نخستین 200 خط.
Chào mừng...
Quý vị đến với câu chuyện của chúng tôi.
Một cuộc phiêu lưu trinh thám hoành tráng.
Sherlock Holmes, thám tử...
Ồ, kể chuyện "Gnomeo và Juliet" đi!
Ta đã kể chuyện đó rồi.
Tôi biết rồi! "Game of Gnomes!"
- Hoặc là "The Gnome Ranger." - Không, ta sẽ kể chuyện này.
Sherlock Holmes, thám tử vĩ đại nhất mọi thời đại.
Và thám tử của chúng ta là tuyệt vời nhất.
Bởi vì Sherlock của chúng ta...
Kể chuyện "The Twilight Gnome" đi.
- Không, không! - Hoặc "Người nhện: Gnomecoming."
Hoặc "Indiana Gnomes."
Không! Bởi vì Sherlock của chúng ta là thần lùn trông vườn.
Anh ấy là thần lùn trông vườn, được chứ?
Sao anh không nói sớm!
Hãy chuẩn bị cho một câu chuyện...
Hồi hộp, tò mò và bí ẩn.
Ồ, bí ẩn.
Hãy sẵn sàng cho "Sherlock Gnomes".
Manh mối cuối cùng, Watson.
Những thần lùn bị bắt cóc đang ở trong bảo tàng.
Và chỉ còn vài giây nữa họ sẽ bị đập nát!
Chúng ta phải sẵn sàng.
- Cứu! - Cứu.
Xuất hiện đi, Moriarty!
Cứu với! Tôi bị kẹt rồi!
Ồ, Sherlock.
Sao ta có thể từ chối một yêu cầu như thế này!
Ta-da! Ta đây! Linh vật bánh nướng độc ác.
Dù ta nói "độc ác", nhưng ta vẫn khóc khi xem phim buồn.
Ta rất phức tạp. Đừng cố bắt ta.
Shirley. Ta gọi ngươi thế được chứ?
Ngươi vừa đến đúng lúc để chứng kiến đám người lùn tuyệt chủng.
Dừng ngay chuyện này lại, Moriarty.
Ồ, thật lòng đi, Sherlock.
Ngươi cũng thích trò này như ta mà.
Đây không phải trò chơi.
Ta đã thề sẽ bảo vệ các thần lùn trông vườn ở London.
Nếu ngươi đã thề sẽ bảo vệ chúng,
ta thề sẽ hủy hoại chúng!
Và chúng ta sẽ tiếp tục trò chơi nho nhỏ này, Sherlock,
cho tới khi ta đập nát thần lùn cuối cùng ở London.
Ta sẽ ngăn ngươi lại cho tới khi ta chết.
Ồ, khoảnh khắc lóe sáng.
Cái gì vậy? Phải, hôm nay sẽ là ngày đó.
Đến đây, Sherlock. Đến nhảy với ta nào.
Đau!
Không!
Khốn kiếp.
Sherlock!
Không cần cám ơn.
Tôi đã thề sẽ bảo vệ các bạn.
Không được ôm.
- Ồ, Watson. - Sao, Sherlock?
Tôi tin rằng cái này của anh.
Kết thúc rồi, Watson.
Moriarty đã chết,
London lại một lần nữa an toàn cho các thần lùn.
Ngôi nhà mới của chúng ta ở London.
Ồ, trông nó đáng yêu chứ?
Ở đây rất xa Stratford-upon-Avon.
Nhưng gần hơn với các cháu.
Và chúng ta sẽ thấy tốt hơn khi sắp các thần lùn vào trong vườn.
London.
Một chuyến hành trình mới mẻ cho chúng ta,
và đôi tình nhân ngang trái,
Gnomeo và Juliet.
Được rồi. Hãy ra ngoài và mua một ly cà phê đắt tiền.
Ở đây người ta hay làm thế.
Ồ, phải, tôi đã tập gọi món rồi.
Latte 3 shot, đậu nành, ít béo, không ngọt.
Thật ngớ ngẩn!
Khu vườn mới ở đâu?
Đây chính là khu vườn mới, Fawn.
Không, tôi quay về cái hộp đây.
Các cháu! Chú ý ngôn từ.
Em đoán ngôi nhà này đang sửa chữa?
À, anh thì nghĩ...
Đây là khu vườn đẹp nhất trên đời.
Bởi vì có em ở đây.
- Ồ, câu đó cực kỳ sến. - Vậy sao?
Anh đã tập câu đó trong xe suốt 10 phút.
Nó kiểu như, rất dở.
Em đoán cảnh trên kia chắc sẽ rất đẹp.
Anh sẽ nói cho em biết khi anh lên đó trước.
Được, đến đây.
Whoa!
Em thắng rồi.
Đến đây.
Whoa, whoa, whoa!
Hãy nghĩ về những hành trình mà ta sẽ có.
Juliet, xuống đây ngay, trước khi con ngã!
Khi nào ông ấy mới nhận ra...
em là người mạnh mẽ nhất khu vườn chứ?
Câu đó rất hay.
Cô ấy yêu mình.
Cô ấy không yêu mình. Cô ấy yêu mình...
Chào, Nanette.
Ồ, tôi nghĩ ai đó đang thương thầm ai đó.
Có lẽ.
Có lẽ người kia cũng đang thương thầm anh đấy.
- Cô có nghĩ vậy không? - Tôi không biết.
- Tôi có biết người đó không nhỉ? - Oh.
