نخستین 200 خط.
À anh này, lát nữa có thể em sẽ lên thị trấn.
Anh có cần mua gì không?
Không.
Thợ săn à?
Nhưng thường thì người trong nghề họ sẽ đi theo cặp.
Qua đây!
Nhanh!
Có chuyện gì vậy?
Anh có súng à?
Thế nào mà anh lại có súng được?
Jack!
Jack.
Jack.
Hắn chết rồi sao?
- Jack. - Chạy về nhà và báo cho cảnh sát.
Đi mau.
- A lô - Là tôi, Jack.
Tôi ở đây rồi.
- "Đây" là đâu? - Rome.
Có một cái quán gần nhà ga chính.
Quán Cafe di Ghetto. Đợi ở đó.
- Jack. - Papo.
Cũng khá lâu rồi đấy nhỉ.
Ả ta là ai?
- Bạn. - Bạn à?
Là bọn Thụy Điển.
Tôi đang lo vụ đó. Có thể sẽ mất thì giờ đấy.
Ả chơi anh à?
Cô ta chưa đủ bản lĩnh để làm chuyện đó.
Đáng tiếc.
Anh không thể ở đây được.
Tôi đã xắp xếp để anh rời khỏi thành phố trong khi xử lý vụ này.
Cứ đi ra ngoài quán. Sau đó rẽ trái.
Tới gần Magenta anh sẽ thấy một chiếc Fiat Tempra màu xanh đậm cùng những tấm biển Pescara.
Tôi cũng đã đánh dấu một thị trấn nhỏ trên bản đồ. Castelvecchio.
Cứ ở đó. Nằm im tới khi nào nhận được điện của tôi.
Đừng gọi cho ai cả.
Và nhất là,
Đừng có bạn bè gì với ai cả, Jack.
Anh vừa biết hậu quả rồi đấy.
'Giorno!
Xin chào.
- Anh tới từ đâu? - I?
Ah, Anh là người Mĩ.
- Phải "Một Mĩ" -Không phải "Một Mĩ", mà là "Một Người Mĩ"
L'americano.
- Tôi giúp gì được anh không? - Tôi không có duyên lắm với máy móc.
- Anh là người Mĩ? - Vâng.
- Biết tiếng Ý không? - Một chút.
- Anh đến đây để du lịch à? - Cũng vì công việc thôi.
Công việc sao? Anh làm nghề gì vậy?
Tôi là một nhiếp ảnh gia.
- Chụp ảnh đấy à. - Vâng.
- Là loại ảnh nào? - Ảnh kiến trúc, phong cảnh.
- Có chụp con người không? - Không.
Ảnh cho mấy tạp chí ấy mà.
Tạp chí? Loại tạp chí gì vậy?
- Casa Editrice - Được rồi.
Thế này nhé, tới uống với tôi một ly đi.
- Tối nay nhé. - Tôi không thể.
Thế anh có muốn biết về vùng Abruzzo này không?
Linh mục là những người thấy tất cả.
- Yeah? - Jack đây.
Anh không nghe điện thoại của tôi là sao.
Tôi gặp vấn đề với máy móc.
Đừng để tôi phải ra hạ sách, Jack ạ.
Có vụ này cho anh.
Khá đơn giản. Với vụ này, anh không cần phải bóp cò.
Tôi sẽ suy nghĩ.
Chất lượng hảo hạng.
Khá dịu.
Thứ duy nhất có thể gọi là được của dân Pháp.
- Anh biết nhiều về lịch sử chứ? - Không.
Và thế là anh đến Ý để làm một cuốn sách du lịch và không đếm xỉa gì về lịch sử.
- Tôi chụp những bức ảnh. - À, tất nhiên.
Anh là người Mĩ.
Người Mĩ các anh nghĩ có thể trốn thoát lịch sử. Các anh sống thực dụng.
Tôi đang cố đây, thưa Cha.
Xin chào.
- Cho tôi một cái bánh Phomat... - Một cái Pecorino à?
Có ngay đây. 12 Euro.
- Của anh đây. - Cảm ơn.
Đây là tiền thừa.
- Bà cứ cầm lấy. - Cảm ơn anh.
- Cảm ơn. - Không có gì.
- Cà phê của cô. - Cảm ơn.
- Ngài uống gì ạ? - Cho tôi một tách americano.
Đợi một phút.
- Tôi là Edward. - Mathilda.
- Cự ly? - 150 tới 175 mét
- Thời gian? - 5 giây. 7 là kịch.
- Mục tiêu? - Một.
- Tốc độ bắn? - Nhanh.
- Sức chứa của băng đạn? - Lớn, lý tưởng là 556.
Vũ khí đó phải khá nhẹ và gọn.
Gọn thế nào?
Hết mức có thể.
Một khẩu tự động có thể nhét vừa túi xách phụ nữ chăng?
Một túi đồ trang điểm nhỏ cũng chấp nhận được.
Chắc một cái cặp giấy nhỏ cũng được.
- Ồn không? - Loại giảm thanh.
Tôi chỉ có thể đưa cô một cái ống giảm thanh.
Nó sẽ giảm tiếng ồn và làm lệch nguồn âm.
Hãm bớt lửa ở miệng nòng.
Tôi không thể cho cô sự im lặng tuyệt đối nhưng có thể khiến cô vô hình chỉ cần cô chịu thiệt về cự ly.
2 giờ.
Gã mặc áo xanh sáng. Đeo kính. Hắn là người của cô à?
Tôi không thấy ai.
Tôi chỉ có một mình, trong bất cứ trường hợp nào.
- Cà phê của ngài đây. - Cảm ơn.
