The Forest

The Forest

دانلود زیرنویس Vietnamese

هماهنگ با نسخه‌های زیر

The Forest 2016 WEB-DL x264-RARBG
The Forest 2016 1080p WEB-DL DD5 1 H264-RARBG
The Forest 2016 720p WEB-DL XviD AC3-RARBG
The Forest 2016 WEB-DL XviD MP3-RARBG
The Forest 2016 WEB-DL XviD AC3-RARBG
The Forest 2016 720p WEB-DL x264 Ganool
The Forest 2016 720p WEBRip x264 AAC-ETRG
The Forest 2016 HDRip XViD-ETRG
The Forest 2016 V2 HDRip XviD AC3-EVO
The Forest 2016 720p WEB-DL x264-MkvCage
ناشر CGVFont
Nguồn: fcine

برچسب‌ها

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
XviD
AC3
x264
hdrip
HDRip
HD
webrip
720p
720
BRip
mkv
MkvCage
ganool
1080
تاریخ انتشار: 2016-03-25
تعداد دانلود: 46
مخصوص ناشنوایان: No

پیش‌نمایش زیرنویس Vietnamese

نخستین 200 خط.

Ai đó cứu tôi với.

Xin chào. Tôi là Jess. Xin hãy để lại lời nhắn.

Hộp thư đã đầy và không thể nhận thêm tin nhắn nào nữa.

Tạm biệt.

Nghe đây.

Có phải cô Sarah Price không? - Tôi là thầy giáo Yamanashi.

Ở trường mà em gái cô dạy.

Cảnh sát vừa báo lại vụ mất tích với chúng tôi.

Em xem này. Jess cũng từng vậy rồi. Anh chắc là con bé ổn mà.

Lần cuối em nói chuyện thấy con bé rất buồn.

Này, em hiểu Jess mà.

Khi có chuyện quá vui, hoặc, quá tệ.

Không, không phải là chỉ là buồn bã thôi đâu.

Nghe này. Anh sẽ đi với em.

- Anh sẽ xin nghỉ. - Không.

Đó là sếp của anh, anh phải gây được ấn tượng. Em ổn mà. Em hứa.

Sara, thật tuyệt vì cuối cùng cũng được gặp em. Rob nhắc em suốt.

Em, em ổn chứ?

Tôi không hiểu nổi.

Nếu họ biết con bé đến đó, sao lại không đi tìm nó?

Có người thấy em gái cô lần cuối ở Aokigahara.

Rất tiếc phải nói nhưng đó là nơi mà người ta đến đó để tự tử.

Sao?

Cô ấy men theo đường mòn dẫn tới khu rừng một mình.

Mỗi khi có người như vậy thì chỉ có thể là..

họ không muốn được tìm thấy.

Cô ơi, cô còn đó không?

Tôi đây.

Sau 48 tiếng chúng tôi,

buộc phải đưa ra kết luận là cô ấy có ý định tự tử.

Không. Con bé còn sống.

Chuyện gì vậy?

Em sẽ đi Nhật. Cảnh sát cứ bảo Jess chết rồi.

Sao?

Ở Nhật có một khu rừng mà người ta hay đến tự tử.

Và Jess tới đó để làm vậy.

Nghe thì như con bé đến đó cho vui thôi.

Rob, nó là em sinh đôi của em.

Nó đang gặp rắc rối và nó cần em.

Cô ấy lúc nào cũng vậy.

Làm đổ bể hết mọi chuyện để cho em dọn tàn cuộc.

Em không biết Rob. Lần này em thấy khác.

Là em cả nghĩ thôi.

Sao em không đi ngủ nhỉ?

Nếu mai mà con bé chưa gọi lại...

Nếu em muốn đi thì cứ đi, nhé?

- Được rồi. - Được rồi, anh yêu em.

Em cũng yêu anh.

Được rồi. Sẽ ổn thôi. Không sao đâu.

Chú không có con nào chết rồi à?

Ngon đấy.

Chúc mừng sinh nhật chúng ta.

Tránh ra...đừng phá, cười đi.

Chúc mừng sinh nhật chúng ta.

Anh ấy đã đi London.

Anh ấy sẽ đi London.

Anh ấy sẽ đi London.

Em ấy tưởng cô là cô Jess.

Em ấy thấy mắc cỡ. - Chúng tôi sinh đôi.

Em xin lỗi.

Không sao.

Nhưng sao em lại sợ vậy?

Em ấy biết chuyện em cô vào rừng Aokigahara.

Em ấy tưởng cô là Yuurei. Là ma ấy.

Aokigahara. Khu rừng tự sát.

Trước đây, đó là chỗ của người Ubaste.

Khi không còn đủ thức ăn.

Họ để lại phụ nữ, người già

người mù và bệnh tật trong rừng đến chết.

Thật kinh khủng. Tôi không thể hiểu nổi.

Sao nhà trường lại cho tham quan chỗ như vậy chứ?

Ngọn Phú Sĩ rất đẹp và quan trọng với lịch sử của chúng tôi.

Aokigahara chỉ đơn thuần là một phần của ngọn núi.

Người ta nói rằng, khi linh hồn không thể yên nghĩ,

chúng sẽ quay về.

Giận dữ.

Trở lại đầy giận dữ.

Cho tôi xem qua phòng của Jess trước khi đi được không?

Vâng.

Thường thì tôi tôn trọng quyền riêng tư cá nhân...

nhưng, cô là người nhà.

Cám ơn.

Jess, em có giữ cuộn băng không?

Này mấy cái đó đáng giá lắm đó. - Toàn là đồ từ thiện.

Không phải là bà...

- đã nói là đồ sưu tầm sao. - Bà luôn nói Rob là gay....

Chị hiểu cho bà mà.

