Esimesed 200 rida.
Tôi đoán tôi là người đầu tiên làm chuyện này.
À, tôi cũng không thật sự chắc tôi phải nói cái gì nữa.
Bây giờ tôi là một bà vợ.
Được, băng hình đám cưới.
Để tôi giới thiệu với bạn thực phẩm ngon miệng của chúng tôi.
Chúng tôi có món xà lách Korma Ấn độ,
cà-ri cừu, thịt cuốn bánh tráng chiên.
Ồ, em đang ngồi bên trong một cái lều của các loại,
bởi vì đây là bên trong một cái lều...
tương tự như cái này ở đó anh đã đề hôn.
Cho lần hẹn hò đầu tiên của chúng tôi,
Bea đã chọn một nhà hàng Ấn Độ,
bạn biết, một trong những chỗ nho nhỏ đó nằm trên Đường Thứ 6...
với đèn mầu và đèn bông chùm sợi quang dẫn.
Ngon tuyệt, ngoại trừ là đến khoảng giữa bữa tiệc,
tôi đã bắt đầu cảm thấy dạ dày mình sôi lên...
theo một cách ngộ độc thực phẩm thật kinh khủng,
và tôi thậm chí đã không có thời gian để nói dối nàng.
Tôi đã bỏ ra 20 phút trong nhà cầu dơ bẩn của cái khách sạn đó...
và phần còn lại của tối hôm đó trên nền phòng tắm của Bea,
bởi vì tôi đã không đến được ga xe lửa ngầm,
thì còn nói gì đến chuyện đi Brooklyn.
À, tụi mình đã dự trù...
đi cắm trại trên miền bắc tiểu bang trong mấy tuần.
nhưng, như anh biết đó, em đã bị bệnh,
cho nên mình không đi được.
Em tưởng anh bực mình,
bởi vì anh đang có thái độ thật sự kỳ cục,
nhưng rồi anh-- anh đã cất, cái giống như cái lều này...
trên giường chúng ta bằng mấy tấm mền,
và mình đã làm món bánh ngọt ăn vặt S'More trên bếp,
và bên trong chỗ hứa hôn đó trên giường của mình,
anh đã nói, "Bea à, cái này theo lẽ phải tình tứ...
"và dưới trời sao, chứ không phải các tấm vải bọc,
"em đã làm cho anh trở thành người hạnh phúc nhất đấy.
Vậy em có bằng lòng lấy anh không?"
Và thế là chúng tôi đã lấy nhau.
Cho nên cái này, cái này là "Mẹ mày, đồ ăn Ấn Độ" của tụi tôi.
Mày cố chia rẽ bọn ta,
nhưng mẹ mày.
Bọn ta thắng.
Nên hai ta đã không sắm một bánh cưới bình thường.
Thay vào đó tụi mình đã quyết định cái đặc biệt này.
Ừ-phải, đặc biệt...
- và rẻ. - Cái gì?
Không, em nghĩ một số người...
bị phiền hà vì không có bánh ngọt.
Ai quan tâm chứ?
Đây là đám cưới của mình mà,
hả?
Trước kia, em cô đơn,
nhưng giờ em hết rồi.
Anh yêu em, ong mật à.
Ừm-ừ!
TUẦN TRĂNG MẬT
Úi da.
Nó không có hào nhoáng.
Nó được không anh?
Anh thích nó không?
Đây là điều anh thấy...
không phải là thành phố,
- mà là rừng. - Ừ-hứ.
Em chỉ muốn nó hoàn hảo thôi.
Và anh chỉ muốn sống bên em thôi.
Rồi, đi.
Vậy đây là cái nhà nghỉ mát gia đình nổi tiếng đấy.
Ừm. Khoan, khoan, khoan.
- Gì? Cái gì? Cái gì? Cái gì? - Không nhanh quá thế, nha?
Trước tiên, làm một vòng tổng thể cái đã.
Còn đây là phòng khách.
Giờ để ý đến bước chân của anh.
Anh có thể nhận ra nó hơi nghiêng một chút.
Ờ phải. Cái này chắc chắn là không an toàn rồi.
- Ờ-há? - Em thích không?
- Em không an toàn. - Anh không an toàn.
Ở đây chúng ta có một chiếc tivi và máy chơi băng hình đời 1991.
Ờ-phải.
À, ý em là, ai lại cần đến dịch vụ cell phone...
hay Internet trong khi anh có thể bận rộn...
với việc coi các băng VHS yêu thích của mình chứ?
Ở đây, chúng ta có một cái bếp tốt,
hoàn tất với, phải rồi, một chiếc lò microware điện từ...
và một chiếc lò thường mà có lẽ vẫn còn dùng than.
Anh có thể nhận ra cái chủ đề.
- Ừ-phải. - Ờ-phải.
Anh muốn có tình dục với em.