Tôi có thể chấp nhận giảm một chút về cự ly.
Vậy là cô muốn một khẩu súng nhả đạn theo kiểu súng máy với cự ly của súng trường.
Anh làm được không?
- Clark. Tôi có một gói hàng. - Clark. Vâng có ạ.
Em là Clara.
Cảm ơn. Hẹn anh tối nay.
Tất cả các con chiên trong giáo phận này đều đáng mến.
Nhưng có những người mà tôi tha thiết hơn cả.
Đặc biệt là những người lầm đường lạc lối.
Fabio, thợ máy. Bác sĩ xe hơi.
Tuy nhiên tôi nghĩ công việc của anh ta không phải lúc nào cũng là trong sạch.
Cha đã bao giờ muốn trở thành một ai đó ngoài là một linh mục chưa?
Thế anh đã từng muốn làm một cái gì khác ngoài một nhiếp ảnh gia chưa.
- Tôi làm cái tôi giỏi Cha ạ. - Anh có bàn tay của một người thợ.
Chứ không phải là một nghệ sĩ. Anh ắt phải thạo với máy móc.
Anh đã nói với tôi một điều hoàn toàn ngược lại khi chúng ta gặp nhau lần đầu.
Nghề báo không thể làm anh giàu được.
Có lẽ anh đã giàu sẵn rồi.
Ai cũng có thể giàu có nếu người đó có Chúa trong trái tim mình.
Tôi không nghĩ Chúa có hứng thú cho lắm với tôi đâu, thưa Cha.
Fabio. Xe tôi gặp chút trục trặc.
- Xin lỗi, tôi đang bận. - Tôi là bạn của Cha Benedetto.
- Người Mĩ hả? - Đúng.
Tôi chụp ảnh phong cảnh núi non ở nơi này.
Được rồi, được rồi.
Anh cần một nguyên mẫu xinh đẹp cho những bức ảnh của mình. Một cô gái Italia kiều diễm?
Không, tôi cần đồ nghề để sửa chữa trục động cơ đã bị hỏng.
- Anh cũng là dân trong nghề à. - Sở thích thôi.
Garage của tôi là garage của anh.
- Tuy thế, anh có muốn kiểm tra một chút không? - Vâng, cảm ơn.
- Bao nhiêu? - Miễn phí.
Cảm ơn.
- Clara đâu? - Tối nay nó không làm việc.
- Anh giai uống với em vài li chứ? - Không, cảm ơn.
Cảm ơn.
Có lá thư cho anh từ một người bạn.
3 người chết ở Dalarna.
Xin chào.
Chỗ này hay có người lui tới không?
Đây là đường duy nhất tới đây.
Anh đã kiểm tra dấu chân và vết bán xe chưa?
3 ngày trước, tôi đã đi dọc sông này. Cả 2 bờ.
Kiểm tra lại cho chắc.
- Băng đạn đâu? - Tôi đã chuẩn bị 2 loại.
- 10 viên bọc chì và 10 viên đum đum. - Cho tôi 20 viên mỗi loại.
- Thêm 10 viên nổ nữa. - Không thành vấn đề.
- Thủy ngân để làm gì vậy? - Thủy ngân sẽ làm tốt phận sự của nó.
Tôi có mang theo bia đạn đây.
Ở kia.
- Tốc độ bao nhiêu? - Khoảng 360 dặm 1 giờ.
Đấy là đã tính cả 20 dặm đã mất đi vì lắp giảm thanh.
- Loại nào đây? - M14.
Tôi chưa sài con này bao giờ.
Cũng dễ thôi mà.
Vì bộ giảm thanh tôi phải cân bằng lại. Điểm tựa cách tay cầm 3 cm về phía trước.
Cũng không có việc gì bởi cô sẽ bắn từ một vị trí cố định.
Súng sẽ không bị giật nhiều.
Cô có thể xử lý bất kỳ mục tiêu nào, dù là nhỏ nhất.
Giờ anh hãy dến chỗ bia. Hãy bắn vào bụi xậy kia.
Cách 2 bước từ chỗ tôi.
2 lượt bắn. Mỗi lượt cách nhau 5 giây.
Bộ giảm thanh rất tuyệt. Tôi không thể thấy lửa nữa.
Tôi sẽ cần đạn và súng vào đầu tháng tới.
Trong lúc đó, anh có thể xiết lại ống ngắm được không? Nó quá lỏng.
Túi thì sao?
Là một chiếc túi Samsonite đen. Có khóa số. Cô thích tôi đặt số nào.
- 014. - 014.
Tôi nên làm gì với những thứ này bây giờ?
Thân trọng quá đấy!
Asprinio. Tôi không biết loại này.
Đây là Muscatto, một loại vang sủi tăm.
Thật là lãng phí của giời nếu chả có tụi nào mò đến đây.
- Anh ướp lạnh rượu trước rồi đấy à. - Nhất định phải thế.
Cớm Italia mà.
Đừng cử động.
Thật đẹp.
Bướm độc đấy.
- Anh có vẻ thích đến đây. - CŨng vì mục đích cả.
Anh chưa bao giờ đưa cô gái nào đến đây đấy chứ.
Chưa.
Có lẽ cũng chưa có người phụ nữ nào từng bước qua cuộc đời anh.
Cám ơn vì buổi picnic đáng yêu hôm nay, Quý ông Bươm bướm.
Sergio Leone. Người Ý.
Không.
Chầm chậm thôi anh.
Mọi thứ đã thay đổi.
Một cách khó hiểu?
Phải.
Cứ như thể...
Như thể anh không thể thôi nghĩ về cái gì đó.
No comments yet. Be the first to leave one.