Cẩn thận với cái lọ.

Sao? Không phải đồ từ thiện sao? - Cốt ông đó.

Em thật xấu tính.

Vậy chứ lần cuối chị gặp bà là khi nào?

6 tháng trước.

Tệ đấy.

Chúng ta cứ bỏ rơi bà ở đó để lo chuyện riêng.

Bà hiểu mà. Chúng ta cần bắt đầu cuộc sống riêng.

Em lại bắt đầu mớ hỗn độn của mình nữa.

Chị chắc là mọi chuyện sẽ ổn mà Jess. Chị tự hào về em.

Tokyo đâu có gần.

Cũng tốt cho em mà.

Coi như cơ hội để lâu lâu em được đi máy bay một lần.

Biết điều đấy.

- Konnichiwa. - Xin chào.

tôi...

đang tìm em gái mình.

Cô ấy đến đây tham quan với trường rồi biến mất.

- Chị thấy nó không? - Có, chúng tôi tìm thấy rồi.

Chị tìm thấy Jess rồi?

Con bé đâu?

Ở đây .Để tôi dẫn đường.

Sakura.

Tôi...

Cái gì đây?

Tầng hầm.

Cô có đi không?

Chúng tôi lưu giữ xác ở đây... mỗi khi tìm thấy ai đó.

- Cho họ quan tài. - Xác sao?

Có người ở đây canh giữ suốt.

Nếu bỏ họ lại một mình, các linh hồn sẽ gào thét.

Tôi xin lỗi. Chút thôi.

Đợi tôi nhé.

- Không phải con bé. - Không à?

- Không phải nó. - Tin tốt đó.

Có ai ở đây giúp tôi tìm kiếm trong rừng không?

Khu rừng rất là nguy hiểm. Đừng đi ra khỏi đường mòn.

Cô sẽ lạc đấy. - Tôi hiểu.

Thế nếu tôi muốn thuê một hướng dẫn viên thì sao? - Không hướng dẫn viên nào quay về đoực.

Hoặc là lại thêm xác.

Con bé...chỉ lạc thôi. Nó chưa chết.

Đừng đi khỏi đường mòn.

Chết tiệt.

Này. Đây là núi.

Không phải thành phố. Không có sóng điện thoại đâu.

Cô biết rõ khu rừng chứ?

Dẫn đường được không? Tôi trả tiền.

Trong rừng có Yuurei. Ai cũng biết mà.

Yurei.

Ý cô là ma hả?

Yurei.

Nó khác hẳn mà.

Yuurei sẽ dẫn dắt cô.

Cô biết tại sao người ta nói ''đừng ra khỏi đường mòn'' không?

Vì nếu cô lạc,

nỗi buồn trong tim cô

sẽ giúp chúng chống lại cô.

Yuurei sẽ tìm cô.

Và cho cô thấy vài thứ.

Khiến cho cô muốn chết.

Và cô sẽ tự sát.

Được rồi.

Cám ơn nhé.

Nếu có Yuurei tới tìm tôi, tôi sẽ ở khách sạn vậy.

Cám ơn.

Cô em trông rất quen, ta gặp nhau rồi nhỉ?

Ở đây, 4 ngày trước?

Xin lỗi.

Tôi không biết cô. Chỉ là cách mở đầu câu chuyện thôi.

Kiểu nhưlà ''Em đi Hy Lạp chưa?'' hay ''Em định leo đỉnh Rocky hả?''

- Kiểu vậy đấy. - Vâng,

tôi lại tưởng anh đã thấy em tôi...

Con bé đã đến đây và biến mất.

Cô có biết về khu rừng không?

Có.

Có khi em gái cô cũng vậy đấy.

Chúng tôi là song sinh đặc biệt. Nếu con bé chết, tôi sẽ biết ngay.

Cô nghĩ em cô đang làm gì...ngoài kia?

Tôi nghĩ con bé đang phải gắng gượng...chiến đấu với quái vật.

Đúng là vậy.

Vài người đến đây và họ.. chỉ đi loanh quanh suy nghĩ.

Có lúc họ lại về ngay.

Sẵn tiện, tôi tên Aiden.

Sara.

Sara. Rất vui được gặp cô.

Tôi cũng vậy.

Là con bé...vài năm về trước.

- Y chang đúng không? - Y đúc.

Họ là chị em.

- Không. - Ông ấy không thấy.

Anh thành thục nhỉ?

Vâng, tôi sống ở Tokyo viết bài cho tạp chí du lịch Úc.

Vậy anh có...

đến trại Minnehaha ở núi Rocky không?

Không. Không.

Tôi may mắn. Tôi hay đến Space Camp.

- Oh, Space Camp. - Vâng, vui đấy.

- Một mình? - Đúng.

- Sao? - Không.

- Sao vậy? - Cô sẽ lạc thôi.

Tin tôi đi.

Tin tôi đi, cô sẽ lạc. Tôi đã đi rừng cả mấy trăm lần rồi.

Hoặc là tôi đi cùng. Tôi không thể để cô làm vậy được.

Tôi đâu cần sự cho phép của anh đâu, người mới quen.

Nghe này, ngày mai tôi được đi theo người ta vào rừng.

Để viết bài. Sẽ mất vài ngày. 1 kiểu canh giữ...

Những người tự tử. Không ai hiểu hơn Park. Tôi có thể hỏi cho cô đi cùng.

- Tuyệt quá. - Với 1 điều kiện, cô không phiền chứ?

Là gì?

Tìm hiểu về em gái cô. Rất thú vị. Rất nhân văn.

Ý tôi là viết báo.

Tôi muốn xin phép cô viết về nó.

Vậy là tôi sẽ thành người nổi tiếng ở Úc?

More Vietnamese subtitles for The Forest

نظرات

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left