- Tập trung nào, mọi người. - Nhanh lên, mọi người.
Nhanh chân lên! Chúng ta có thông báo.
Ngày Redbrick và tôi chính thức về hưu.
Chúng tôi đều nghĩ khu vườn mới...
là cơ hội tuyết vời để gọi tên trưởng vườn mới.
Gnomeo và Juliet.
Chúng con sao?
Hoan hô chủ nghĩa chính trị gia đình. Thật không thể tin được.
Gnomeo và Juliet sẽ chỉ đạo chúng ta...
chuẩn bị vườn cho mùa đông.
Ngay khi khu vườn nở hoa vào mùa xuân,
ta sẽ tổ chức Lễ Gieo mầm để ăn mừng.
Lại đây, quý ông.
Nhìn nơi này xem. Nó không tuyệt sao?
Nó tệ lắm.
Tệ không tưởng tượng được. Nhưng nó là của chúng ta.
Phải, nó là của chúng ta.
Và em sẽ cho khu vườn thấy ai là chủ.
Hmm.
Watson! Xem anh làm gì với quả địa cầu kìa.
Tôi sao?
- Anh là người đá nó mà. - Vì anh cúi xuống.
Lý do duy nhất anh mang đệm là để tôi đá anh.
Tôi không phải là túi cát của anh!
Đừng có vớ vẩn. Tất nhiên anh là túi cát rồi.
Ồ, tôi nhớ việc có một kẻ thù đúng nghĩa quá.
Phải, xin lỗi tôi không phải Moriarty.
Sherlock! Watson! Nhìn cái đống bừa bộn này xem!
Tôi đã nói với các cậu bao nhiêu lần rồi?
Nếu muốn tập đánh nhau, hãy ra ngoài kia!
Chúng tôi xin lỗi, bà Udderson.
Sherlock Gnomes! Sherlock Gnomes!
Và bác sĩ W...
Cuối cùng thì cũng có một vụ án mới.
- Có chuyện gì rắc rối sao? - Bạn tôi.
Tất cả bạn tôi. Toàn bộ khu vườn.
Họ đều biến mất rồi. Họ mất tích cả rồi.
Toàn bộ khu vườn?
Watson, thần lùn đang gặp nguy hiểm. Đến hiện trường vụ án ngay.
Tin nóng!
Khi London chuẩn bị cho màn pháo hoa lớn nhất...
một thứ không đáng có trên bản tin, đang diễn ra...
khắp các khu vườn thủ đô.
Kẻ nào đó ngoài kia đang đánh cắp các thần lùn vô tội.
Như Barry. Barry chỉ ngồi đó, không làm gì cả.
Và giờ chú ấy đã biến mất.
Và Barry chỉ là bề nổi của tảng băng.
Susan, Tim, Brad đều biến mất.
Thần lùn kỳ cục này cùng cây đàn lấp lánh cũng biến mất!
Những thần lùn cưỡi heo này, không có lý do gì cả...
Tôi mong không có thịt heo trên miếng pizza.
Tất cả đều biến mất! Danh sách vẫn tiếp tục.
Khi được liên lạc, cảnh sát nói...
Chúng tôi không có thời gian cho việc này. Đừng gọi chúng tôi nữa.
Rõ ràng họ rất bận rộn.
Có người nói đây là việc của Sherlock Gnomes.
Người khác nói hôm nay chắc hết tin để đăng.
Được rồi, Barbara, đi ngủ thôi con.
Dạ.
Con người thật ngây thơ đến mệt mỏi.
Đây là một vụ án trang hoàng ở mức độ chúng ta chưa từng thấy.
Khu vườn này hôm nay đã mất 10 thần lùn.
Cỏ, đều đến mức hoàn hảo. Đất, không hề bị xáo trộn.
Bầy kiến, đang lớn mạnh.
- Anh thấy không, Watson? - Có, không hề có dấu chân.
Hmm.
Hmm.
Kẻ nào đó đã bắt cóc tất cả thần lùn từ khu vườn này...
mà không để lại một dấu chân nào.
Thần lùn cũng có thể mơ mộng.
- Benny. - Vâng?
Anh đã nói chuyện với người phu nữ may mắn chưa?
Nói với người tình bí ẩn rằng anh thích cô ấy?
Thật vui khi cô nói thế...
- Tôi chưa. - Tại sao lại chưa?
Cô ấy đáng sợ lắm à? Phải không? Phải vậy không?
Cũng có thể.
La vida buena.
Đừng vất vả quá, Mankini.
Anh mới chỉ nằm đó 4 ngày thôi.
Nóng như thế này thì làm sao phải mặc!
Tôi ổn.
Này, chúng ta đã nói sẽ trồng cây ở gần nhà kho mà, nhớ chứ?
Có, nhưng ở đây chúng trông đẹp hơn.
Được thôi. Anh đoán vậy.
Để anh giúp em.
Whoa, này!
- Tôi thấy buồn nôn. - Tôi cũng thế.
Khu vườn này vẫn thiếu cái gì đó. Một cái gì đó đặc biệt.
Anh mới nghĩ đến điều đó.
Em biết thứ gì sẽ rất tuyệt không? Có thể...
Thứ gì đó sẽ buộc chặt cả khu vườn lại với nhau.
Một vật trang trí mới ở trung tâm nhé?
- Tôi nôn mất. - Em biết rồi.
Chúng ta cần một vật trang trí mới ở trung tâm.
No comments yet. Be the first to leave one.