نخستین 154 خط.
Kẻ như tôi không đáng được bảo vệ.
Thay vì một kẻ như tôi thì...
Cậu chủ...
Sebastian, hãy dạy ta nhiều hơn nữa đi.
Tại sao lại cho phép người ngoài ở lại?
Chỉ ảnh hưởng xấu đến cô Sullivan thôi!
Vết thương của Ciel đang hồi phục rất tốt.
Cậu ấy sẽ sớm đứng dậy được thôi.
Thật sao?
Vậy ngay khi cậu chủ di chuyển được thì chúng ta về dinh thự nhé!
Ở nơi này thì không yên tâm được.
Rượu trắng dùng để nấu ăn hết mất rồi.
Hầm rượu ở dưới cầu thang, trong cùng bên phải.
Hầm rượu ở trong cùng bên phải cơ mà.
Đó là bên trái.
Oscar nói vậy.
Tôi chỉ nói là hết rượu rồi...
chứ đâu nói là sẽ đi lấy.
Có vẻ khá sâu đây.
Tối om, chẳng thấy gì cả.
Oscar nói vậy.
Này!
Các ngươi làm gì ở đó vậy?
Đã bảo hầm rượu là đi xuống rồi rẽ phải cơ mà!
Thật thất lễ.
Nhưng dinh thự này rộng thật đấy.
Rốt cuộc bên dưới này có phòng gì vậy?
Không liên quan đến các ngươi!
Tôi hiểu rồi.
Vậy thì quay lại thôi, Snake.
Lần tới mà còn bén mảng tới là ta giết!
Đã rõ.
Đúng là đòi hỏi vô lý mà.
Oscar nói vậy.
Vẫn còn nhiều lắm đấy.
Tôi no rồi.
Cậu mới chỉ ăn chút xíu thôi mà.
M-Ma sói?
Đau đấy.
Sao thế?
Có chuyện gì vậy?
Ma sói vừa tấn công!
Cái gì cơ?
Phải tóm cổ nó!
Dừng lại!
Ngài ma sói được chướng khí bao bọc.
Ngươi sẽ bị nguyền đấy!
Hả? Nói linh tinh gì thế?
Đúng đấy.
Đừng đuổi theo.
Chuyện này là thế nào?
Tiểu thư!
Giải thích đi.
Ngài ma sói vừa tấn công.
Không thể nào!
Tấn công nơi này ư?
Không chịu nổi nữa! Sợ quá!
Wolfram!
Chuẩn bị thực hiện sứ mệnh của Phù Thủy Xanh!
Rõ!
Cô Sullivan?
Không sao hết.
Ta là Phù Thủy Xanh.
Nhất định sẽ bảo vệ ngôi làng này.
Này, hãy dùng đôi tay ấy để phá tan vận mệnh vô lý đi
Bị nuốt chửng mất rồi, vào dạ dày quái vật
Kể từ đó, xiềng xích gỉ sét vẫn cứ bám riết
Nếu không nhận ra thì bóng tối cũng chẳng có gì đáng sợ
Này, hãy dùng đôi tay ấy để phá tan vận mệnh vô lý đi
Vận mệnh
HẮC QUẢN GIA - CHƯƠNG PHÙ THỦY XANH
Hãy xé toạc ra bằng thanh kiếm đó, cho tôi thấy thế giới thực đi
trước khi tôi bị độc dược làm tan chảy và không còn là chính mình
Nào, bằng đôi tay ấy, hãy phá tan tội lỗi không thể dứt, và cả tôi nữa
Lần thức tỉnh tàn nhẫn này chẳng thể nào quay lại được nữa
Nào, bằng đôi tay ấy, hãy phá vỡ đi, mang theo cả tôi xuống vực sâu tăm tối
Không thể quên được nữa. Nỗi đau vẫn còn đó. Tôi muốn xóa bỏ hình bóng người
Ta đã đến,
hỡi những ma thú bảo vệ khu rừng,
ma sói!
Ta là Phù Thủy Xanh,
Sieglinde Sullivan.
Hỡi ma sói!
Hãy dõi theo thuật thức của ta!
Nguồn sống của các ngươi là ma lực.
Phép thuật tối thượng để sinh ra nó sắp hoàn thành rồi.
Nên xin hãy nguôi cơn giận đi!
Cậu chủ.
Xin hãy ra ngoài đi.
Cậu vẫn còn phải tĩnh dưỡng mà!
Không muốn ở nơi như thế này nữa đâu!
Cho tôi về nhà!
Bình tĩnh đi, Smile.
Goethe nói vậy.
Im đi!
Sợ quá!
Bất cứ lúc nào, mệnh lệnh của ta cũng là tuyệt đối.
Rõ chưa, Sebastian?
Tôi muốn về nhà!
Ngay lập tức!
Vậy thì...
phải làm thế nào đây nhỉ?
Cuối cùng cậu chủ cũng chịu lên giường rồi.
Làm thế nào để cậu chủ trở lại bình thường đây?
Người ta nói lấy độc trị độc.
Hay là thử gây sốc thêm lần nữa nhé?
Đừng làm vậy.
Vết thương lòng thì tĩnh dưỡng là tốt nhất.
Chắc hẳn cậu chủ cũng đang đấu tranh nội tâm dữ dội lắm.
Những lúc thế này, không nên vội vàng hay thúc ép,
hãy dõi theo thì hơn.
Tuy nhiên,
cái lời nguyền khiến cậu chủ ra nông nỗi đó rốt cuộc là gì vậy?
Cứ nói ma lực hay gì đó, nghe chẳng đúng chút nào.
Trời ạ.
Ghét mấy thứ huyền bí quá đi mất.
Này.
Bọn ta đi họp làng về vụ ngài ma sói đây.
Đừng có làm trò linh tinh đấy.
Chuyện lần này cũng nằm ngoài chuyên môn của tôi rồi.
Này, Sebastian!
Chắc phải quan sát thêm một chút.
Thưa Hoàng hậu.
Thực vật từ Rừng Ma Sói, thứ mà Chó Canh gửi đến...
đã có kết quả phân tích ạ.
Cảm ơn.
Để đó rồi lui ra đi.
Vâng.
Chúng tôi xin phép.
Mà bọn họ giờ đang ở Đức nhỉ?
Làm thế nào gửi đến đây vậy?
Không biết.
Nhưng là Bá tước cai quản thế giới ngầm,
có đường dây riêng cũng không lạ.
Bọn họ lạ thật đấy.
Nguy rồi.
Bệ hạ?
Ôi, phải làm sao đây?
John, ta sợ quá.
Bình tĩnh nào, Victoria.
Có ta ở đây.
Ôi, Albert.
Chàng ở đó sao?
Tất nhiên rồi.
Ta luôn ở bên nàng mà.
Cố lên nào, Victoria.
Phải rồi, em sẽ cố gắng, Albert.
Để tạo ra một thế giới tươi đẹp,
phải nhờ thợ săn nhanh chóng xử lý con sói đáng sợ kia mới được.
Đứng đực ra như vậy... không giống ngươi chút nào nhỉ.
Tôi sợ.
Điều gì làm ngươi sợ đến thế?
Tối đen.
Chẳng thấy gì cả.
No comments yet. Be the first to leave one.