Bờ-bờ-b. Thay đổi là tệ.
- Trông giống một dấu hiệu. - Không, trông giống dây nhợ tồi.
Ừ.
Đây là phòng gấu.
- Ừ-hứ. - Ừ-hứ.
- Tốt lắm. - Ờ.
Và, ờ...
tại sao lại gọi là phòng gấu?
Không.
Đây là phòng tắm.
Nó mầu xanh,
rất là xanh.
Đây là, ờ...
Đây là nơi em suýt chết đuối vì chơi trò tàu ngầm.
Phải.
- Há. - Ừ.
Em là cái yêu thích nhất của anh.
- Phòng nào là của mình? - Ừm, phòng kế.
- Phòng rừng-- - Đúng.
Bởi vì nó có các cửa sổ...
đều đối mặt...
với rừng.
Ngoài đó tối và đáng sợ.
Trong này tối và đáng sợ.
Mấy con vịt đó để làm gì?
À, chúng là đồ giả và rỗng ruột, bên trong hoàn toàn trống.
Em thường dấu các thứ trong chúng khi em còn nhỏ.
- Ồ? - Phải.
Em dấu cái gì ở dưới này đây?
Bộ đồ ngủ trăng mật rất là siêu đặc biệc của em.
Anh yêu em, ong mật.
Ừm.
Ừm. Xin lỗi.
Xin lỗi.
Em khá là dễ sợ đấy.
Em đã ngủ xong rồi.
Coi em tìm thấy cái gì này.
Ừm.
"Vịt thân yêu,
"tên tớ là Mallard P. Quack.
"Tớ không phải là một vịt thật. Tránh xa ra."
Diễn dịch, "Quạc, quạc..."
coong, quác, quác, quác, coong.
Mình đã có sữa chưa?
Em để trong đây, đúng không?
Ừ, không, nó ở trong tủ lạnh.
Không ở trong bồn rửa chén.
Này, này, này, này.
Vợ--
Ôi, anh sao dễ thương quá, chồng ơi.
Ừ. (cười nhẹ)
Sau đêm hôm qua, em xứng đáng được nghỉ ngơi.
Ừ-hứ.
Nghỉ cái tử cung của em.
Cái gì, tử cung à?
Ừ.
Tại sao anh lại nói vậy?
Anh không biết. Anh không biết. Anh--
Anh đã không có ý gì cả.
Anh sẽ làm bánh nướng chảo bây giờ đây.
Nó chỉ-- Cái gì?
Tại sao giữ lại?
Cứ nói ra đi. Cái gì?
Anh không muốn có một đứa con?
Không. Cái gì?
Không. Anh không biết tại sao anh lại nói "Tử cung" nữa.
Anh-- Anh chỉ nói cho vui...
về việc anh chơi em khó khăn đến cỡ nào thôi.
Được chứ?
Được.
Cái gì thế?
Em không biết.
Được rồi. Ngon lành.
Khoan. Em không biết em có sẵn sàng có một con chưa nữa.
Anh không biết anh có sẵn sàng có một đứa chưa nữa.
Mình sẽ ăn sáng với nhau...
mỗi ngày cho đến hết đời mình.
- Em biết. - Hử? - Em biết.
Thế có nghĩa là mình có nhiều thì giờ...
để nói về tử cung của em và các thứ của những cặp vợ chồng.
Ngay bây giờ,
anh nghĩ mình chỉ nên chú trọng vào tuần trăng mật của mình mà thôi.
Đúng chứ?
Đúng.
- Được rồi. - Ừ.
Anh sẵn sàng rồi chưa?
Cái này cồng kềnh quá.
Nó đã đến từ đâu vậy?
Bố em.
Anh đã không nhận ra ông là loại thợ săn đó.
À, là loại thợ săn nào vậy?
Loại giết những con gấu khổng lồ.
Anh đã giết cái gì bao giờ chưa?
Ừ...
đám chuột cống.
Ừ, giết bằng bẫy thì không tính.
Ý em là với hai tay không của anh kìa.
Ồ, với đôi tay không của anh à?
- Ờ. - Ừm,
em đã giết chưa?
Không. Không. Không.
Chỉ cá thôi.
Ừm, em đoán là một vài con ếch.
Cái gì?
Ồ, hồi em còn nhỏ ấy.
Bọn em dùng chúng làm mồi, thường là mấy con nhỏ xíu, hay vừa thôi.
Ồ, phải. Ừ-hứ. Mấy con nhỏ tí thôi.
- Ừ, mấy con nhỏ. - Vậy có bình thường không?
Ồ, chúng thét lên khi anh ném chúng đi.
Ồ, em là ai đây chứ?
Á!
Đi nào.
Cái gì?
Cái gì, chúng ta có nên chộp đôi cánh nước của anh luôn không, Pauly Poo?
No comments yet. Be the first to leave one.