết giáp chúng ta...
thì anh em gọi là "hòm đựng huân chương Purple Heart. "
Chỉ cần 1 mảnh đạn nóng là xăng nổ tung.
Vụ xe tăng đó, tôi đã nói trước rồi.
Tôi có hỏi 1 người lính về xe thiết giáp.
Tôi hỏi liệu đạn súng máy có xuyên thủng thép bọc hay không.
Anh ta nói, "Thưa không.
Viên đạn chỉ xuyên thủng một bên và khua một chút. "
Tôi hiểu ta đã có chút vấn đề trong việc phối hợp với không quân.
Vấn đề là không hề có không quân.
- Tướng Smith gọi, thưa Ngài. - Xin lỗi, Brad.
Bedell?
Này, tôi gọi về Bradley và công việc của anh ấy ở đây.
Này, tôi cần một phụ tá giỏi, Tôi muốn Brad là chỉ huy phó của tôi.
Anh làm ơn nói với lke nhé?
Cảm ơn, Bedell.
Giờ thì anh không làm gián điệp cho Eisenhower nữa. Anh làm việc cho tôi.
- Được không? - Cũng được. Tốt thôi.
Dick. Anh còn sao đó không?
- Thưa còn. - Cài lên cho tôi.
Sao thế, Brad? Tổng thống ban khen cho tôi rồi mà.
Tôi biết, nhưng việc này chưa chính thức cho đến khi được Thượng viện phê duyệt.
Ừ thì...
...họ có cách làm việc của họ và tôi có cách của tôi.
George...
...nếu anh được chỉ định làm Đô đốc Hải quân Thổ Nhĩ Kỳ...
...Tôi nghĩ lính của anh có thể lục trong ba lô của họ...
...và tìm ra quân hàm đó cũng được.
Dù sao cũng chúc mừng. Chúc mừng trước 1 chút.
Anh biết đấy...
Tôi nghĩ những sao này trông đẹp hơn nếu cài trên áo màu xanh.
Tôi đã kể anh có lần tôi thiết kế quân phục lính thiết giáp chưa?
Bằng da xanh, có sọc đỏ...
...và 1 hàng nút đồng chạy dài xuống đây.
Và đầu thì đội mũ bảo hộ bóng đá.
Dĩ nhiên là quân đội chê nó.
Mẹ kiếp...nhưng cũng đẹp.
Lloyd Fredendall vừa đi.
George, còn một điều nữa tôi viết trong bản báo cáo trận Kasserine.
1 vài người lính đã sợ hãi.
Chuyện đó dễ hiểu thôi.
Chồn săn thiện nghệ nhất cũng nhát súng lần đầu ra ngoài hang.
Tôi còn nhớ...
...khi không có gì làm tôi sợ bằng ý nghĩ...
...1 viên đạn bay ngay vào mũi tôi.
Tôi không biết tại sao, nhưng hình ảnh viên đạn đến mũi tôi...
...kinh khủng hơn so với các khả năng khác.
Vâng, tôi có thể hiểu, với cái mũi đẹp như thế này.
Anh muốn biết tại sao chỗ này lại thua trận như vậy không?
Có mù cũng phải thấy.
Họ không trông giống lính, không hành động như lính.
Sao lại bắt họ chiến đấu như lính?
Anh hoàn toàn đúng. Kỷ luật khá tồi.
Trong vòng 15 phút ta sẽ bắt đầu biến những chàng trai này...
...thành những gã cuồng tín.
Họ sẽ hết sợ bọn Đức.
Tôi chỉ cầu xin Chúa họ không bao giờ hết sợ tôi.
Xin chào, tướng quân? Bữa sáng chứ?
Các sĩ quan đều đã dùng bữa sáng rồi hay sao?
Nhà bếp mở cửa từ 6 đến 8h sáng.
Phần lớn sĩ quan vừa mới vào, thưa ngài.
Hãy báo họ là phòng ăn đóng cửa.
Nhưng, sếp, mới chỉ 7h45.
Từ giờ trở đi, anh sẽ mở cửa lúc 6 giờ và không nhận bất cứ ai sau 6h15.
Xà cạp anh đâu?
No comments yet. Be the first to leave one.